Thiên Trần thầm nghĩ, tình yêu thuần túy của cô và Tiêu Dương cuối cùng vẫn chao đảo trước những mối quan hệ thế tục rối rắm, xoay quanh tiền bạc, gia thế,... bất giác lại nhớ đến Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ không bỏ được Đồng Tư Thành chính vì vẫn lưu luyến tình yêu trong sáng thời sinh viên. Bây giờ, sau ba năm ra xã hội, vẫn hi vọng có được tình yêu như thế.
Cô biết, điều kiện gia đình Nghiêu Vũ rất tốt, nếu bố mẹ Nghiêu Vũ cũng phản đối Đồng Tư Thành vì điều kiện hai bên chênh lệch, Nghiêu Vũ sẽ thế nào? Thiên Trần cười đau khổ, lắc đầu, Nghiêu Vũ khác cô, trước nay luôn có chủ kiến, chỉ cần Nghiêu Vũ bằng, không ai ngăn cản được, huống hồ bố mẹ Nghiêu Vũ luôn tôn trọng ý nguyện của con. Còn bố mẹ cô lại khác.
"Thiên Trần, ăn cơm thôi!".
Mẹ gọi với từ dưới nhà. Thiên Trần tĩnh trí, xỏ dép đi xuống.
Trên bàn là món canh cá nấu chua cô thích. Mẹ gắp cá cho cô, luôn miệng giục cô ăn.
"Ngon quá!". Thiên Trần cười.
Mắt mẹ sáng lên, lại gắp miếng nữa vào bát cô. Chỉ một câu khen của cô mẹ đã vui như thế! Thiên Trần bỗng thấy áy náy, buột miệng nói: "Sau này có thời gian con sẽ về ăn cơm mẹ nấu".
Bữa cơm đó dường như lại trở về không khí gia đình vui vẻ trước kia. Nhưng vừa nói xong, lại nghĩ, nếu muốn bố mẹ lúc nào cũng vui như thế, cô phải từ bỏ Tiêu Dương? Dưới sườn lại nhói lên đau tức.
Tình yêu và tình thân làm thế nào để vẹn toàn cả hai?
Trong đầu Thiên Trần quay cuồng bao phương án cho lựa chọn khó khăn đó. Dù lựa chọn thế nào tim cô cũng sẽ đau.
Suy nghĩ mãi, cuối cùng gọi cho Tiêu Dương: "A Dương...".
Thiên Trần không biết nói gì, cũng không giải thích vì sao tắt máy. Cô và anh đã hiểu nhau đến mức không cần nói những chuyện đó.
"Thiên Trần, anh xin lỗi đã làm em thất vọng". Giọng Tiêu Dương nặng nề truyền đến.
"Không, tại em cả nghĩ, đã làm khó anh. Nhưng họ là bố mẹ em...".
Tiêu Dương ngắt lời cô: "Anh hiểu, em không cần giải thích. Em không bao giờ cần giải thích gì hết, anh hiểu, anh hiểu cả".
Cổ họng Tiêu Dương như bị chẹn cứng, Thiên Trần bịt chặt miệng, không để đầu kia nghe thấy hơi thở mạnh của cô.
"Thiên Trần, nghỉ sớm đi, hôm nào có thời gian mình gặp nhau". Tiêu Dương khẽ nói.
Thiên Trần mơ hồ "Vâng" một tiếng rồi cúp máy, vùi mặt vào chăn. Cái vật chẹn đứng trong cổ họng tan thành nước mắt trào ra. Cô biết Tiêu Dương biết cô sẽ khóc, anh không có can đảm nghe tiếng khóc đó, nên mới ngắt máy.
Anh biết, anh và cô đều bất lực như nhau.
Hương mùa hè đã thấm vào màu xanh của cây cỏ thành phố B. Đứng trên đường cao tốc nhìn ra xa, dòng sông uốn lượn dưới chân những ngọn núi, đổ ra bình nguyên Hà Cốc, thành phố bắt đầu từ bình nguyên vươn đến tận sườn những ngọn đồi thấp. Cả thành phố được bao bọc bởi rừng cây. Giống như chiếc mâm ngọc xanh biếc đựng một mảnh trăng cong, Hứa Dực Trung trầm trồ: "Một vùng sơn thủy hữu tình!".
Thành phố B quả thực rất đẹp. Nghe nói ngày trước có rất nhiều nhà phong thủy nổi tiếng du ngoạn đến đây đều chọn nơi này làm chỗ gửi gắm xương cốt. Cả thành phố được bao bọc bởi núi và sông, địa linh nhân kiệt, hội tụ linh khí của cả núi và sông. Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông uốn lượn theo hình chữ S, bốn mặt thế núi hợp vây, đúng là thái cực đồ tự nhiên, thành phố nằm giữa dương cực của thái cực đồ tự nhiên phía tả ngạn con sông.
