XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2093
- Tình trạng: Hoàn thành
Loại cafe khác cũng không thể làm tinh thần Nghiêu Vũ phấn chấn, thấy Thiên Trần tư lự, vội kéo tay bạn, giọng sôi nổi: "Bây giờ có hứng rồi! Nào, chúng ta vào siêu thị".

Nghiêu Vũ đi đến những địa điểm đặt hộp đèn quảng cáo theo dõi lắp đặt. Lần này để kịp khai trương khu chung cư mới trước Tết nguyên đán, Gia Lâm cho quảng cáo khắp nơi, hơn trước rất nhiều.

Cô đi đến ngã tư ở trung tâm thành phố, ở đây đang lắp một hộp đèn quảng cáo cỡ lớn. Nghiêu Vũ dừng lại, lắp xong hộp đèn này công việc ở Gia Lâm coi như xong. Cô thở phào, còn hai ngày nữa sẽ về nhà, Đồng Tư Thành vô tình hay hữu ý kéo rộng khoảng cách khiến cô lúng túng. Có lúc Nghiêu Vũ muốn đi tìm anh, hỏi anh rốt cuộc muốn gì? Cô không thích cảm giác bị treo lơ lửng như vậy.

Thỉnh thoảng lại nhớ những kỉ niệm ngày xưa, khi anh đang sống cùng một không gian thành phố, lại thông qua Thiên Trần, thông qua những kỉ niệm không để cô yên. Nghiêu Vũ muốn làm xong việc để về nhà, chui vào cái vỏ của mình, nhờ tình ruột thịt xua đi cảm giác hoang hoải vố định trong lòng. Cô hình dung cả trăm lần cảnh tượng anh đến tìm cô, bây giờ dường như đều trở thành bong bóng.

Trao đổi vài câu với công nhân, sau đó cô đứng tựa lan bên đường quan sát.

Nghiêu Vũ không biết, khi cô đang theo dõi công nhân làm việc, ở một chỗ không xa phía sau, Đồng Tư Thành chợt dừng chân.

Sắp đến Tết, việc công ty coi như đỡ bận, Đồng Tư Thành đang suy nghĩ nên đến gặp Nghiêu Vũ như thế nào. Hai năm mới quay trở lại, chiều nay ra phố, ở phía xa, bóng Nghiêu Vũ bất ngờ lọt vào tầm mắt.

Đồng Tư Thành hơi khép mi, một thoáng chua chát vương trong mắt, về nước lâu như vậy, luôn kiềm chế không đến gặp cô. Mãi lúc này, anh mới biết thì ra khi anh treo cô, anh cũng treo luôn chính mình. Dường như là phản ứng trong chớp mắt, anh há miệng định gọi. Chân vừa bước, lại dừng.

Anh dừng lại, đứng cạnh cây đa lặng lẽ nhìn cô. Nghiêu Vũ vẫn gầy, quần áo vẫn giản dị, tóc vẫn buông dài tới thắt lưng, có một vẻ đẹp xuất thần trong khoảnh khắc động tĩnh đó.

Sau khi ra nước ngoài, Đồng Tư Thành mới nhận ra mái tóc thẳng chấm vai của các thiếu nữ Trung Quốc có một sức hấp dẫn kì lạ. Anh không chỉ một lần hồi nhớ mái tóc dài như thác của Nghiêu Vũ. Mềm mại đen óng, từng sợi suôn thẳng đều tăm tắp, trượt giữa các ngón tay như cát đổ.

Cô không thay đổi chút nào ư? Cô giơ tay ra hiệu, rồi rời lan can đến trước hộp đèn quảng cáo, bây giờ cô đã chăm chỉ làm việc rồi sao? Hình như đang tranh luận điều gì với công nhân.

Một lát sau, anh thấy cô lùi về chỗ cũ, tiếp tục tựa lan can đứng nhìn. Anh thấy Nghiêu Vũ xoa hai tay vào nhau, cô vẫn rất sợ lạnh, tháng Giêng, ngoài trời gió lạnh thấu xương đến mức chỉ một lúc là chân tê cóng.

