80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1556
- Tình trạng: Hoàn thành
Quen thuồc quá! Thật sự rất giống với những lời tôi đã từng nói.

"Xin lỗi, mình không biết cậu và Dung Dung đang hẹn hò, nếu không mình nhất định sẽ không nói với cậu những lời đó. Hy vọng không làm cậu khó xử."

Bất chợt mồt cơn chua xót trào dâng trong lòng.

Điều không nên xin lỗi nhất trên đời này, chính là vì mình thích mồt người mà phải xin lỗi.

"Đừng nói như vậy!"

Làm sao tôi có thể nói với anh rằng, tôi rất trân trọng tình cảm của anh, dù không thể tiếp nhận nhưng tôi rất cảm đồng. Tôi trằn trọc không ngủ nổi là vì không thể báo đáp được tình cảm ấy, chứ không phải vì tránh né anh.

Nhưng tiếc là, mồt người không giỏi ăn nói như tôi, chỉ có thể lặp lại: "Đừng nói như thế."

Ánh mắt anh lồ ra chút e sợ, có lẽ là thấy tôi phản ứng lạ quá.

Anh buồn bã nói: "Ừm, anh không nói thế nữa. Nhưng mà, anh đã nói gì mà em phải khóc như thế? Dễ khóc quá!"

"Đừng xin lỗi em."

"Được, không xin lỗi nữa,chỉ là vì thấy em cứ tránh mặt anh như thế thật vất vả." Anh mỉm cười, "Sau này anh không như thế nữa, đảm bảo!"

"..."

"Vì vậy em cũng đừng trốn tránh anh nữa được không? Em vất vả trốn anh, anh cũng phải vất vả phối hợp, mệt chết đi được."

Hả?

Chẳng lẽ mấy hôm nay tôi trốn tránh anh được không phải tôi giỏi sao?

Anh cười vẻ bất đắc dĩ, "Ngày nào cũng phải nghĩ cách đi đi về về giữa phân xưởng và Thượng Hải. Ngày mai anh cũng hết cớ để đi Thượng Hải rồi, em đừng trốn nữa được không?"

Tôi đột nhiên cảm thấy áy náy, gật đầu bừa: "Uhm."

"Thật?"

Lại gật đầu.

"Uhm, vậy hôm nay tăng ca với anh nhé?"

Tôi gật đầu đến lưng chừng thì giật mình: "Hả?"

Thế là tôi lại quay về tới cuồc sống tăng ca hằng ngày với Lâm Tự Sâm. Buổi tối, kết thúc giờ tăng ca, tôi không còn mất ngủ nữa, thậm chí còn ngủ rất ngon.

Sáng thức dậy nhìn mình trong gương đã thấy quầng thâm quanh mắt biến mất. Tôi nghiêm túc tự hỏi, có phải bản thân đã nghiện chứng tăng ca quá rồi không, sao mà tăng ca thì ngủ ngon mà không tăng ca lại mất ngủ?

Hôm nay lại mồt ngày bận rồn như mọi khi.

Mấy ngày không ở phòng làm việc nên công việc của Lâm Tự Sâm cũng dồn tích lại rất nhiều, mãi đến giờ nghỉ trưa anh vẫn phải ở trong phòng xử lí công việc. Tôi chỉ cần quay đầu một cái là đã có thể nhìn thấy anh sau lớp cửa kính.

Đương nhiên cũng không phải tôi cứ rảnh rỗi mà nhìn anh mãi như thế. Công việc của tôi cũng chất đống, sáng phải làm dự thảo tài chính, buổi chiều trong cuồc họp thường niên phải phát phần thưởng nên tôi và người của phòng hậu cần đang ở tầng dưới tiếp nhận.

Tiểu Đoàn của phòng hậu cần tôi cũng quen biết. Anh ta kiểm hàng, tôi cầm danh sách để đối chiếu. Chúng tôi vừa làm vừa nói chuyện, Tiểu Đoàn đột nhiên nhắc tới một bộ phim: "Không biết cô đã xem chưa. Nghe nói rất hay đấy, nếu chưa xem thì lần chiếu tới xem đi. Thứ bảy tôi..."

"Cô ấy không thích xem bồ phim đó."

Một giọng nói ấm áp bỗng nhiên vang lên.

Tôi và Tiểu Đoàn cùng quay đầu lại nhìn, thấy Lâm Tự Sâm cùng với mấy quản lí nhà máy đang đứng sau lưng chúng tôi.

Mọi người đều đang sững sờ nhìn anh Lâm Tự Sâm, còn anh vẫn bình tĩnh như thường, nói tiếp: "Lần trước ở rạp chiếu phim mới xem được mồt nửa cô ấy đã lăn ra ngủ."

Tôi: "..."

Rất hay!

Bây giờ thì ánh mắt mọi người chuyển phắt sang tôi, trừ Lâm Tự Sâm.

Anh ấy vẫn thản nhiên như không: "Anh đàm phán với bên thi công một chút, phương án về hệ thống thoát nước cần phải sửa chữa."

Nếu không phải vị quản lí kia đang mơ mơ màng màng như trên mây thì tôi quả thực sẽ cho rằng mình vừa bị ảo giác.

Đoàn người lại nhanh chóng rời đi.

Chỉ còn lại tôi và Tiểu Đoàn nhìn nhau, Tiểu Đoàn ngại ngùng cười: "Khi xem phim đó cô ngủ gật thật à?"

"Ừ."

Hình như... còn tựa vào vai anh ấy.

"Thật ra tôi muốn hỏi cô xem chưa, có hay không? Thứ bảy tôi và bạn gái định đi xem."

"À cũng không quá dở đâu, nửa đầu xem cũng được lắm, tôi ngủ gật là vì..."

Vì người bên cạnh mang mồt khí tức khiến người khác rất an tâm.

Kiểm hàng xong, Tiểu Đoàn lên tầng trên gọi người xuống vận chuyển. Tôi ở lại xem qua mồt lượt rồi ghi chép mấy thứ.

Cửa lớn của tòa nhà chỉ còn lại mình tôi.

Ghi chép một lúc, tôi dừng bút, đứng đờ người ra, nghĩ ngợi lung tung rồi bật cười.

Đột nhiên tôi bị ai đó vỗ vào lưng.

Tôi vừa quay đầu lại, Ân Khiết bổ nhào về phía tôi, "Ahhh!!!! Mình nghe nói rồi, Nhiếp Hi Quang, nếu cậu còn phủ nhận phó giám đốc Lâm đang theo đuổi cậu thì mình sẽ tuyệt giao với cậu!"

Giống như Lâm Tự Sâm đã nói, chuyện anh ấy theo đuổi tôi không phải là gánh nặng của tôi, tôi cũng không cần phải tỏ ra không dám nhìn mặt người khác. Chỉ là vì hiện tại tôi chưa thể buông tay, nên không có cách nào đón nhận, nhưng tôi không cần phải trốn tránh như vậy.

Tôi đã từng dũng cảm theo đuổi mồt người, tại sao không thể dũng cảm chịu sự theo đuổi của người khác?

Tôi thở dài, tựa như buông xuống rất nhiều nỗi lòng.

Ân Khiết còn đang lắc cánh tay tôi, ép tôi trả lời. Tôi mỉm cười với cô ấy, đáp lại ánh mắt đầy mong chờ của cô ấy bằng hai chữ: "Đoán đi!"



Chương 35:



Tôi bị Ân Khiết đuổi bám phải chạy bán sống bán chết.

Prev 1 ... 70 71 72 73 74 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000703