80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1558
- Tình trạng: Hoàn thành
Anh Phương thấy tôi nhìn thì cũng quay đầu lại, mở miệng nói: "Thấy không thấy không, sư đệ của anh hồi còn đi học, xách mồt cặp lồng cơm đi ăn mà dáng vẻ đẹp trai đến nỗi làm nghiêng ngả cả căng-tin. Hôm nay dù đã già mồt chút (>_<) nhưng vẫn không giảm đi cái "lẳng lơ" hồi trẻ đâu! Tiểu Nhiếp à, em nghĩ mà xem, nếu em tóm cậu ta lại, toàn bồ chị em bác sĩ y tá trong học viện Y của bọn anh nhất định sẽ đố kị với em bằng chết! Thế nào, hứng thú không? Thích không?"

"Sư huynh, anh đừng có dọa cô ấy sợ chạy mất!"

Giọng nói bình thản của Lâm Tự Sâm vang lên, anh ấy đã tới gần chúng tôi. Vạt chiếc áo bành tô màu tro xám của anh lơ đễnh xẹt qua những sợi tóc buông xõa trên vai tôi.

Đồt nhiên tôi cảm thấy bầu không khí thật quái dị.

Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thong dong ngồi xuống: "Em còn chưa ăn cơm, không ngại để em ăn nốt chỗ còn lại chứ?"

"Hôm nay Tiểu Nhiếp mời, em ấy không có ỷ kiến thì anh cũng vô tư thôi!"

Đồt nhiên tôi cảm thấy bầu không khí thật quái dị.

Anh cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thong dong ngồi xuống: "Em còn chưa ăn cơm, không ngại để em ăn nốt chỗ còn lại chứ?"

"Hôm nay Tiểu Nhiếp mời, em ấy không có ỷ kiến thì anh cũng vô tư thôi!"

Tôi vồi vàng lắc đầu, sau đó cúi gằm nhìn cái đầu cá trong bát, nghiêm túc nghiên cứu xem làm thế nào ăn hết.

Chờ tôi nghiên cứu xong, anh Phương đã lau miệng. Lâm Tự Sâm không nói câu nào lập tức cầm đũa ăn, có lẽ là rất đói. Cũng phải, càng về cuối năm công ty càng nhiều việc, lại thêm chuyện công trình đang xây dựng xảy ra vấn đề, anh còn phải tới tổng công ty ở Thượng Hải để họp. Giám đốc Trương lại thờ ơ nên anh lại càng bận rồn.

Nếu không phải vì anh bận rồn như vậy thì tôi cũng chẳng dễ dàng gì mà trốn tránh được anh.

"Đi thôi."

"À... ừm." Tôi lập tức đứng dậy lấy ví tiền nhưng lại bị Lâm Tự Sâm giữ tay lại.

Tôi bất giác ngẩng đầu nhìn anh. Đây là lần đầu tiên trong ngày tôi đối diện với anh.

Rõ ràng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, nhưng tôi lại chú ý được rất nhiều chi tiết trước đây chưa từng thấy, hàng lông mi của anh rất dài khiến đôi mắt trở nên sâu thẳm.

"Để tôi."

"Nhưng mà, hôm nay em mời anh Phương..."

Đôi mắt sâu ấy chăm chú nhìn tôi: "Trước kia anh đùa giỡn với em, bây giờ đã rõ ràng thế rồi chẳng lẽ còn để em thanh toán tiền?"

Tôi không biết nói gì nữa, im lặng rụt tay lại nhìn anh quẹt thẻ, sau đó theo anh rời khỏi nhà hàng.

Mồt luồng khí lạnh và những mớ âm thanh hỗn đập vào mặt tôi.

Tôi khẽ co người lại. Lâm Tự Sâm quay nhìn sang tôi: "Tôi đỗ xe gần đây."

"Ừm." Tôi đáp lại.

Đi được vài bước, Lâm Tự Sâm chợt lên tiếng: "Chuyện hôm nay anh Phương tìm em, anh cũng không được biết trước. Những gì anh ấy nói em đừng để bụng."

