XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2161
- Tình trạng: Hoàn thành
Hứa Dực Trung chỉ đến một lát lúc gần trưa rồi đi ngay. Lúc đầu anh tưởng Đỗ Lối sẽ ở lại chơi với bạn, nhưng nghe anh nói phải đi, cô cũng vội đi cùng anh. Đỗ Lối cười suốt dọc đường, kể bao nhiêu chuyện buồn cười của đám bạn cũ, nhưng không thấy nhắc tới Nghiêu Vũ. Anh cũng thỉnh thoảng cười theo.

Đưa Đỗ Lối về nhà, Hứa Dực Trung bỗng nhớ lại lúc bước vào phòng cưới, anh thấy Nghiêu Vũ hơi ngoái lại. Vừa bắt gặp ánh mắt anh vội lảng đi, sắc mặt như không quen.

Trong suốt hôn lễ, anh nhìn lên lễ đài, vỗ tay chúc mừng cặp tân nhân, ánh mắt dừng trên khoảng gáy trắng tuyết của Nghiêu Vũ. Mỗi khi cô nghiêng đầu nói chuyện với Đồng Tư Thành, cơ thể hơi rung mỗi khi cười... đều làm lay từng sợi dây thần kinh của anh. Phần mềm do Đồng Tư Thành thiết kế, tập đoàn sau khi dùng thử, hiệu quả rất tốt, cô lại quyết định quay về với anh ta, anh cũng nhân cớ trao đơn hàng cho Đồng Tư Thành.

Hứa Dực Trung biết, anh đau khổ đứng tránh một bên quan sát cô, nhưng không để Đỗ Lối phát hiện, càng không thể để Đồng Tư Thành nhận ra. Anh khao khát được thấy nụ cười như ánh mặt trời của cô. Nhưng nụ cười anh vô tình bắt gặp, không phải dành cho anh.

Ánh mắt Đồng Tư Thành nhìn Nghiên Vũ khiến anh phát ghen. Anh ta có thể đường hoàng nhìn cô như vậy, còn anh chỉ có thể nhân lúc giả bộ nhìn cô dâu, chú rể, thu hình ảnh cô vào đáy mắt.



Chương 35 - Hoài công liếc nhớ

Có lẽ cô gái Ý của mối tình đầu là cơn gió thoảng, còn Nghiêu Vũ là cơn mưa bất chợt, đều chỉ thuộc về người có duyên may. Nhưng người đó không phải là anh.

Thiên Trần tức giận tắt điện thoại cả tuần, cũng không ra khỏi nhà. Giận Tiêu Dương, lòng cô cũng bứt rứt. Ở nhà rảnh rỗi, lại lên mạng. Bởi vì nếu cô xuống nhà là bố mẹ lại vô tình, hữu ý nhắc chuyện hôm trước, dù nói thẳng hay vòng vo đều chỉ một điều, Tiêu Dương không ổn.

Thật bất ngờ anh chàng Cỏ Mùa Xuân đó cũng đang trên mạng. Thiên Trần gửi một cái mặt cười, anh ta rất nhanh cũng gửi lại như thế. Hai người lại bắt đầu tranh luận.

Những vấn đề trong đời sống xã hội, Thiên Trần rất ít nói với Tiêu Dương. Là người thực tế, mọi chuyện nếu không liên quan, Tiêu Dương hầu như không bận tâm. Nhưng Thiên Trần lại thích. Ba năm nay làm phóng viên, cô đã thích nghề này, thích tiếp cận với mọi mặt đời sống xã hội.

Thế giới dường như mở cánh cửa trước mặt, giúp cô nhìn xa hơn, rộng hơn. Những vấn đề, quan điểm bình thường không nói với Tiêu Dương, cô có thể tranh luận thoải mái với Cỏ Mùa Xuân. Nghĩ đến những mối tình trên mạng, Thiên Trần bất giác mỉm cười. Cô nghĩ, lên mạng cũng là cách thức giao tiếp mới, có thể vơi bớt phiền muộn trong lòng. Cô chưa từng hỏi tuổi tác, dung mạo của Cỏ Mùa Xuân, anh ta cũng vậy. Hai người nói chuyện như bạn bè, cũng tựa như tri kỉ.

Thiên Trần đột nhiên hỏi Cỏ Mùa Xuân:

"Có phải những gì bố mẹ muốn tốt cho con luôn là đúng? Điều kiện gia đình quan trọng thế sao?".

"Khi nào làm mẹ, cô sẽ hiểu. Không phải lúc nào bố mẹ cũng đúng. Nhưng xuất phát từ điểm chắc chắn là muốn tốt cho cô. Coi trọng tương đồng về điều kiện gia đình có cái lí nhất định. Bởi vì, môi trường sống của một người cực kì quan trọng trong việc hình thành tính cách và thói quen của người đó, coi trọng điều kiện gia đình, về ý nghĩa nào đó là để giảm thiểu xung đột giữa hai người. Nhưng cũng không phải tuyệt đối, trên đời chẳng có gì tuyệt đối. Trả lời vậy cô có hài lòng?".

Thiên Trần cười, vội đáp:

"Cho nên cũng không có đáp án nào tuyệt đối, thuyết tương đối đúng là vĩ đại".

Cỏ Mùa Xuân gửi một cái mặt cuời:

"Cũng tùy. Trải nghiệm và cảm nhận của mỗi người khác nhau".

"Nếu biết rõ người kia có khiếm khuyết khó có hể chấp nhận, giữa hai người xảy ra mâu thuẫn vì rất nhiều lí do, nhưng không thể từ bỏ, vì sao".

"Ha ha, cô gái, người ta bảo, sống với nhau lâu ắt có tình cảm, tay phải vuốt ve tay trái không có cảm giác, nhưng chặt đi một tay lại thấy đau".

"Anh là người theo chủ nghĩa trung dung, cái gì cũng nước đôi, nói hết, nhưng chẳng có gì rõ ràng". Thiên Trần bất mãn.

"Khi cần quyết định, mỗi người khắc có đáp án, chỉ là có dám nhìn thẳng vào vấn đề hay không. Tôi bỗng phát hiện, trong tình cảm cô rất mơ hồ, nhưng khi tranh luận vấn đề xã hội, cô rất sắc sảo, cứ như là hai con người khác nhau".

Thiên Trần im lặng hồi lâu. Đúng, cứ gặp chuyện tình cảm, cô luôn do dự thiếu quyết đoán. Hai mặt của bàn tay đều là da thịt, phải chọn một trong hai, cô không thể.

Thiên Trần out nick, mở di động. Liên tục có tín hiệu báo cuộc gọi nhỡ. Hai chữ A Dương liên tiếp hiện lên, lòng lại thấy xót xa. Tại sao lại giận anh? Vì anh không đáp ứng được yêu cầu của bố mẹ hay vì anh khiến cô bất lực trước những chỉ trích của bố mẹ?

Thực ra cô vẫn yêu cầu anh làm theo điều kiện của mình? Ai nói tình yêu thuần túy, chỉ cần tình cảm thuần túy, cô cũng đòi hỏi anh đấy thôi. Tuy chưa từng đòi hỏi Tiêu Dương phải kiếm được bao nhiêu tiền, phải có tiền đồ thế nào, nhưng cô vẫn muốn anh đáp ứng yêu cầu của bố mẹ mình.

Prev 1 ... 141 142 143 144 145 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000422