Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2085
- Tình trạng: Hoàn thành
Hứa Dực Trung gật gù, "Cô khỏe rồi thì tốt, ngày mai đi làm". Anh không dám bảo cô cứ ở nhà nghỉ ngơi. Anh quyết định từ nay sẽ ít xuất hiện trước mặt cô.

Đỗ Lối cảm thấy rất kì quặc, sau buổi tối hôm đó, Hứa Dực Trung đi đâu hầu như cũng đưa cô đi cùng, hầu như không đến tìm Nghiêu Vũ, có vẻ hoàn toàn chỉ có những tiếp xúc vì công việc.

Cô quyết định thử mời Hứa Dực Trung đi ăn, chỉ cần có thời gian là anh không từ chối. Mấy lần cùng nhau ra khỏi công ty, gặp Nghiêu Vũ và mấy chàng trai phòng thị trường từ công trường trở về. Hứa Dực Trung chỉ hỏi qua vài câu rồi đưa cô đi.

Đỗ Lối quan sát rất kĩ ánh mắt Hứa Dực Trung, khi thấy ánh mắt đó không hề dừng trên người Nghiêu Vũ bỗng hoài nghi, có phải tình cảm như sét đánh của Hứa Dực Trung đối với Nghiêu Vũ đã tiêu tan?

Lùi một bước có thể biết trời rộng bao la, Hứa Dực Trung lùi xa quan sát Nghiêu Vũ, nhận thấy chỉ cần anh và Đỗ Lối cùng xuất hiện, thái độ của Nghiêu Vũ đối với anh càng tự nhiên. Có phải cô rất quan tâm đến cảm giác của Đỗ Lối? Vướng mắc giữa họ ở đâu?

Vậy là Hứa Dực Trung hẹn Đỗ Lối, anh tin qua Đỗ Lối có thể dò được điều anh muốn biết.

Còn một tuần nữa là Tết âm lịch, khắp thành phố đã tràn ngập không khí Tết, trong lúc uống trà Hứa Dực Trung hỏi Đỗ Lối, "Tết này em có về nhà không?".

"Có, bố mẹ đợi em về ăn Tết".

"Tôi cũng đã đến thành phố đó, rất đẹp, tựa núi kề sông. Tiếc là chỉ ở lại một ngày, chưa có cơ hội thăm quan nhiều".

Đỗ Lối vui vẻ hắn, "Có thời gian em sẽ làm hướng dẫn viên cho anh, thành phố của em có một ngọn núi cao chọc trời, là khu du lịch cấp tỉnh, thời điểm này tuyết phủ dày trắng xóa, có thế đi trượt tuyết. Dưới chân núi có một thị trấn cổ, còn giữ rất nhiều tập tục ngày xưa".

Hứa Dực Trung thủng thẳng hỏi: "À, Đỗ Lối, em đẹp như vậy là được di truyền từ bố hay mẹ?".

"Ồ, từ mẹ. Mẹ em vốn là diễn viên kịch nói, hồi trẻ đẹp lắm".

"Vậy sao em không đi làm diễn viên? Em mà làm diễn viên có khi rất nổi tiếng". Hứa Dực Trung cười ngất.

Đỗ Lối cũng cười, mắt vừa chớp lại ảm đạm, buồn buồn nói, "Xinh đẹp làm gì? Bố em cũng đâu có cần mẹ".

Hứa Dực Trung sửng sốt. Đỗ Lối hạ giọng: "Họ ly hôn lúc em mới hết tiểu học. Hai người đều rất tốt với em, nhưng không sống được với nhau, Tết này em phải qua lại hai nơi, chỉ là nghĩa vụ, không giống một gia đình, em rất muốn có gia đình của mình".

"Sẽ có, em là cô gái tốt, nhất định sẽ có".

Đỗ Lối thầm than, đúng, sẽ có, nhưng không bỏ công bỏ sức thì không có được như ý. Cô cúi đầu giấu ánh mắt long lanh, khẽ nói: "Dực Trung, có thể giúp em một việc không?".