Tuy nhiên giao thông không phát triển trong một thời gian dài cũng làm chậm tốc độ phát triển của thành phố. Lần này tập đoàn Gia Lâm kí hợp đồng với thành phố, hợp tác phát triển bất động sản giai đoạn đầu. Hứa Dực Trung đang không muốn ở lại thành phố A, chuyện đóng giả bạn trai Đỗ Lối cũng không cần bận tâm, vậy là dẫn đoàn đến thành phố này.
Đỗ Lối thấy Hứa Dực Trung khen, đôi mắt hạnh đào long lanh: "Đương nhiên một nơi rất tốt, nhưng hơi lạc hậu, năm ngoái đường cao tốc mới đi vào hoạt động".
"Sao?".
"Khi đường cao tốc chưa thông xe, một đầu vẫn bị chặn, bí thư thành ủy có việc đi về một huyện ngoại thành, đi được một đoạn, thấy một bác nông dân tay xách dép, đi chân đất trên đường. Lúc đó đang là mùa đông, ông bí thư hết sức ngạc nhiên, dừng xe lại hỏi, "Sao bác không đi dép?". Đỗ Lối dừng lại, cười.
Hứa Dực Trung hiếu kì: "Tại sao?".
"Bác nông dân trả lời, chưa bao giờ nhìn thấy con đường nào phẳng mà sạch như thế này, sợ giẫm lên làm bẩn nó! Ha ha!". Đỗ Lối phá lên cười.
"Ha ha!" Dực trung cũng cười, "Có lý! Rất thật thà! Vậy ông bí thư nói gì?".
"Ông ta hỏi nhà bác ở đâu, tiện đường mời bác lên xe cho đi nhờ. Bác nông dân tay vẫn xách dép, lên xe càng không dám đi". Đỗ Lối thở dài: "Chuyện mới cách đây một năm!".
Câu chuyện khiến Dực Trung càng muốn khám phá thành phố này, đồng thời cũng thấy tiếc bởi tình trạng lạc hậu đó. Bây giờ, ở các vùng phụ cận thành phố cũng khó thấy những người dân chất phác như vậy. "Đường đã làm xong, nơi đây phát triển rất nhanh. Thành phố rồi sẽ rất đẹp, lần này tập đoàn chúng ta đến, sẽ có nhiều nhà đầu tư khác đến".
"Đúng, với kinh nghiệm và thành tựu xây dựng của tập đoàn chúng ta, nhất định sẽ khiến dân ở đây có nhận thức mới về nhà ở".
Hứa Dực Trung cười, nhìn Đỗ Lối. Mặt cô lấp lánh hi vọng. "Đỗ Lối, tôi phát hiện em là người cực kì cấp tiến".
"Cấp tiến?".
Nghiêu Vũ không bỏ được Đồng Tư Thành chính vì vẫn lưu luyến tình yêu trong sáng thời sinh viên. Bây giờ, sau ba năm ra xã hội, vẫn hi vọng có được tình yêu như thế.
Cô biết, điều kiện gia đình Nghiêu Vũ rất tốt, nếu bố mẹ Nghiêu Vũ cũng phản đối Đồng Tư Thành vì điều kiện hai bên chênh lệch, Nghiêu Vũ sẽ thế nào? Thiên Trần cười đau khổ, lắc đầu, Nghiêu Vũ khác cô, trước nay luôn có chủ kiến, chỉ cần Nghiêu Vũ bằng, không ai ngăn cản được, huống hồ bố mẹ Nghiêu Vũ luôn tôn trọng ý nguyện của con. Còn bố mẹ cô lại khác.
"Thiên Trần, ăn cơm thôi!".
Mẹ gọi với từ dưới nhà. Thiên Trần tĩnh trí, xỏ dép đi xuống.
Trên bàn là món canh cá nấu chua cô thích. Mẹ gắp cá cho cô, luôn miệng giục cô ăn.
"Ngon quá!". Thiên Trần cười.
Mắt mẹ sáng lên, lại gắp miếng nữa vào bát cô. Chỉ một câu khen của cô mẹ đã vui như thế! Thiên Trần bỗng thấy áy náy, buột miệng nói: "Sau này có thời gian con sẽ về ăn cơm mẹ nấu".
Bữa cơm đó dường như lại trở về không khí gia đình vui vẻ trước kia. Nhưng vừa nói xong, lại nghĩ, nếu muốn bố mẹ lúc nào cũng vui như thế, cô phải từ bỏ Tiêu Dương? Dưới sườn lại nhói lên đau tức.
Tình yêu và tình thân làm thế nào để vẹn toàn cả hai?
Trong đầu Thiên Trần quay cuồng bao phương án cho lựa chọn khó khăn đó. Dù lựa chọn thế nào tim cô cũng sẽ đau.
Suy nghĩ mãi, cuối cùng gọi cho Tiêu Dương: "A Dương...".
Thiên Trần không biết nói gì, cũng không giải thích vì sao tắt máy. Cô và anh đã hiểu nhau đến mức không cần nói những chuyện đó.
