80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2164
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh lại một mình quay về chỗ cũ. Vẻ dửng dưng của giáo sư Đào, thái độ cố né tránh của mẹ Thiên Trần, anh nhìn rất rõ. Anh không đi tìm Thiên Trần nữa, quay sang cười đùa, uống rượu cùng các bạn.

Tiệc tan, mấy gã bạn cũ cười cười nói muốn chơi bài. Tiêu Dương thấy Thiên Trần vẫn ngồi cùng bố mẹ và họ hàng phía xa, anh se sẽ thở dài, cùng mấy gã bạn lên phòng trà trên tầng.

Mọi người lại chia nhóm chơi như ngày xưa. Đồng Tư Thành lúc nào cũng ở bên Nghiêu Vũ, bỗng nghe tiếng Đỗ Lối gọi: "Đồng Tư Thành!".

Ngoái lại nhìn thấy đỗ Lối, anh nói nhỏ với Nghiêu Vũ: "Là chuyện của tập đoàn Gia Lâm. Anh đi một lát sẽ quay lại!".

Nghiêu Vũ đang vui vẻ tán chuyện với Tuệ An, gật đầu cười. Từ lúc Hứa Dực Trung và Đỗ Lối xuất hiện, cô không hề ngoái lại. Cô đinh ninh tự nhủ, hai người đó không liên quan đến mình. Nhưng, nỗi chua chát khó hiểu len lỏi trong lòng, miệng đắng ngắt. Nhấc ly cô ca, uống một hơi. Chất lỏng lạnh buốt chảy trong họng, làm cô rùng mình.

"Sao thế?".

"Máy lạnh hướng thẳng về phía này, em hơi lạnh!".

Đồng Tư Thành vỗ vai cô, khi đi ra chỗ Đỗ Lối, tiện tay chỉnh cánh quạt máy lạnh hướng lên trên: "Còn lạnh không?", Nghiêu Vũ cười lắc đầu.

Đồng Tư Thành đi khỏi, mấy cô bạn gái chú ý tới sự thân mật của anh đối với Nghiêu Vũ, hiếu kì hỏi: "Hai người làm lành rồi à?".

Nghiêu Vũ chỉ cười.

Một cô bạn gái cười "khạch" một tiếng: "Lại còn hỏi? Không thấy Tư Thành lúc nào cũng kè kè bên Nghiêu Vũ à? A, anh chàng trồng cột điện, quả không sai!".

Chuyện trước đây Tư Thành đứng dưới cột đèn chờ Nghiêu Vũ ai cũng biết. Cho nên vừa nhắc đến ai cũng bật cười.

Tuệ An cũng cười, đẩy vai chồng, "Lâm Sơn, anh ra chỗ Dực Trung đi, có anh ở đây bọn em nói chuyện mất tự nhiên". Trương Lâm Sơn ngồi giữa các cô gái, cũng không tiện nói chuyện, vội đứng lên chào, đi ra chỗ khác.

"Đỗ Lối và anh chàng đó rất đẹp đôi, cậu ta xưa nay tiêu chuẩn rất cao, người lọt vào mắt xanh chắc là rất cừ". Một cô bạn cười bình luận.

Đang nói, thì Đỗ Lối đi đến, mỉm cười nói với Nghiêu Vũ: "Tư Thành đã nhận được công trình ở Gia Lâm rồi!".

"Ồ", Nghiêu Vũ ngạc nhiên.

"Đỗ Lối, nói đi, nhân vật nào thế?". Mấy cô bạn tò mò.

Đỗ Lối cười tươi: "Cái gì? Công ty mình làm thêm, gần trưa, sếp đưa mình đến đây, chỉ là cùng ăn cơm, chẳng có gì đâu".

Nói thế, nhưng mặt Đỗ Lối thoáng cười bẽn lẽn.

Nghiêu Vũ cúi đầu ăn, che giấu ánh mắt. Trong lòng như có tiếng nói nhỏ, cuối cùng Hứa Dực Trung đã đến với Đỗ Lối... Họ đã đến với nhau...

