"Vì anh cùng học với Tiểu Mạch, là khách của nhà trai, em là khách của nhà gái!". Thiên Trần ngượng nghịu nhìn anh, mặt đỏ ửng.
Tiêu Dương quàng tay ôm cô, mắt đượm buồn nhìn xa: "Anh biết, vì bố mẹ em cũng đến, cho nên em muốn anh nhân cơ hội này thể hiện thật tốt, trước mặt bố mẹ và họ hàng đúng không?".
"Anh biết thì tốt, trước mặt bao nhiêu người thân, bạn bè, nếu anh thể hiện tốt, biết đâu bố mẹ sẽ không phản đối nữa". Thiên Trần miệng nói, mắt sáng lên phấn khởi, hi vọng.
Tiêu Dương thở dài, vỗ nhẹ vào má cô: "Được, anh biết rồi!".
Thiên Trần cúi đầu, nhoẻn cười. Cô hi vọng sau lần này, tình sẽ tốt lên.
Sự phản đối của bố mẹ luôn như đám mây đen trùm lên cô và Tiêu Dương. Bố mẹ Thiên Trần không ưa gia đình Tiêu Dương, không thích anh mê chơi bài lơ là việc phát triển công ty. Nhưng Tiêu Dương gánh vác mọi chi tiêu trong gia đình, anh lấy gì phát triển công ty? Khi quá mệt mỏi có lẽ anh cảm thấy chơi bài là cách tốt nhất vui vẻ với bạn bè, xả stress. Tiêu Dương giống như phải mang trên lưng một cái vỏ khổng lồ, khó nhọc bước đi.
Anh có thể làm gì? Cho dù không đánh bài, tích lũy được tiền, liệu anh có thể quẳng đi cái vỏ khổng lồ trên lưng? Thiên Trần ngẫm nghĩ, càng thấy thương anh.
Giữa hai cực đối lập, anh và bố mẹ, cô hiểu cả hai. Suy cho cùng bố mẹ cũng chỉ không muốn cô con gái duy nhất của họ phải cùng Tiêu Dương mang cái vỏ khổng lồ kia mà thôi.
Yêu nhau đã lâu, trái tim cô và Tiêu DƯơng đã gắn liền, nếu chia lìa, sẽ là nỗi đau cắt da cắt thịt.
Thiên Trần nhẹ nhàng khoác tay Tiêu Dương, ngả đầu vào vai anh, nghe hơi thở và nhịp tim anh. Cô chỉ hi vọng, qua đám cưới của người bạn cuối tuần này, có thể khiến bố mẹ và họ hàng chấp nhận Tiêu Dương của cô.
Lễ cưới của hai cựu sinh viên khoa Tin và khoa Văn cơ hồ trở thành cuộc họp mặt của dân hai khoa, tất cả bạn bè có thể liên hệ được đều mời.
Hai chiếc bàn ghép lại ở một góc phòng cưới, mọi người đến là tụ tập ở đó. Ba năm mới gặp, ai cũng vui. Có người đi cùng người yêu, có người vẫn một mình, nhắc lại chuyện cũ, trao đổi số điện thoại cho nhau... cười nói râm ran.
Chuyện Tư Thành và Nghiêu Vũ chia tay hầu như ai cũng biết. Nhưng thấy hai người ngồi cùng nhau, vẫn tươi cười, nên cũng không tiện hỏi, chuyển chú ý sang Tiêu Dương và Thiên Trần.
Tiêu Dương và Thiên Trần là đôi duy nhất yêu nhau từ hồi học đại học đến giờ. Mọi người đua nhau hỏi khi nào được uống rượu mừng.
Tiêu Dương cười cười: "Chuyện này phải hỏi Thiên Trần!".
Vừa nói xong, liền nhìn thấy vợ chồng giáo sư Đào sánh đôi bước vào. Tiêu Dương và Thiên Trần vội đứng lên chào.
Giáo sư Đào nhìn đám cựu sinh viên, mỉm cười: "Thiên Trần, lại đây, đi chào các chú các bác!".
"Vâng". Thiên Trần đứng dậy, đang định đi, đột nhiên cảm thấy có gì không ổn. Cô ngoái nhìn Tiêu Dương, tươi cười: "Anh cứ đợi ở đây, lát nữa em quay lại".
Tiêu Dương gật đầu, ngồi xuống. Mặt nóng ran như bị một cái tát. Vừa rồi bạn bè còn hỏi khi nào họ cưới. Vậy mà Giáo sư Đào chỉ gọi một mình Thiên Trần, coi như không có anh. Mẹ cô cũng chỉ liếc anh một cái rồi quay đi.
Thiên Trần và bố đi khỏi, anh thầm nghĩ, hôm nay Thiên Trần lại thất vọng rồi.
Đồng Tư Thành và Nghiêu Vũ nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của bạn bè, vội nói lảng sang chuyện khác: "Sao không nhìn thấy Tuệ An nhỉ?".
