Đêm tĩnh mịch, cô mở cửa sổ, luồng không khí nóng sực ùa vào phòng, hít thở không khí ngoài trời dễ chịu hơn nhiều không khí trong phòng có điều hòa. Tháng tám trời nắng gắt, hơn một giờ đêm, nhiệt độ đã hạ nhiều. Nghiêu Vũ tắt điều hòa, lấy ra con dao khắc và mảnh đá Thanh Điển. Đắn đo một lát, dùng giấy ráp bắt đầu mài mảnh đá.
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trăng cao nguyên lại hiện về. Đêm hôm đó cũng giống đêm nay, không hề buồn ngủ.
Cô lấy ra cuốn Từ điền Triện khắc thư pháp, muốn tìm bốn chữ "Tha hương minh nguyệt[1>". Lơ đãng giở, trang có nếp gấp tự động lật ra. Nghiêu Vũ sực nhớ, ngày trước hồi Đồng Tư Thành tặng cô con dấu, cô rất muốn học cách khắc để khắc tên tặng anh, tìm được chữ tên anh, đã gấp mép đánh dấu, nhưng cuối cùng chưa kịp làm anh đã đi.
[1> Nghĩa là: Vầng trăng nơi xứ lạ
Nghiêu Vũ thở dài, mở trang đánh dấu định bỏ nếp gấp. Đột nhiên nhìn thấy trên trang đó đầy những chữ "Hứa" các kiểu. Cô giật mình, mở nốt hai trang kia. Tim bỗng nảy lên, ngón tay vuốt nhẹ lên đó, có một chút mồ hôi dinh dính.
Cô ngây người nhìn trang từ điển trước mặt
Một làn hơi nước dâng trong mắt, ba chữ đó nhòa đi. Tại sao, tại sao lại để cô nhìn thấy? Tại sao lại để cô nhìn thấy vào lúc này? Khi cô đã thay đổi thói quen, khi cô đang dần dần chấp nhận Đồng Tư Thành. Ba chữ Hứa Dực Trung như một đường như sét, phá sập bức tường cô vất vả mãi mới xây nên.
Đột nhiên căm ghét! Nghiêu Vũ bật dậy vớ lấy lấy điện thoại muốn gọi ngay. Cô muốn mắng anh ta, anh ta thật... đáng ghét! Lúc nào cũng bí mật mai phục như thế. Để cô tưởng phía trước là khu rừng rậm bình yên, vô tình bước vào, lập tức trúng bẫy của anh ta. Với vẻ si tình, xuất hiện ở Tây Tạng cùng với Đồng Tư Thành, còn đổi trang từ điển có tên Đồng Tư Thành thành trang tên mình.
Một dòng máu nóng xông lên đầu. Nghiêu Vũ run run thầm nghĩ, cô phải gọi điện, phải mắng anh ta, phải... bấm được nửa dãy số, ngón tay đột nhiên cứng lại, nghĩ đến nụ cười của Đồng Tư Thành, sự tận tình của anh, lòng kiên nhẫn của anh, ngón tay lại không thể nào nhúc nhích. Những cái nút bé xíu trên bàn phím lại có sức mạnh bí ẩn, dường như chỉ cần nhấn một cái, sẽ tạo nên sức công phá đủ nổ tung một tòa thành.
Tư Thành... Cô gọi điện cho Hứa Dực Trung... anh ta đang ở bên Đỗ Lối... Nghiêu Vũ ngơ ngẩn trong phòng, tim vẫn đập dồn, đầu vẫn réo ù ù. Buồn bã nghĩ, sao có thể gọi điện cho anh ta? Tay nắm chặt điện thoại, bỗng hốt hoảng, ném lên giường.
Nghiêu Vũ gục đầu trên bệ cửa sổ, thành phố vẫn đang say giấc, thỉnh thoảng có chiếc xe hơi vút qua, đêm mát như nước, lòng bị gió thổi tê héo. Quay lại bàn làm việc ngồi một lát, vuốt phẳng ba trang từ điển gấp mép đó, một giọt nước mắt rơi xuống, cô lấy tay lau đi, tìm bốn chữ muốn khắc, chăm chú viết trên mảnh đá, dùng dao bắt đầu khắc từng nét.
Cô để mảnh đá trên lòng bàn tay trái, tay phải cầm dao khắc từng nét, tập trung tất cả tinh lực. Khắc một chút, thổi bụi đá, ngắm nghía lại cặm cụi làm.
Thời gian chầm chậm trôi, Nghiêu Vũ chìm vào công việc. Con chữ dần dần hiện ra, cô ngắm nghía, đổi dao, khắc một nét thẳng dài bên dưới. Do đường vạch quá căng, mũi dao sượt vào đầu ngón cái bàn tay trái, cô đau điếng quẳng dao, bóp chặt ngón tay, xuýt xoa.