"Thiên Trần, anh xin lỗi đã làm em thất vọng". Giọng Tiêu Dương nặng nề truyền đến.
"Không, tại em cả nghĩ, đã làm khó anh. Nhưng họ là bố mẹ em...".
Tiêu Dương ngắt lời cô: "Anh hiểu, em không cần giải thích. Em không bao giờ cần giải thích gì hết, anh hiểu, anh hiểu cả".
Cổ họng Tiêu Dương như bị chẹn cứng, Thiên Trần bịt chặt miệng, không để đầu kia nghe thấy hơi thở mạnh của cô.
"Thiên Trần, nghỉ sớm đi, hôm nào có thời gian mình gặp nhau". Tiêu Dương khẽ nói.
Thiên Trần mơ hồ "Vâng" một tiếng rồi cúp máy, vùi mặt vào chăn. Cái vật chẹn đứng trong cổ họng tan thành nước mắt trào ra. Cô biết Tiêu Dương biết cô sẽ khóc, anh không có can đảm nghe tiếng khóc đó, nên mới ngắt máy.
Anh biết, anh và cô đều bất lực như nhau.
Hương mùa hè đã thấm vào màu xanh của cây cỏ thành phố B. Đứng trên đường cao tốc nhìn ra xa, dòng sông uốn lượn dưới chân những ngọn núi, đổ ra bình nguyên Hà Cốc, thành phố bắt đầu từ bình nguyên vươn đến tận sườn những ngọn đồi thấp. Cả thành phố được bao bọc bởi rừng cây. Giống như chiếc mâm ngọc xanh biếc đựng một mảnh trăng cong, Hứa Dực Trung trầm trồ: "Một vùng sơn thủy hữu tình!".
Thành phố B quả thực rất đẹp. Nghe nói ngày trước có rất nhiều nhà phong thủy nổi tiếng du ngoạn đến đây đều chọn nơi này làm chỗ gửi gắm xương cốt. Cả thành phố được bao bọc bởi núi và sông, địa linh nhân kiệt, hội tụ linh khí của cả núi và sông. Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông uốn lượn theo hình chữ S, bốn mặt thế núi hợp vây, đúng là thái cực đồ tự nhiên, thành phố nằm giữa dương cực của thái cực đồ tự nhiên phía tả ngạn con sông.
Tuy nhiên giao thông không phát triển trong một thời gian dài cũng làm chậm tốc độ phát triển của thành phố. Lần này tập đoàn Gia Lâm kí hợp đồng với thành phố, hợp tác phát triển bất động sản giai đoạn đầu. Hứa Dực Trung đang không muốn ở lại thành phố A, chuyện đóng giả bạn trai Đỗ Lối cũng không cần bận tâm, vậy là dẫn đoàn đến thành phố này.
Đỗ Lối thấy Hứa Dực Trung khen, đôi mắt hạnh đào long lanh: "Đương nhiên một nơi rất tốt, nhưng hơi lạc hậu, năm ngoái đường cao tốc mới đi vào hoạt động".
"Sao?".
"Khi đường cao tốc chưa thông xe, một đầu vẫn bị chặn, bí thư thành ủy có việc đi về một huyện ngoại thành, đi được một đoạn, thấy một bác nông dân tay xách dép, đi chân đất trên đường. Lúc đó đang là mùa đông, ông bí thư hết sức ngạc nhiên, dừng xe lại hỏi, "Sao bác không đi dép?". Đỗ Lối dừng lại, cười.
Hứa Dực Trung hiếu kì: "Tại sao?".
"Bác nông dân trả lời, chưa bao giờ nhìn thấy con đường nào phẳng mà sạch như thế này, sợ giẫm lên làm bẩn nó! Ha ha!". Đỗ Lối phá lên cười.
"Ha ha!" Dực trung cũng cười, "Có lý! Rất thật thà! Vậy ông bí thư nói gì?".
"Ông ta hỏi nhà bác ở đâu, tiện đường mời bác lên xe cho đi nhờ. Bác nông dân tay vẫn xách dép, lên xe càng không dám đi". Đỗ Lối thở dài: "Chuyện mới cách đây một năm!".
Câu chuyện khiến Dực Trung càng muốn khám phá thành phố này, đồng thời cũng thấy tiếc bởi tình trạng lạc hậu đó. Bây giờ, ở các vùng phụ cận thành phố cũng khó thấy những người dân chất phác như vậy. "Đường đã làm xong, nơi đây phát triển rất nhanh. Thành phố rồi sẽ rất đẹp, lần này tập đoàn chúng ta đến, sẽ có nhiều nhà đầu tư khác đến".
"Đúng, với kinh nghiệm và thành tựu xây dựng của tập đoàn chúng ta, nhất định sẽ khiến dân ở đây có nhận thức mới về nhà ở".
Hứa Dực Trung cười, nhìn Đỗ Lối. Mặt cô lấp lánh hi vọng. "Đỗ Lối, tôi phát hiện em là người cực kì cấp tiến".
"Cấp tiến?".