Tuệ An lấy chồng sớm nhất trong số những người ngồi đây, các cô gái lại bắt đầu bàn tán, Đồng Tư Thành liếc nhìn Nghiêu Vũ, cũng quay sang góp chuyện.
Gần trưa, mọi người lần lượt vào chỗ ngồi. Lúc đó, Tuệ An cùng Trương Lâm Sơn, Đỗ Lối khoác tay Hứa Dực Trung đi vào, đám bạn cũ lại hét toáng từng trận.
Hai đại mĩ nhân khoa Văn cùng lúc xuất hiện, lại mang theo hai người đàn ông xuất sắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai cô. Tuệ An kéo Trương Lâm Sơn đến ngồi cùng Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành. Đỗ Lối và Hứa Dực Trung ngồi bàn khác.
Còn Thiên Trần mãi không thấy quay lại, vẫn ngồi cùng bố mẹ.
Hôn lễ bắt đầu, nhạc nổi lên, không khí rộn ràng. Tiêu Dương nhìn tấm thảm đỏ trải dài về phía trước, liệu có ngày Thiên Trần của anh đứng ở phía đó không? Anh đưa mắt tìm, Thiên Trần ngồi phía xa, dường như cũng đang nhìn về hướng này.
Cách bao nhiêu người Tiêu Dương vẫn có thể cảm thấy Thiên Trần đang sốt ruột mong anh đi đến.
Anh thầm thở dài, lại cười nói với các bạn, nhưng lòng thấp thỏm bất an. Anh phân vân không biết có nên đến đó chào bố Thiên Trần. Vừa lúc có lẽ quá sốt ruột, Thiên Trần đi đến kéo tay anh: "A Dương, sao anh không đến?".
Tiêu Dương cầm cốc rượu, cùng Thiên Trần đi chào bố mẹ cô và mấy cô bác.
Giáo sư Đào mỉm cười nhìn Tiêu Dương, gật đầu: "Tốt, chàng trai rất có năng lực. Thiên Trần, bạn con bây giờ đều rất khá!".
Thiên Trần nóng lòng muốn điều gì đó rõ ràng, muốn mọi người biết Tiêu Dương của cô rất được. Nhưng sau khi Tiêu Dương chào hỏi xong, mẹ cô vui vẻ bảo con gái: "Thiên Trần, mẹ nhìn thấy chú Lưu và mấy cô bác, chúng ta đến đó đi!".
Thiên Trần bất lực nhìn Tiêu Dương, đang định cùng anh đi chúc rượu các chú các cô. Thấy mẹ Thiên Trần đứng dậy, Tiêu Dương cười nói: "Cháu qua chỗ khác, lát nữa cô xong, cháu sẽ quay lại!".
Tiêu Dương quàng tay ôm cô, mắt đượm buồn nhìn xa: "Anh biết, vì bố mẹ em cũng đến, cho nên em muốn anh nhân cơ hội này thể hiện thật tốt, trước mặt bố mẹ và họ hàng đúng không?".
"Anh biết thì tốt, trước mặt bao nhiêu người thân, bạn bè, nếu anh thể hiện tốt, biết đâu bố mẹ sẽ không phản đối nữa". Thiên Trần miệng nói, mắt sáng lên phấn khởi, hi vọng.
Tiêu Dương thở dài, vỗ nhẹ vào má cô: "Được, anh biết rồi!".
Thiên Trần cúi đầu, nhoẻn cười. Cô hi vọng sau lần này, tình sẽ tốt lên.
Sự phản đối của bố mẹ luôn như đám mây đen trùm lên cô và Tiêu Dương. Bố mẹ Thiên Trần không ưa gia đình Tiêu Dương, không thích anh mê chơi bài lơ là việc phát triển công ty. Nhưng Tiêu Dương gánh vác mọi chi tiêu trong gia đình, anh lấy gì phát triển công ty? Khi quá mệt mỏi có lẽ anh cảm thấy chơi bài là cách tốt nhất vui vẻ với bạn bè, xả stress. Tiêu Dương giống như phải mang trên lưng một cái vỏ khổng lồ, khó nhọc bước đi.
Anh có thể làm gì? Cho dù không đánh bài, tích lũy được tiền, liệu anh có thể quẳng đi cái vỏ khổng lồ trên lưng? Thiên Trần ngẫm nghĩ, càng thấy thương anh.
Giữa hai cực đối lập, anh và bố mẹ, cô hiểu cả hai. Suy cho cùng bố mẹ cũng chỉ không muốn cô con gái duy nhất của họ phải cùng Tiêu Dương mang cái vỏ khổng lồ kia mà thôi.
Yêu nhau đã lâu, trái tim cô và Tiêu DƯơng đã gắn liền, nếu chia lìa, sẽ là nỗi đau cắt da cắt thịt.
Thiên Trần nhẹ nhàng khoác tay Tiêu Dương, ngả đầu vào vai anh, nghe hơi thở và nhịp tim anh. Cô chỉ hi vọng, qua đám cưới của người bạn cuối tuần này, có thể khiến bố mẹ và họ hàng chấp nhận Tiêu Dương của cô.