"Nói đi!". Hứa Dực Trung cảm thấy Đỗ Lối cũng vất vả, bố mẹ ly hôn từ lúc cô còn nhỏ, chẳng trách cô luôn biết cảm thông chia sẻ hơn hẳn Nghiêu Vũ.

Đỗ Lối do dự giây lát, nói: "Bố mẹ đều rất quan tâm, luôn hỏi em đã có bạn trai chưa, gần đây liên tục gọi điện thúc giục, muốn em mang về cho họ xem mặt, để họ yên tâm". Cô nhìn Hứa Dực Trung giọng tha thiết, "Tết này nếu anh có thời gian, liệu có thể... nếu anh khó xử, thì thôi".

Đến nhà Đỗ Lối, đóng giả bạn trai cô? Hứa Dực Trung thực sự thấy khó. "Đỗ Lối em mới hai lăm tuổi, chưa phải nhiều, bố mẹ dù không yên tâm, nhưng nói dối như vậy, đến lúc họ biết, chẳng phải càng lo lắng?".

"Anh không biết, nếu em có bạn trai, họ sẽ yên tâm, bởi họ luôn cảm thấy nợ em, em có một mình ở thành phố này, nếu nhờ người khác lại sợ họ hiểu lầm. Anh thì không, chúng ta là bạn".

Hứa Dực Trung ngẫm nghĩ, cuối cùng mỉm cười, "Được, đằng nào tôi cũng muốn đến chơi thành phố đó, coi như là chuyến du lịch, chỉ cần xuất hiện một lần ở nhà em là được, đúng không?".

"Vâng, nhiều nhất là ăn bữa cơm ở nhà bố em, một bữa ở nhà mẹ em, xong xuôi là anh có thể về". Đỗ Lối thấy Hứa Dực Trung nhận lời thầm thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Hứa Dực Trung suy nghĩ vấn đề quá đơn giản, anh chỉ một lòng muốn tìm cớ Tết này đến gặp Nghiêu Vũ. Nếu đến với tư cách là bạn trai Đỗ Lối, Nghiêu Vũ sẽ không cảm thấy anh đến là để tìm cô.

Nếu thời gian quay trở lại Hứa Dực Trung tuyệt đối không nhận lời Đỗ Lối. Sau sự việc anh không chỉ một lần hối hận đã lấy cớ đó để đến thành phố của Nghiêu Vũ, có một số người, không được phép mềm lòng với họ, Hứa Dực Trung đánh giá Đỗ Lối quá thấp, anh quên cô từng quyến rũ anh, cũng không hiểu một điều, Đỗ Lối chưa từng từ bỏ những gì cô muốn.



Chương 23 - Anh vẫn xuất hiện

Đồng Tư Thành hơi khép mi, một thoáng chua chát vương trong mắt, trở về nước lâu như vậy, luôn kiềm chế không đến gặp cô. Lúc này, anh mới biết thì ra khi anh treo cô, anh cũng treo chính mình.

Thiên Trần hẹn Nghiêu Vũ đi dạo phố, lang thang chẳng biết để làm gì, gặp cửa hiệu nào cũng vào ngó nghiêng.

Họ luôn bị lườm nguýt chọn đi chọn lại khiến chủ hàng sốt ruột. Khi Thiên Trần thay quần áo đến lần thứ N đi ra, cuối cùng phát hiện cô bạn mình có gì bất ổn.

Hôm nay Nghiêu Vũ không có hứng thử quần áo, nói là đang đại hàn, không muốn cởi đồ trên người, chỉ nhìn Thiên Trần thử. Thiên Trần lần nào cũng hỏi, "Bộ này thế nào?".

Nghiêu Vũ chỉ liếc qua gật đầu, "Được đấy, rất đẹp".

Prev 1 ... 92 93 94 95 96 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000531
Old school Swatch Watches