Đồng Tư Thành còn nhớ Nghiêu Vũ rất sợ lạnh, cứ đến mùa đông là co ro, luôn dẩu môi ca thán, lạnh quá, Tư Thành.

Đang nghĩ vậy, lại thấy cô bước vội sang một bên, ra sức kéo đầu dây thừng ở góc biên quảng cáo, nói to gì đó với bên trên. Mấy công nhân chạy đến, trên dưới cùng phối hợp cố định hộp đèn trên khung sắt. Nghiêu Vũ lùi về sau ngắm nghía, gật đầu cười.

Bao lâu rồi không nhìn thấy cô cười? Thì ra nhãn lực anh vẫn tốt, cách cả trăm mét, cũng nhìn thấy nụ cười của cô.

Trời tối dần, Đồng Tư Thành vần đứng yên. Hộp quảng cáo phía đó đã lắp xong, đang thử đèn. Anh nhìn đồng hồ, đã bảy giờ tối. Bóng Nghiêu Vũ dưới ánh đèn sao mà đơn bạc nhưng rõ ràng cô rất vui.

Đồng Tư Thành biết cảm giác đó, chính là niềm vui thực sự trong công việc. Cô sống rất thực, anh khẽ cười, Nghiêu Vũ luôn như vậy, rất dễ vui.

Lúc đó anh bỗng thấy một chiếc xe hơi đi đến dừng trước mặt cô, một người đàn ông dáng thẳng, mạnh mẽ và điển trai bước xuống, anh ta đứng nhìn hộp đèn quảng cáo cười, lát sau Nghiêu Vũ cùng anh ta lên xe.

Đồng Tư Thành cau mày, người đó có thể là ai? Đột nhiên căng thẳng, người đàn ông này gây cho anh cảm giác bất an. Anh suy nghĩ một lát, rồi gọi taxi đi khỏi.

Hứa Dực Trung đi đón Nghiêu Vũ, chỉ hỏi về công việc, tuyệt nhiên không nói gì khác. Anh nhận ra, tiếp xúc bình thường không có áp lực như thế lại khiến Nghiêu Vũ dễ chấp nhận anh hơn so với chăm sóc.

Trao đổi xong công việc, Nghiêu Vũ yên lặng.

"Đi ăn chứ?".

"Không muốn ăn".

"Dù gì cũng nên ăn một chút?".

"Macdonal".

Hứa Dực Trung lại bực, coi mình là đồ ăn nhanh chắc, cô ta ăn xong là muốn bỏ chạy? Anh không nói không rằng lái xe đến nhà hàng Macdonal, nói với cô, "Cứ ngồi trên xe, tôi đi mua".

Lát sau, anh đưa một túi giấy cho cô, Nghiêu Vũ không muốn ăn cùng anh, nhất định không lãng phí một chút thời gian! "Ăn ngay hay mang về nhà?".

Chỉ có thế thôi ư? Nghiêu Vũ nghi hoặc liếc anh một cái, "Cám ơn, mang về nhà ăn".

Hứa Dực Trung lái xe đến khu nhà tầng, cười vui vẻ, chào tạm biệt rồi phóng xe đi.

Nghiêu Vũ cười. Hứa Dực Trung như thế này tốt bao nhiêu, không gây cho cô bất cứ áp lực hoặc ý nghĩ vẩn vơ nào. Cô nghĩ, Hứa Dực Trung cũng là một người rất tốt, anh bẩm sinh đã có dáng như ma nơ canh, mặc gì cũng đẹp, nhà lại giàu, tính cách cũng rất được, hèn nào phù hợp tiêu chuẩn của Đỗ Lối. Tại sao mình không động lòng với anh ta?

Nghiêu Vũ lắc lắc đầu, lòng cô rót cuộc vẫn chưa quên quá khứ.

Prev 1 ... 94 95 96 97 98 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000460