Vừa chớp mắt, nước mắt đã ứa ra, sịt nước mũi tự nhủ, vừa rồi tại mình quá chăm chú, mỏi mắt quá mà thôi. Hết đau, đầu ngón tay cái ứa ra một vệt máu, chỉ rách nhẹ, cô bất chấp, cầm dao, làm tiếp.
Sửa xong nét cuối cùng, thở phào một hơi, cuối cùng đã hoàn thành. Ngón tay lần theo từng nét khắc lồi lõm, lòng lâng lâng mãn nguyện.
Nghiêu Vũ lấy ra hộp mực, thận trọng ấn vào đó, in ra những chữ đỏ tươi lên trang giấy trắng. Bốn chữ vừa vặn trong khuôn dấu hình bầu dục. Ngắm nghía hồi lâu, chữ viết chưa đẹp, nét khắc chưa đều, bên rìa có một đường vạch rất sâu, nhưng cô vẫn cười mãn nguyện.
Bên ngoài, bóng đêm vẫn dày đặc, nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ sáng.
Nghiêu Vũ mỉm cười nghĩ, giết thời gian như thế này thật tuyệt.
Đồng Tư Thành gọi điện như thường lệ, Nghiêu Vũ không nghe thấy. Anh liền mua bữa sáng mang đến, bấm chuông.
Nghiêu Vũ cau mày, không nhúc nhích. Nhưng chuông vẫn réo, mơ màng mở mắt, xuống giường ra mở cửa. Đồng Tư Thành mím môi, lát sau than thở: "Đêm qua em ngủ lúc mấy giờ?".
Nghiêu Vũ cúi đầu không nói, để anh đi vào.
"Nghiêu Nghiêu, đã nói bao lần, thức khuya rất có hại, sao em không chịu nghe?".
"Tư Thành, tối qua... tối qua em mất ngủ". Lòng cô ảm đạm.
Đồng Tư Thành để túi đồ ăn xuống, dơ tay kẻo cô vào lòng, dịu giọng: "Sao không gọi cho anh? Mất ngủ, lại trở dậy lên mạng?".
"Vâng". Nghiêu Vũ buột miệng nói.
"Tay em sao thế?". Đồng Tư Thành nhìn thấy vết thương trên ngón tay cô.
Nghiêu Vũ liếc anh một cái, rụt tay về, quay người đi vào phòng tắm: "Lúc ngủ dậy, không cẩn thận bị xước một chút, không sao".
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trăng cao nguyên lại hiện về. Đêm hôm đó cũng giống đêm nay, không hề buồn ngủ.
Cô lấy ra cuốn Từ điền Triện khắc thư pháp, muốn tìm bốn chữ "Tha hương minh nguyệt[1>". Lơ đãng giở, trang có nếp gấp tự động lật ra. Nghiêu Vũ sực nhớ, ngày trước hồi Đồng Tư Thành tặng cô con dấu, cô rất muốn học cách khắc để khắc tên tặng anh, tìm được chữ tên anh, đã gấp mép đánh dấu, nhưng cuối cùng chưa kịp làm anh đã đi.
[1> Nghĩa là: Vầng trăng nơi xứ lạ
Nghiêu Vũ thở dài, mở trang đánh dấu định bỏ nếp gấp. Đột nhiên nhìn thấy trên trang đó đầy những chữ "Hứa" các kiểu. Cô giật mình, mở nốt hai trang kia. Tim bỗng nảy lên, ngón tay vuốt nhẹ lên đó, có một chút mồ hôi dinh dính.
Cô ngây người nhìn trang từ điển trước mặt
Một làn hơi nước dâng trong mắt, ba chữ đó nhòa đi. Tại sao, tại sao lại để cô nhìn thấy? Tại sao lại để cô nhìn thấy vào lúc này? Khi cô đã thay đổi thói quen, khi cô đang dần dần chấp nhận Đồng Tư Thành. Ba chữ Hứa Dực Trung như một đường như sét, phá sập bức tường cô vất vả mãi mới xây nên.
Đột nhiên căm ghét! Nghiêu Vũ bật dậy vớ lấy lấy điện thoại muốn gọi ngay. Cô muốn mắng anh ta, anh ta thật... đáng ghét! Lúc nào cũng bí mật mai phục như thế. Để cô tưởng phía trước là khu rừng rậm bình yên, vô tình bước vào, lập tức trúng bẫy của anh ta. Với vẻ si tình, xuất hiện ở Tây Tạng cùng với Đồng Tư Thành, còn đổi trang từ điển có tên Đồng Tư Thành thành trang tên mình.