Không biết đó là cảm xúc gì, không thể hình dung được. Tiếng nói đó mỗi lúc một to, liên tục nhắc cô. Nghiêu Vũ nhai miếng thịt bò trong miệng, cảm thấy món ăn quá dở. Miếng thịt bò nhai mãi không nát, thậm chí cô còn nghe thấy tiếng răng nghiến trên miếng thịt. Nhai không được, cô nhổ ra giấy, vứt bỏ.

Lúc này, Thiên Trần và bố mẹ đi ra. Sau khi tiệc tan, họ về ngay. Thiên Trần đưa mắt tìm khắp phòng, không thấy Tiêu Dương. Cô đi đến một góc gọi điện cho anh: "Anh đang ở đâu? Bố mẹ em chuẩn bị về!".

Nghe thấy tiếng tráo bài, lúc này mẹ cô gọi: "Thiên Trần, bố mẹ đi đây". Không kịp đợi Tiêu Dương trả lời, cô cúp máy chạy ra tiễn bố mẹ.

Lúc sắp lên xe, mẹ cô còn buông một câu làm cô đau đớn: "Cả buổi không thấy bóng Tiêu Dương. Lúc về cũng không ra chào một câu".

Thiên Trần giật mình, giọng vẫn vui vẻ: "Có lẽ anh ấy đang nói chuyện với bạn, nhiều người từ hồi tốt nghiệp đến giờ mới gặp".

"Thiên Trần, bố thấy hình như Tiêu Dương lại chạy đi đánh bài?". Giáo sư Đào nhẹ nhàng nói với con gái. Ông vẫn luôn để mắt đến Tiêu Dương. Nhìn thấy anh và mấy cậu bạn lên tầng, ông hiểu ngay. Trong những buổi gặp gỡ thế này, Tiêu Dương không chịu tranh thủ cơ hội, giáo sư Đào càng thất vọng.

Thiên Trần không nói gì. Mẹ cô thở dài: "Nó thế đấy, tại sao không biết ý ra chào hỏi họ hàng nhà mình? Mẹ không nói nữa, về thôi".

Nhìn bố mẹ lên xe đi khỏi, Thiên Trần rất bực. Rút điện thoại gọi cho Tiêu Dương, hét lên: "Sao anh có thể như vậy? Đã biết là bố mẹ rất ghét anh chơi bài, lại ngang nhiên chơi trước mặt họ? Chỉ biết trách bố mẹ lạnh nhạt. Họ là người lớn, anh phải nhẫn nại một chút chứ. Anh như thế, làm sao bố mẹ thích? Bố mẹ đồng ý? Anh cứ chơi thoải mái, em về đây!".

Thiên Trần tắt máy, cũng không chào Nghiêu Vũ và Tuệ An, tức tốc lên xe về nhà.

Tiêu Dương đứng ngây, anh biết làm thế nào? Thái độ của họ rõ ràng như thế anh biết làm sao. Ai cũng có tự trọng, cũng có sĩ diện, Tiêu Dương ngao ngán, nụ cười đông cứng trên mặt.

"Tiêu Dương, ra bài đi!".

"Ừ". Tiêu Dương gạt đi tâm trạng, tiếp tục chơi.

Thiên Trần vừa về đến nhà, mẹ cô thấy lạ hỏi: "Ô, sao về sớm thế?".

"Sáng nay dậy sớm hơi mệt, con về ngủ bù".

"Thiên Trần!". Giáo sư Đào nhìn con gái đi lên gác, giọng ông rất nghiêm túc, "Bố thấy con và Tiêu Dương thực sự không hợp. Dù gì, hôm nay các bậc cao niên trong họ đều đến, lẽ ra nó nên chủ động".

Thiên Trần chỉ thoáng dừng, không nói gì, tiếp tục lên gác. Cô tắt điện thoại, lòng thất vọng ê chề. Sự việc diễn ra hôm nay ngược hẳn với mong đợi của cô.

Prev 1 ... 139 140 141 142 143 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001498