Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2125
- Tình trạng: Hoàn thành
m thanh đó đập nát can đảm và xúc động không dễ có của cô. Cô đột nhiên muốn khóc, nhưng không thể. Đằng sau làn khói hương mịt mờ của chùa Đại Chiêu là khuôn mặt mệt mỏi của Đồng Tư Thành chạy tìm cô khắp các khách sạn ở Lhasa, anh đã tìm được cô từ ngàn dặm.

"Liệu có phải hàng thật không?". Nghiêu Vũ lẩm bẩm.

"Đi xem sẽ biết". Đồng Tư Thành cười, nắm chặt tay cô rời khỏi phố Bát Giác.

Mỗi bước đi, lòng lại đau. Mỗi bước rời xa phố Bát Giác, lòng can đảm của Nghiêu Vũ lại giảm một phần. Cô dường như cảm thấy những kí ức muốn quên mà không thể, giống như đá rơi xuống vực, không còn cơ hội nổi lên tiếp xúc với mặt trời và không khí. Mắt lại liếc hai bàn tay đan vào nhau của họ. Lòng cô đang gào thét, đang mong có một bàn tay khác cương quyết và xúc động giằng hai bàn tay đó ra.

Ngước nhìn trăng sao trên trời, Nghiêu Vũ biết, mọi tâm tư của cô đều tự bộc lộ, nước mắt bỗng túa ra, nụ cười như mếu.

Cô không sợ Đồng Tư Thành nhìn thấy, nếu nhìn thấy, Nghiêu Vũ chua chát nghĩ, cô sẽ nói với anh, do trăng sáng quá, sao quá chói, chúng đẹp đến nỗi khiến cô thấy buồn.

Nhưng Đồng Tư Thành không hỏi gì, chỉ ôm chặt cô nói: "Buổi tối ở đây vẫn hơi lạnh".

Đúng, đúng là lạnh. Chiếc áo khoác của cô, lồng ngực ấm nóng của Đồng Tư Thành dường như cũng không ngăn nổi cơ thể cô run rẩy.

Nghiêu Vũ mệt mỏi nhắm mắt: "Tư Thành, chơi đủ rồi, em muốn quay về ăn những món ngon".

"Được, ngày mai anh đi mua vé máy bay".

Lúc đầu muốn đến, đến rồi, lại muốn đi.

Nghiêu Vũ tự nhủ, Hứa Dực Trung đến đây là vì triển lãm nhà ở của tập đoàn Gia Lâm trên quảng trường Lhasa. Không phải vì cô, không phải! Vì cô mà đến, chỉ có Đồng Tư Thành, xuất hiện trong làn khói hương ở chùa Đại Chiêu. Chỉ có Đồng Tư Thành...

"Ôi...". Nghiêu Vũ nén đủ hơi, lại chỉ thốt ra mỗi một tiếng ngắn ngủi. "Ha ha! Tư Thành! Chuyến đi này em rất vui, nhưng em muốn quay về ăn những món ngon!". Cô nhảy lên, vươn hai tay, hít thật sâu không khí trong lành, "Em đã khắc một mảnh đá kinh ở Namco, vẫn là màu nâu đỏ, để vào đống đá ước nguyện, em còn mười lần nằm rạp khấu đầu, tương đương khấu đầu cả đời của người Tạng".

Hai mắt cô lóng lánh, ánh trăng sao bên ngoài bất chợt lu mờ. Đồng Tư Thành âu yếm nhìn cô: "Không có gì nói với anh sao?".

"Có, sao lại không, em còn... còn được gặp anh, em rất muốn... coi đó là giấc mơ!". Nghiêu Vũ quay lưng, nhảy nhót đi xuống, nếu Đồng Tư Thành đi theo cô, đứng trước mặt cô, anh sẽ phát hiện, những giọt nước mắt nối nhau như chuỗi ngọc lăn ra từ mắt cô.

Cô thật sự, thật sự muốn coi tất cả là giấc mơ.

