Nghiêu Vũ còn nhớ rõ, ánh mắt nụ cười của ba người hôm gặp lại một năm trước, mới một năm, trong mắt mỗi người đã có thêm bao điều khó nói, vẫn là bầu trời nắng mênh mang, nhưng lơ lửng rất nhiều mây trắng.
Đồng Tư Thành trở về, gặp Nghiêu Vũ, không hề nhắc gì đến chuyện cái hộp.
Anh dường như gầy hơn, đen hơn, đôi mắt trũng sâu vốn trong nhìn càng sáng, càng lóng lánh, đến nỗi dưới cái nhìn đau đáu của đôi mắt ấy, Nghiêu Vũ thấy tim mình thảng thốt lỡ nhịp.
Đồng Tư Thành cơ hồ ngày càng quyến luyến, liên tục hẹn gặp. Sự tận tình, nhẫn nại của anh, khiến cô cảm thấy áy náy, như một gánh nặng. Có lúc cô nghĩ, khi mình đắn đo, mâu thuẫn phải chăng nên từ chối? Vậy là cô thử tìm cách thoái thác, anh cũng không bực, chỉ cười: "Được, lúc nào có thời gian lại gặp nhau!".
Cách một ngày, anh lại nhắn tin hoặc gọi điện.
"Em còn nhớ anh Vệ học cùng khoa với anh không? Mấy hôm trước gặp, anh ấy nhắc tới em, tối nay hẹn anh ăn cơm, bảo là nhất định phải gọi em đi cùng".
"Có một quán ăn mới khai trương, toàn các món cá, anh đặt chỗ rồi, hết giờ anh qua đón em!".
"Nghiêu Nghiêu, anh muốn mua xe, đi chọn cùng anh nhé!".
"Họ giao nhà rồi, đi mua đồ với anh!".
...
Rất nhiều rất nhiều những lời mời như vậy khiến Nghiêu Vũ không thể từ chối. Dần dần, cô bàng hoàng nhận ra, giữa cô và Đồng Tư Thành đã không còn tình yêu, tình cảm giờ đây giống như tình bạn, thân hơn tình bạn bình thường một chút. Chỉ có những lúc vô tình bắt gặp ánh mắt trong như thủy tinh của anh, nhìn cụ cười của anh và nỗi khao khát nóng như nham thạch trong mắt anh, cô mới lại xao lòng.
Nghiêu Vũ thường tự hỏi tại sao? Tại sao cô và Đồng Tư Thành không thể nào trở lại như xưa? Ngay nắm tay nhau cũng ngày càng ít, cô không còn nũng nịu, bám riết anh như trước, anh lại càng dịu dàng, khoan dung chăm sóc.
Mà khi ở bên nhau, lại có một vẻ sượng sùng khó nói.
Tình trạng mập mờ như thế dường như cũng đang dày vò Thiên Trần. Hai cô gái gặp nhau, nói chuyện về hai người đàn ông, cùng than thở. Nghiêu Vũ hoang mang, Thiên Trần bất lực.
Nghiêu Vũ thấy bạn do dự, bèn khuyên: "Thiên Trần, nếu thực sự không thể dung hòa được hai bên, tốt nhất cậu nên quyết định, hay là cứ lựa chọn Tiêu Dương, sau này dần dần thuyết phục bố mẹ".
Thiên Trần ngước đôi mắt ưu tư, thở dài: "Nếu thực sự đơn giản như vậy thì tốt. Bọn mình đã yêu nhau đã sáu, bảy năm. Tiểu Vũ, cậu và Tư Thành dùng dằng như vậy chẳng phải cũng do cậu không quên được tình cảm xưa?".
Nghiêu Vũ cười nhạt: "Đúng, luôn muốn giữ những gì tốt đẹp, nhưng có giữ được không? Trước đây mình không cho rằng không thể có vẹn toàn, nhưng khi điều đó xảy ra mới thấy hóa ra là đúng".
Thiên Trần nhấp một ngụm cafe đen, đắng đến nhăn mặt, dư vị lưu mãi trong miệng, hai hàng lông mày của cô lúc sau mới giãn dần. Thật quá giống tình yêu của cô và Tiêu Dương! Người ta nói, uống cafe đen lâu dần sẽ nghiện, chính là vì vị đắng và dư hương dài lâu của nó. Thưởng thức vị đắng lưu hương đã bảy năm nay, cô vẫn muốn uống cafe ngọt, ngọt mãi, không cần chút đắng nào. Dẫu ngọt đến phát ngấy, dẫu mất đi hương vị cafe thuần túy.
Người ta nói, cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, hạnh phúc phải qua khổ đau vấp váp mới càng có vị. Bây giờ Thiên trần không còn muốn bất kì khổ đau vấp váp nào để tăng mùi vị hạnh phúc nữa. Cô như con lạc đà, lưng đã chất quá nặng, đến mức chỉ cần thêm một cọng rơm là ngã gục.