Đừng để bụng ư?

"Anh ấy nói, lần đó em không cần nằm viện mười ngày."

Lâm Tự Sâm "À" một tiếng rồi mỉm cười: "Hóa ra là mách lẻo với em à?"

"Anh ấy nói thật hả?"

"Ừ, lúc ấy trong đầu đang tính kế, không còn cả y đức nữa, bao nhiêu điều kiện không bình đẳng cũng đành phải đáp ứng cả."

Tôi lại lặng im. Tôi phát hiện bản thân đã đánh giá quá thấp sự bình thản và vô liêm sỉ của Lâm Tự Sâm. Tôi còn tưởng rằng anh ít ra cũng sẽ cảm thấy xấu hổ một chút, nhưng mà, lại đột nhiên nghĩ đến bản thân mình trước đây khi thích người ấy cũng đã từng thẳng thắn như thế.

Tôi chợt nghĩ, nếu tôi sớm gặp được Lâm Tự Sâm thì hiện tại sẽ thế nào?

Liệu tôi có nhất kiến chung tình với anh?

Ai sẽ thích người kia trước?

Hai người đều thích thẳng thắn liệu có thể hợp nhau?

Uhm, có lẽ cũng không đến nỗi nào...

"Nếu em gặp anh trước thì thật tốt."

Vừa nói dứt lời, tôi chợt buồn bã. Sao lại bất giác nói ra suy nghĩ trong lòng như thế?

Trời ạ, sao bây giờ cứ gặp Lâm Tự Sâm là tôi lại khác thường như thế?

Quả nhiên, Lâm Tự Sâm trầm mặc rất lâu lâu. Ánh đèn chiếu ngược đổ trên mặt anh mồt cái bóng khiến sắc mặt anh trở nên thần bí khó mà đoán được. Tôi bất an lảng sang chuyện khác: "Anh phải giúp anh Phương viết luận văn sao?"

Mãi anh mới đáp lại tôi, giọng thản nhiên: "Ừ, luận văn của anh ấy có liên quan đến chủ để anh từng nghiên cứu trước đây, anh chỉ đưa ra vài ỷ kiến giúp anh ấy thôi."

Đồt nhiên tôi nhớ tới nghi hoặc trước đây: "Anh Phương có biết anh..."

Lâm Tự Sâm rất nhanh đã hiểu được lời nói lấp lửng của tôi: "Biết. Lần đó bị tại nạn ngay gần Tô Châu, anh được đưa đến bệnh viện của anh ấy."

Chẳng hiểu sao tôi thấy bực với bác sĩ Phương.

"Vậy mà anh ấy còn nhờ anh viết luận văn?" Chẳng khác nào đồng vào vết sẹo của người khác!

Lâm Tự Sâm có vẻ bất ngờ, nghiêng đầu nhìn tôi cười, "Phải đối diện với cuộc sống chứ! Khác người hơn một năm đã đủ rồi, không thể cứ thế cả đời được."

Tôi kinh ngạc.

Người đàn ông này lúc nào cũng vô tình mà để lồ ra mồt sự lơ đễnh khiến người khác bối rối.

"Thật ra mấy ngày nay anh đã nghĩ nhiều rồi." Lâm Tự Sâm thở dài rồi nói: "Hôm đó anh đã quá kích động, khiến em sợ."

Anh đột nhiên lại nhắc đến việc này, tôi muốn giả vờ cũng không nổi, gượng gạo nói: "Đâu có."

"Đâu có cái gì? Sao mà mới mấy ngày mà mắt đã thâm quầng thế kia?" Anh ấy nhìn tôi, nửa dịu dàng, nửa tự trách, "Hi Quang, xin lỗi. Anh không nên nói ra vào lúc anh còn chưa sẵn sàng, khiến em phải suy nghĩ nhiều, xin lỗi."

Tôi khựng chân lại, ngây người nhìn anh.

Prev 1 ... 69 70 71 72 73 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.002216