Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1931
- Tình trạng: Hoàn thành
"Lên xe đi!". Hứa Dực Trung thầm thở dài. Đỗ Lối vẫn xinh đẹp, trẻ trung như vậy. Vừa rồi gặp cô, anh chỉ thấy đau lòng.

Đỗ Lối lên xe, không nói gì. Hứa Dực Trung lái xe vào bãi đỗ trong bệnh viện, dừng lại: "Muốn lên thăm không?".

"Dực Trung, anh đưa em về, em không muốn vào". Hứa Dực Trung ngồi yên, nghĩ một lát, nói: "Sơn Tử có con rồi vẫn muốn ly hôn ư?".

Đỗ Lối cúi đầu, cắn môi: "Anh ấy nói như vậy".

"Cô tin à?"

"Tại sao không tin? Không phải tất cả đàn ông đều nghĩ lá cờ đỏ trong nhà không bằng lá cờ màu bên ngoài sao!". Đỗ Lối tức giận cao giọng, thẳng thắn bênh vực Trương Lâm Sơn.

Hứa Dực Trung cười, không nói.

"Anh có ý gì? Dực Trung, anh hiểu anh ấy mà? Đỗ Lối bỗng cảnh giác với ánh mắt Hứa Dực Trung.

"Tôi chẳng có ý gì. Đỗ Lối, mấy năm nay, tôi nghĩ ít nhiều cũng hiểu hai người, là đàn ông, tôi rất hiểu suy nghĩ của đàn ông. Chưa có con mọi việc còn đơn giản, khi có con tất cả sẽ khác, trách nhiệm và tình máu mủ của họ sẽ là trở ngại lớn. Cô nên chuẩn bị cho cuộc chiến lâu dài, tôi sẽ không giúp ai hết, đây là việc riêng của cô và Sơn Tử".

"Cuộc chiến lâu dài?". Đỗ Lối không tin, cô biết rõ tình yêu của Trương Lâm Sơn với cô không phải mù quáng.

Hứa Dực Trung cười: "Chuyện này không liên quan đến Tuệ An. Đầu tiên, Sơn Tử sẽ cảm thấy có lỗi với Tuệ An, anh ấy là con người, sao có thể lạnh lùng yêu cầu ly hôn khi Tuệ An vừa mới sinh con. Sau đó hai người sẽ bận rộn quanh đứa trẻ, một người là bố, một người là mẹ, đứa bé sẽ là sợi dây gắn kết giữa hai người. Lẽ nào đứa bé mới được vài tháng, đã bắt nó phải xa mẹ? Lại còn gia đình hai bên, bạn bè, Sơn Tử cũng phải tính đến khả năng người nhà Tuệ An tức giận đến cơ quan làm ầm ĩ, đó là chuyện thường tình. Mong mãi mới có con, bỗng nhiên lại ly hôn cưới người phụ nữ khác, đối với ai chuyện này cũng không thể chấp nhận. Sau nữa, đứa trẻ lớn dần, quan hệ giữa ba người đó lại thêm phức tạp, không dễ dứt bỏ, anh ấy buột miệng nói vậy. Sau này sẽ nghĩ lại, sẽ cân nhắc giữa tình yêu với cô và niềm vui gia đình...".

"Đừng nói nữa!". Đỗ Lối hét lên, bịt tai, khóc: "Tôi không muốn nghe, không muốn!".

Hứa Dực Trung bình tĩnh chờ cô thôi khóc, thấy Đỗ Lối đã bình tĩnh, lại tiếp: "Tôi biết, cô thật lòng yêu anh ấy và tất nhiên, với tâm tính của cô, cô sẽ nhằm vào những gì Sơn Tử thích, khiến anh ấy say mê cô. Cô sẽ tìm mọi cách để có anh ấy. Có lúc tôi cũng thấy phục cô, hôm diễn ra lễ kí kết, cô biết hay vô tình để Tuệ An bắt gặp. Cô đang làm tăng vết rạn nứt giữa Sơn Tử và Tuệ An".