Mặc dù câu nói "lùi một bước là trời biển bao la" rất có lý, nhưng vấn đề là đi không được, bỏ không nổi. Cho nên mới dằn vặt, mới mâu thuẫn, mới đau khổ.
"Tiểu Vũ, mình biết mọi chuyện không thể vẹn toàn, chỉ hy vọng có cơ hội làm dịu bớt căng thẳng mà thôi".
Nghiêu Vũ đăm đăm nhìn Thiên Trần, mãi mới nói: "Nếu bố mẹ kiên quyết đến cùng thì sao, Thiên Trần?".
Thiên Trần ngẩn người, cười khổ sở: "Thực ra thâm tâm mình luôn hi vọng hai bên cùng nhượng bộ thỏa hiệp. Ví dụ A Dương không chơi bài nữa, tập trung lo sự nghiệp, còn bố mẹ cũng bỏ qua định kiến, chấp nhận anh ấy. Nếu họ kiên quyết, không chấp chận... có lẽ mình không dám đối diện với sự thật đó, bắt phải chọn một trong hau, mình không biết, thật sự không biết".
Khi hai người vừa nhìn vào mắt nhau, đã hiểu ý nghĩ của nhau; tình yêu sao mà đơn giản, những tưởng có thể cùng nhau đi trọn con đường, những tưởng sau tình yêu sẽ là lễ cưới, rồi mãi mãi bên nhau. Nhưng cuộc sống dạy người ta bao nhiêu bài học, không có ai không thay đổi, không có gì lả vĩnh hằng. Tình yêu không phải là tất cả. Hôn nhân bị chi phối bởi bao mối quan hệ khác. Tình cảm thuần túy ban đầu cơ hồ tan rã bởi tác động của những quan hệ đó.
Một cơ may bất ngờ, sau lần nói chuyện đó không lâu, cơ hội cô mong đợi đã đến.
Nhận được thiếp mời của Điền Viên, Thiên Trần vô cùng phấn khởi, ăn tối xong vui vẻ nói: "A Dương, không ngờ lại trùng hợp thế, hồi trong trường Tiểu Mạch trước sau chẳng yêu ai, vừa tốt nghiệp lại yêu Điền Viên cùng khoa với anh, nhà Tiểu Mạch cũng ở trong trường, rất thân với bố mẹ em".
Tiêu Dương nén cười nhìn Thiên Trần vui vẻ liến thoắng, bỗng động lòng, lâu lắm rồi mới thấy Thiên Trần vui như thế. Anh nghiệng đầu, mỉm cười nhìn cô: "Em vui vậy không phải là vì chuyện này đúng không?".
Đồng Tư Thành trở về, gặp Nghiêu Vũ, không hề nhắc gì đến chuyện cái hộp.
Anh dường như gầy hơn, đen hơn, đôi mắt trũng sâu vốn trong nhìn càng sáng, càng lóng lánh, đến nỗi dưới cái nhìn đau đáu của đôi mắt ấy, Nghiêu Vũ thấy tim mình thảng thốt lỡ nhịp.
Đồng Tư Thành cơ hồ ngày càng quyến luyến, liên tục hẹn gặp. Sự tận tình, nhẫn nại của anh, khiến cô cảm thấy áy náy, như một gánh nặng. Có lúc cô nghĩ, khi mình đắn đo, mâu thuẫn phải chăng nên từ chối? Vậy là cô thử tìm cách thoái thác, anh cũng không bực, chỉ cười: "Được, lúc nào có thời gian lại gặp nhau!".
Cách một ngày, anh lại nhắn tin hoặc gọi điện.
"Em còn nhớ anh Vệ học cùng khoa với anh không? Mấy hôm trước gặp, anh ấy nhắc tới em, tối nay hẹn anh ăn cơm, bảo là nhất định phải gọi em đi cùng".
"Có một quán ăn mới khai trương, toàn các món cá, anh đặt chỗ rồi, hết giờ anh qua đón em!".
"Nghiêu Nghiêu, anh muốn mua xe, đi chọn cùng anh nhé!".
"Họ giao nhà rồi, đi mua đồ với anh!".
...
Rất nhiều rất nhiều những lời mời như vậy khiến Nghiêu Vũ không thể từ chối. Dần dần, cô bàng hoàng nhận ra, giữa cô và Đồng Tư Thành đã không còn tình yêu, tình cảm giờ đây giống như tình bạn, thân hơn tình bạn bình thường một chút. Chỉ có những lúc vô tình bắt gặp ánh mắt trong như thủy tinh của anh, nhìn cụ cười của anh và nỗi khao khát nóng như nham thạch trong mắt anh, cô mới lại xao lòng.
Nghiêu Vũ thường tự hỏi tại sao? Tại sao cô và Đồng Tư Thành không thể nào trở lại như xưa? Ngay nắm tay nhau cũng ngày càng ít, cô không còn nũng nịu, bám riết anh như trước, anh lại càng dịu dàng, khoan dung chăm sóc.