Lễ cưới của hai cựu sinh viên khoa Tin và khoa Văn cơ hồ trở thành cuộc họp mặt của dân hai khoa, tất cả bạn bè có thể liên hệ được đều mời.
Hai chiếc bàn ghép lại ở một góc phòng cưới, mọi người đến là tụ tập ở đó. Ba năm mới gặp, ai cũng vui. Có người đi cùng người yêu, có người vẫn một mình, nhắc lại chuyện cũ, trao đổi số điện thoại cho nhau... cười nói râm ran.
Chuyện Tư Thành và Nghiêu Vũ chia tay hầu như ai cũng biết. Nhưng thấy hai người ngồi cùng nhau, vẫn tươi cười, nên cũng không tiện hỏi, chuyển chú ý sang Tiêu Dương và Thiên Trần.
Tiêu Dương và Thiên Trần là đôi duy nhất yêu nhau từ hồi học đại học đến giờ. Mọi người đua nhau hỏi khi nào được uống rượu mừng.
Tiêu Dương cười cười: "Chuyện này phải hỏi Thiên Trần!".
Vừa nói xong, liền nhìn thấy vợ chồng giáo sư Đào sánh đôi bước vào. Tiêu Dương và Thiên Trần vội đứng lên chào.
Giáo sư Đào nhìn đám cựu sinh viên, mỉm cười: "Thiên Trần, lại đây, đi chào các chú các bác!".
"Vâng". Thiên Trần đứng dậy, đang định đi, đột nhiên cảm thấy có gì không ổn. Cô ngoái nhìn Tiêu Dương, tươi cười: "Anh cứ đợi ở đây, lát nữa em quay lại".
Tiêu Dương gật đầu, ngồi xuống. Mặt nóng ran như bị một cái tát. Vừa rồi bạn bè còn hỏi khi nào họ cưới. Vậy mà Giáo sư Đào chỉ gọi một mình Thiên Trần, coi như không có anh. Mẹ cô cũng chỉ liếc anh một cái rồi quay đi.
Thiên Trần và bố đi khỏi, anh thầm nghĩ, hôm nay Thiên Trần lại thất vọng rồi.
Đồng Tư Thành và Nghiêu Vũ nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của bạn bè, vội nói lảng sang chuyện khác: "Sao không nhìn thấy Tuệ An nhỉ?".
Tuệ An lấy chồng sớm nhất trong số những người ngồi đây, các cô gái lại bắt đầu bàn tán, Đồng Tư Thành liếc nhìn Nghiêu Vũ, cũng quay sang góp chuyện.
Gần trưa, mọi người lần lượt vào chỗ ngồi. Lúc đó, Tuệ An cùng Trương Lâm Sơn, Đỗ Lối khoác tay Hứa Dực Trung đi vào, đám bạn cũ lại hét toáng từng trận.
Hai đại mĩ nhân khoa Văn cùng lúc xuất hiện, lại mang theo hai người đàn ông xuất sắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai cô. Tuệ An kéo Trương Lâm Sơn đến ngồi cùng Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành. Đỗ Lối và Hứa Dực Trung ngồi bàn khác.
Còn Thiên Trần mãi không thấy quay lại, vẫn ngồi cùng bố mẹ.
Hôn lễ bắt đầu, nhạc nổi lên, không khí rộn ràng. Tiêu Dương nhìn tấm thảm đỏ trải dài về phía trước, liệu có ngày Thiên Trần của anh đứng ở phía đó không? Anh đưa mắt tìm, Thiên Trần ngồi phía xa, dường như cũng đang nhìn về hướng này.
Cách bao nhiêu người Tiêu Dương vẫn có thể cảm thấy Thiên Trần đang sốt ruột mong anh đi đến.
Anh thầm thở dài, lại cười nói với các bạn, nhưng lòng thấp thỏm bất an. Anh phân vân không biết có nên đến đó chào bố Thiên Trần. Vừa lúc có lẽ quá sốt ruột, Thiên Trần đi đến kéo tay anh: "A Dương, sao anh không đến?".
Tiêu Dương cầm cốc rượu, cùng Thiên Trần đi chào bố mẹ cô và mấy cô bác.
Giáo sư Đào mỉm cười nhìn Tiêu Dương, gật đầu: "Tốt, chàng trai rất có năng lực. Thiên Trần, bạn con bây giờ đều rất khá!".
Thiên Trần nóng lòng muốn điều gì đó rõ ràng, muốn mọi người biết Tiêu Dương của cô rất được. Nhưng sau khi Tiêu Dương chào hỏi xong, mẹ cô vui vẻ bảo con gái: "Thiên Trần, mẹ nhìn thấy chú Lưu và mấy cô bác, chúng ta đến đó đi!".
Thiên Trần bất lực nhìn Tiêu Dương, đang định cùng anh đi chúc rượu các chú các cô. Thấy mẹ Thiên Trần đứng dậy, Tiêu Dương cười nói: "Cháu qua chỗ khác, lát nữa cô xong, cháu sẽ quay lại!".