Đỗ Lối sững sờ nhìn Hứa Dực Trung, ánh mắt anh lạnh nhạt như đang nói một việc không liên quan đến cô. Đỗ Lối nhớ lại cô đã cố ý cười to khi vô tình nhìn thấy Tuệ An trên núi. Cô xoay mặt lại, bướng bỉnh nói: "Chẳng phải anh đã nói, anh và anh ấy không liên quan?".

"Vốn là thế, gián tiếp, nhưng lại hại đến Tiểu Vũ, cô không biết sao?". Hứa Dực Trung buồn bã nói, "Nếu Tiểu Vũ không muốn nhanh chóng đưa Tuệ An về thành phố A, cô ấy có gặp tai nạn phải nằm viện nửa năm không?".

"Chuyện này sao có thể trách tôi? Hừ, tôi biết Nghiêu Vũ cái gì cũng tốt, làm sai việc gì cũng có người gánh thay trách nhiệm, cô ấy được mọi người yêu mến, còn tôi ai cũng ghét!". Đỗ Lối phẫn nộ, cười khẩy. "Tại sao anh không trách cô ta bất chấp đêm hôm lái xe quay về gặp Đồng Tư Thành?".

Hứa Dực Trung bất động, thở dài lại tiếp: "Tôi không phải trách cô, chỉ muốn nói với cô, mọi sự đều có nhân quả, sao không nghĩ tới bố mẹ, nghĩ tới tình cảnh của mẹ cô? Lẽ nào cô muốn đứa trẻ sau này lớn lên, cũng có tâm trạng như cô?".

Tức giận trong mắt Đỗ Lối dần biến mất, nước mắt túa ra, cô lấy tay bịt miệng không để khóc thành tiếng.

"Cô vẫn còn trẻ, có cần phải treo cổ trên cái cây đó không? Sơn Tử đã có con, hậu quả ly hôn đã rõ ràng, nếu cô vẫn muốn theo anh ấy, thì nên chuẩn bị một cuộc chiến lâu dài, kết quả thế nào vẫn chưa biết, cho dù ly hôn, đứa trẻ vẫn là ruột thịt của Sơn Tử. Cô có chắc sẽ không cãi cọ với anh ấy? Sau khi có được Sơn Tử, bao nhiêu tủi cực bị kìm nén của cô liệu có không lộ ra? Cô sẽ chiều chuộng anh ấy cả đời? Cả đời thông cảm, bao dung? Vẫn còn cảm giác mới mẻ như bây giờ? Tuệ An cũng xinh đẹp! Cũng dịu dàng!".

Đỗ Lối hét lên: "Hứa Dực Trung, anh thật tàn nhẫn! Chỉ vì đứa trẻ, chỉ vì đứa trẻ với người đàn bà anh ấy không yêu mà hy sinh tình yêu của chúng tôi sao?".

"Đừng quên khi Tuệ An có con, cô đã dan díu với anh ấy".

Đỗ Lối đẩy mạnh cửa xe, loạng choạng chạy ra phía cổng bệnh viện. Cô hận Hứa Dực Trung, xưa nay anh luôn lạnh lùng với cô, chưa bao giờ để tâm đến cảm nhận của cô. Cô đương nhiên biết, tại sao phải nói toạc ra một cách tàn nhẫn như vậy?

Hứa Dực Trung thở dài, đối với Đỗ Lối, anh luôn mềm lòng, bởi cô từng thích anh, tuy không giống tình yêu với Trương Lâm Sơn, nhưng vẫn làm anh cảm động. Nói như vậy tuy có hơi tàn nhẫn, nhưng cũng là vì cô.

Anh mang hộp quà cho đứa bé, đi vào bệnh viện.

Trên hành lang gặp Thiên Trần và Tần Huyên, Hứa Dực Trung chào một tiếng rồi đi. Thiên Trần không kìm được gọi anh lại: "Hứa Dực Trung, anh tại sao lâu như vậy anh không đến tìm Tiểu Vũ?".

Prev 1 ... 245 246 247 248 249 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000597