Một dòng máu nóng xông lên đầu. Nghiêu Vũ run run thầm nghĩ, cô phải gọi điện, phải mắng anh ta, phải... bấm được nửa dãy số, ngón tay đột nhiên cứng lại, nghĩ đến nụ cười của Đồng Tư Thành, sự tận tình của anh, lòng kiên nhẫn của anh, ngón tay lại không thể nào nhúc nhích. Những cái nút bé xíu trên bàn phím lại có sức mạnh bí ẩn, dường như chỉ cần nhấn một cái, sẽ tạo nên sức công phá đủ nổ tung một tòa thành.
Tư Thành... Cô gọi điện cho Hứa Dực Trung... anh ta đang ở bên Đỗ Lối... Nghiêu Vũ ngơ ngẩn trong phòng, tim vẫn đập dồn, đầu vẫn réo ù ù. Buồn bã nghĩ, sao có thể gọi điện cho anh ta? Tay nắm chặt điện thoại, bỗng hốt hoảng, ném lên giường.
Nghiêu Vũ gục đầu trên bệ cửa sổ, thành phố vẫn đang say giấc, thỉnh thoảng có chiếc xe hơi vút qua, đêm mát như nước, lòng bị gió thổi tê héo. Quay lại bàn làm việc ngồi một lát, vuốt phẳng ba trang từ điển gấp mép đó, một giọt nước mắt rơi xuống, cô lấy tay lau đi, tìm bốn chữ muốn khắc, chăm chú viết trên mảnh đá, dùng dao bắt đầu khắc từng nét.
Cô để mảnh đá trên lòng bàn tay trái, tay phải cầm dao khắc từng nét, tập trung tất cả tinh lực. Khắc một chút, thổi bụi đá, ngắm nghía lại cặm cụi làm.
Thời gian chầm chậm trôi, Nghiêu Vũ chìm vào công việc. Con chữ dần dần hiện ra, cô ngắm nghía, đổi dao, khắc một nét thẳng dài bên dưới. Do đường vạch quá căng, mũi dao sượt vào đầu ngón cái bàn tay trái, cô đau điếng quẳng dao, bóp chặt ngón tay, xuýt xoa.
Vừa chớp mắt, nước mắt đã ứa ra, sịt nước mũi tự nhủ, vừa rồi tại mình quá chăm chú, mỏi mắt quá mà thôi. Hết đau, đầu ngón tay cái ứa ra một vệt máu, chỉ rách nhẹ, cô bất chấp, cầm dao, làm tiếp.
Sửa xong nét cuối cùng, thở phào một hơi, cuối cùng đã hoàn thành. Ngón tay lần theo từng nét khắc lồi lõm, lòng lâng lâng mãn nguyện.
Nghiêu Vũ lấy ra hộp mực, thận trọng ấn vào đó, in ra những chữ đỏ tươi lên trang giấy trắng. Bốn chữ vừa vặn trong khuôn dấu hình bầu dục. Ngắm nghía hồi lâu, chữ viết chưa đẹp, nét khắc chưa đều, bên rìa có một đường vạch rất sâu, nhưng cô vẫn cười mãn nguyện.
Bên ngoài, bóng đêm vẫn dày đặc, nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ sáng.
Nghiêu Vũ mỉm cười nghĩ, giết thời gian như thế này thật tuyệt.
Đồng Tư Thành gọi điện như thường lệ, Nghiêu Vũ không nghe thấy. Anh liền mua bữa sáng mang đến, bấm chuông.
Nghiêu Vũ cau mày, không nhúc nhích. Nhưng chuông vẫn réo, mơ màng mở mắt, xuống giường ra mở cửa. Đồng Tư Thành mím môi, lát sau than thở: "Đêm qua em ngủ lúc mấy giờ?".
Nghiêu Vũ cúi đầu không nói, để anh đi vào.
"Nghiêu Nghiêu, đã nói bao lần, thức khuya rất có hại, sao em không chịu nghe?".
"Tư Thành, tối qua... tối qua em mất ngủ". Lòng cô ảm đạm.
Đồng Tư Thành để túi đồ ăn xuống, dơ tay kẻo cô vào lòng, dịu giọng: "Sao không gọi cho anh? Mất ngủ, lại trở dậy lên mạng?".
"Vâng". Nghiêu Vũ buột miệng nói.
"Tay em sao thế?". Đồng Tư Thành nhìn thấy vết thương trên ngón tay cô.
Nghiêu Vũ liếc anh một cái, rụt tay về, quay người đi vào phòng tắm: "Lúc ngủ dậy, không cẩn thận bị xước một chút, không sao".