Mà khi ở bên nhau, lại có một vẻ sượng sùng khó nói.
Tình trạng mập mờ như thế dường như cũng đang dày vò Thiên Trần. Hai cô gái gặp nhau, nói chuyện về hai người đàn ông, cùng than thở. Nghiêu Vũ hoang mang, Thiên Trần bất lực.
Nghiêu Vũ thấy bạn do dự, bèn khuyên: "Thiên Trần, nếu thực sự không thể dung hòa được hai bên, tốt nhất cậu nên quyết định, hay là cứ lựa chọn Tiêu Dương, sau này dần dần thuyết phục bố mẹ".
Thiên Trần ngước đôi mắt ưu tư, thở dài: "Nếu thực sự đơn giản như vậy thì tốt. Bọn mình đã yêu nhau đã sáu, bảy năm. Tiểu Vũ, cậu và Tư Thành dùng dằng như vậy chẳng phải cũng do cậu không quên được tình cảm xưa?".
Nghiêu Vũ cười nhạt: "Đúng, luôn muốn giữ những gì tốt đẹp, nhưng có giữ được không? Trước đây mình không cho rằng không thể có vẹn toàn, nhưng khi điều đó xảy ra mới thấy hóa ra là đúng".
Thiên Trần nhấp một ngụm cafe đen, đắng đến nhăn mặt, dư vị lưu mãi trong miệng, hai hàng lông mày của cô lúc sau mới giãn dần. Thật quá giống tình yêu của cô và Tiêu Dương! Người ta nói, uống cafe đen lâu dần sẽ nghiện, chính là vì vị đắng và dư hương dài lâu của nó. Thưởng thức vị đắng lưu hương đã bảy năm nay, cô vẫn muốn uống cafe ngọt, ngọt mãi, không cần chút đắng nào. Dẫu ngọt đến phát ngấy, dẫu mất đi hương vị cafe thuần túy.
Người ta nói, cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, hạnh phúc phải qua khổ đau vấp váp mới càng có vị. Bây giờ Thiên trần không còn muốn bất kì khổ đau vấp váp nào để tăng mùi vị hạnh phúc nữa. Cô như con lạc đà, lưng đã chất quá nặng, đến mức chỉ cần thêm một cọng rơm là ngã gục.
Mặc dù câu nói "lùi một bước là trời biển bao la" rất có lý, nhưng vấn đề là đi không được, bỏ không nổi. Cho nên mới dằn vặt, mới mâu thuẫn, mới đau khổ.
"Tiểu Vũ, mình biết mọi chuyện không thể vẹn toàn, chỉ hy vọng có cơ hội làm dịu bớt căng thẳng mà thôi".
Nghiêu Vũ đăm đăm nhìn Thiên Trần, mãi mới nói: "Nếu bố mẹ kiên quyết đến cùng thì sao, Thiên Trần?".
Thiên Trần ngẩn người, cười khổ sở: "Thực ra thâm tâm mình luôn hi vọng hai bên cùng nhượng bộ thỏa hiệp. Ví dụ A Dương không chơi bài nữa, tập trung lo sự nghiệp, còn bố mẹ cũng bỏ qua định kiến, chấp nhận anh ấy. Nếu họ kiên quyết, không chấp chận... có lẽ mình không dám đối diện với sự thật đó, bắt phải chọn một trong hau, mình không biết, thật sự không biết".
Khi hai người vừa nhìn vào mắt nhau, đã hiểu ý nghĩ của nhau; tình yêu sao mà đơn giản, những tưởng có thể cùng nhau đi trọn con đường, những tưởng sau tình yêu sẽ là lễ cưới, rồi mãi mãi bên nhau. Nhưng cuộc sống dạy người ta bao nhiêu bài học, không có ai không thay đổi, không có gì lả vĩnh hằng. Tình yêu không phải là tất cả. Hôn nhân bị chi phối bởi bao mối quan hệ khác. Tình cảm thuần túy ban đầu cơ hồ tan rã bởi tác động của những quan hệ đó.
Một cơ may bất ngờ, sau lần nói chuyện đó không lâu, cơ hội cô mong đợi đã đến.
Nhận được thiếp mời của Điền Viên, Thiên Trần vô cùng phấn khởi, ăn tối xong vui vẻ nói: "A Dương, không ngờ lại trùng hợp thế, hồi trong trường Tiểu Mạch trước sau chẳng yêu ai, vừa tốt nghiệp lại yêu Điền Viên cùng khoa với anh, nhà Tiểu Mạch cũng ở trong trường, rất thân với bố mẹ em".
Tiêu Dương nén cười nhìn Thiên Trần vui vẻ liến thoắng, bỗng động lòng, lâu lắm rồi mới thấy Thiên Trần vui như thế. Anh nghiệng đầu, mỉm cười nhìn cô: "Em vui vậy không phải là vì chuyện này đúng không?".