Đồng Tư Thành đi mua vé máy bay, Nghiêu Vũ ở trong phòng đợi anh. Bóng Hứa Dực Trung đứng lặng trên phố Bát Giác lại chích vào lòng cô, anh đến tìm cô? Là anh ư? Không phải vì cuộc triển lãm đó, anh đến là để tìm cô... cô không ngừng thầm nhắc những lời đó, lòng lại nóng như có lửa.

Bỗng cô bật dậy, vớ túi xách chạy ra ngoài. Chặn một chiếc taxi chạy thẳng đến quảng trường Lhasa.

Cô muốn nhìn thấy Hứa Dực Trung. Cảm giác nôn nao làm cô bứt rứt không yên. Cô chỉ muốn nhìn thấy Hứa Dực Trung, không biết vì sao muốn, chỉ là rất muốn. Cảm giác đó lấn át tất thảy suy nghĩ khác.

Du khách tấp nập trên quảng trường. Khu vực triển lãm lại càng đông. Nghiêu Vũ đi đến cửa triển lãm, quả quyết đi vào trong. Cũng không chắc có gặp được anh, cô chỉ có thể đến đây tìm.

Gian triển lãm của tập đoàn Gia Lâm rất rộng, đi một vòng, liền nhìn thấy. Nghiêu Vũ không đến gần, chỉ đứng từ xa, lại bắt đầu phân vân. Gặp Hứa Dực Trung sẽ nói gì? Cô đã tát anh, chần chừ một lát, muốn quay đi, nhưng chân không nhấc nổi, tiếng nói trong lòng thầm nhắc, chỉ nhìn rồi đi, nhìn một cái rồi đi.

Não còn chưa kịp phản ứng, chân đã dịch sang bên.

Đỗ Lối và Hứa Dực Trung cười nói xuất hiện. Cũng như cô hôm qua, Đỗ Lối hớn hở chìa cổ tay đeo chuỗi vòng xanh xanh đỏ đỏ trước mặt anh, cũng hỏi anh, đẹp không? Nghiêu Vũ nhìn họ qua đám đông, đột nhiên thấy lạnh, vòng tay ôm ngực, mới nhận ra, quên mặc áo khoác.

Không quan trọng, bất kể anh đến đây có phải vì cô. Một Đồng Tư Thành, một Đỗ Lối tựa như hai chiếc khăn lau bảng, từng nhát từng nhát lau sạch cái tên cô viết kín trong lòng.

Một ý nghĩ mơ hồ lóe trong đầu, nếu... nếu cô đến phố Bát Giác trước rồi mới đến chùa Đại Chiêu? Nghiêu Vũ lắc đầu, sao mình lại có ý nghĩ đó?

Có những lúc đã lỡ là lỡ, bất kể lỡ cách nào.

Cô chen ra khỏi đám đông. Hứa Dực Trung và không khí ồn ào đều cách rất xa phía sau.

"Nghiêu Nghiêu, đi đâu thế? Em lại không dùng điện thoại, anh lo quá!". Đồng Tư Thành khẽ trách.

"Thấy hơi chán nên em ra ngoài đi loanh quanh, xin lỗi, lẽ ra phải viết giấy để lại cho anh". Nghiêu Vũ cúi đầu, cảm thấy áy náy. Phải làm sao đây? Anh đến Lhasa, tìm cô khắp mọi khách sạn. Anh, khiến cô không thể chối từ.

Đồng Tư Thành thở dài, dang tay ôm cô: "Anh mua được vé máy bay rồi, chuyến bay chiều. Nghiêu Nghiêu... anh luôn cảm giác không tìm được em. Đừng giận".

"Không đâu, à bây giờ vẫn còn sớm, mình đi mua ít thuốc Tây Tạng mang về". Nghiêu Vũ cố gắng kiềm chế nỗi chán chường, mỉm cười nói.

Tuy nhiên, hai tiếng đồng hồ ngồi xe đến sân bay, tất cả đã khác hẳn lúc đến. Từng mảng mây xám lượn lờ rất thấp, những đỉnh núi màu nâu nhạt không còn sinh khí nữa. Nghiêu Vũ lên xe là ngủ, lên máy bay vẫn nhắm mắt.

Prev 1 ... 152 153 154 155 156 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000504