Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2127
- Tình trạng: Hoàn thành
Đồng Tư Thành cũng ít nói. n cần đắp tấm chăn cho cô, không làm phiền cô.



Chương 37 - Đêm thao thức

Nước nóng xối vào mặt, hơi rát. Đồng Tư Thành là người đàn ông ưu tú, chung tình, lặn lội đến Tây Tạng tìm cô. Nghiêu Vũ ngửa mặt, để cho nước xối đi cái vật vô hình làm cô chua xót tận đáy lòng.

Tất cả lại quay về điểm xuất phát. Nghiêu Vũ lại đi thuê nhà, rất gần công ty của Đồng Tư Thành. Anh muốn dọn đồ giúp cô, nhưng Nghiêu Vũ cười nói: "Bây giờ em đang rỗi, anh làm hết cho em, em biết làm gì?".

Đồng Tư Thành ngẫm nghĩ, mỉm cười: "Cũng phải, bây giờ em là người đại nhàn rỗi, ung dung thoải mải, chẳng ai quản lí".

"Vậy anh đi lo việc của anh đi, nghe Tiêu Dương nói, tháng này các anh nhiều việc lắm". Nghiêu Vũ hài lòng xoa tay. Căn nhà mới thuê là căn hộ chung cư có thang máy, hơn bốn chục mét vuông, tiền thuê ngàn tám một tháng, trang thiết bị nội thất đầy đủ.

Đồng Tư Thành đi lại hai vòng trong căn phòng không lớn lắm, gật đầu nói: "So với căn phòng trước của em, ở đây tốt hơn nhiều, Nghiêu Nghiêu, bây giờ em chưa đi làm, để anh trả tiền nhà cho em!".

Nghiêu Vũ lắc đầu: "Tư Thành, em còn có tiền tiết kiệm, em thuê được, nhất định sẽ kiếm được tiền trả, gửi bài viết cho mấy tờ tạp chí, bây giờ em rất thích tạp chí du lịch, gửi ảnh, viết bài, nhuận bút hai bài là đủ tiền nhà".

"Anh muốn nuôi em không được à?".

"Không được, như thế em mới có động lực làm việc, nếu không, con người sẽ sinh ỷ lại. lâu dần không hay".

Đồng Tư Thành véo mũi cô: "Được, không có việc cũng buồn".

Nghiêu Vũ mỉm cười. Từ Tây Tạng trở về, giữa cô và anh luôn là cảm giác thân thiện như thế. Cuối mỗi ngày. Đồng Tư Thành đều đến ăn tối với cô. ăn xong, không đi xem phim thì đi dạo phố hoặc là ở nhà xem đĩa. Thỉnh thoảng hẹn Thiên Trần và Tiêu Dương, nhưng cũng ít khi như vậy. Hai người đó muốn ở riêng với nhau, khiến Nghiêu Vũ có cảm giác dường như mồi lần gặp là bớt đi một ít trong quỹ thời gian ngắn ngủi họ còn ở bên nhau.

"Tiểu Vũ, cậu có hạnh phúc không? Bây giờ cậu quay lại với Đồng Tư Thành rồi ư?". Thiên Trần hỏi.

Nghiêu Vũ không trà lời.

"Tiểu Vũ, người ta bảo, lúc tình nồng cũng là lúc sắp phai. Mình với A Dương lại khác, vì một chút chuyện nhỏ, mình cũng không chịu nổi lại cãi nhau... Kết quả, lần nào anh ấy cũng phải dỗ dành, mình không biết tại sao, chỉ muốn cãi nhau, muốn xả hết ra. Biết rõ sẽ như thế, cứ như là mong anh ấy dỗ dành...". Vẻ âu yếm đong đầy mắt Thiên Trần, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, tựa như đang nghĩ tới bộ dạng bất lực của Tiêu Dương. "Tiểu Vũ, cậu và Tư Thành như thế cũng khá ổn rồi, ít nhất cho đến giờ, chỉ cần hai người muốn là có thể sống với nhau. Cậu đã đến nhà Đồng Tư Thành chưa? Gặp bố mẹ anh ấy chưa? Chắc sẽ không có chuyện bị gia đình phản đối chứ?".

Nghiêu Vũ ngây ra, Đồng Tư Thành có nói muốn đưa cô về gặp bố mẹ, nhưng cô bận thuê nhà, lại bận viết bài cho tạp chí, hầu như chưa nghĩ đến chuyện đi gặp gia đình anh. Quan điểm của cô là, nếu chưa chắc chắn chưa đi gặp bố mẹ hai bên. Song, câu hỏi của Thiên Trần khiến cô chợt nghĩ, lẽ nào vẫn chưa chắc chắn? Đồng Tư Thành tốt đến mức khiến cô chỉ biết thở dài.

Nghiêu Vũ lười biếng, thường ngủ muộn, không ăn sáng, hai ba giờ chiều mới ăn trưa, hai, ba giờ sáng mới ngủ. Hàng ngày mười hai giờ đêm Đồng Tư Thành đều gọi điện giục cô đi ngủ. Có lần Nghiêu Vũ nói dối đã ngủ rồi, anh cười: "Anh đang ở dưới nhà, đừng lừa anh!".

Nghiêu Vũ hoảng hồn, ngó đầu ra, Đồng Tư Thành đang đứng dưới đèn đường chỗ sáng nhất, còn giơ tay vẫy. Cô đành hậm hực tắt đèn, lên giường ngồi nửa tiếng, lại dậy ngó xuống, Đồng Tư Thành vẫn ở đó.

Ánh đèn kéo bóng anh đổ dài xuống đường, anh vẫn nhìn về phía phòng cô. Đêm tối cô không nhìn rồ bóng anh, nhưng mắt nhòe dần. Cô bật đèn, nhìn thấy bóng anh hình như hơi động đậy, sau đó lại tắt đèn.

Đồng Tư Thành dường như hiểu ý cô, lúc đó mới ra về.

Cô nghĩ không hiểu, anh lấy đâu ra lòng kiên nhẫn như vậy, dần dần cô cũng sửa đổi thói quen thức đêm, trở về thói quen cũ, đúng mười hai giờ đi ngủ.

Còn buổi sáng thức dậy, uống cốc cafe là cô ngồi trước máy tính, anh cũng đoán ra. Hai tuần liền, sáng nào bảy rưỡi anh cũng đưa bữa sáng đến cho cô, vậy là Nghiêu Vũ lại thay đổi. ngày nào cũng ăn sáng với anh. Còn bữa trưa, anh không đến được, nhưng luôn nhắn tin nhắc cô xuống nhà ăn cơm, giọng anh vẫn nhỏ nhẹ: "Nếu không đi làm mà sinh hoạt bừa bãi như thế, em đến làm ở công ty anh đi, ít nhất cũng không ảnh hưởng sức khỏe".

Thế là Nghiêu Vũ thay đổi, ngày lại ăn ba bữa đầy đủ, làm việc, nghỉ ngơi có giờ giấc. Thay đổi thói quen này không phải là chủ ý của Nghiêu Vũ, cô cũng không thích, nhưng không thể phụ lòng anh.

Có điều, Đồng Tư Thành không biết, cô thường dậy lúc nửa đêm, mở máy tính, đọc sách, viết lách.

Nghiêu Vũ cũng không biết, mình bị mất ngủ từ bao giờ, cứ nửa đêm lại bắt chợt tỉnh giấc. Như đêm ngy, cô lại thức giấc, trằn trọc rất lâu, không thể nào ngủ lại, vậy là trở dậy bật đèn.

Prev 1 ... 153 154 155 156 157 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000426