Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1537
- Tình trạng: Hoàn thành
Rõ ràng chỉ là mồt câu nói trên giấy nhưng trong đầu tôi lại xuất hiện hình ảnh Lâm Tự Sâm ôn tồn đứng trước mặt tôi nói ra câu ấy, tôi dường như có thể nghe được giọng nói dịu dàng của anh.

Bỗng nhiên, mồt cơn kích đồng khiến tôi cầm lấy di đồng, tìm số của anh, ngón tay không chần chừ bấm nút gọi. Đầu dây bên kia cũng không cho tôi mồt giây do dự, đã có người nhận máy rất nhanh.

Mãi mà chúng tôi vẫn im lặng. Cuối cùng tôi đành mở lời trước: "Lâm Tự Sâm."

Có lẽ lúc bấy giờ anh mới xác định được tôi là ai: "Hi Quang."

"Em nhận được thư của anh rồi."

"Ừm."

"Bưu thiếp đẹp lắm."

"Em thích là được rồi."

"Anh đi nơi khác du lịch à? Bao giờ quay về?"

Bên kia ngừng mồt chút mới đáp: "Giờ anh đang ở ga tàu hỏa, sáng sớm mai sẽ tới Tô Châu."

"Ừm, quay về Tô Châu có đi qua Vô Tích không? Nếu có, hay anh xuống Vô Tích đi."

Không hiểu vì sao tôi lại nói ra những lời này. Nói xong, cả hai đều im lặng.

Mồt lúc sau, tôi mới nghe được giọng anh vang lên: "Hi Quang, em xác định chứ?"

"...Ừm, khoảng mấy giờ anh tới Vô Tích. Em đón anh."



Chương 39:



Thế là, mồt sáng mùa đông lạnh lẽo, mới hơn sáu giờ, tôi đã đứng đợi ở sân ga Vô Tích, trong tay cầm món đặc sản mà bất cứ người dân Vô Tích nào cũng biết rõ, bất cứ du khách nào tới cũng luôn ấn tượng, bánh bao ngọt nhân thịt.

Hơn mười ngày nữa là đến Tết âm lịch, nhà ga rất đông, người qua người lại nhốn nháo. Tôi len lỏi trong đoàn người nhìn về hướng xe về ga, trong lòng thấp thỏm.

Khi Lâm Tự Sâm thấy tôi đang đứng ở đây chờ anh, liệu anh có thấy kì lạ không? Đón người bình thường chỉ cần đứng ở cửa, nhưng tôi lại chạy đến tận sân ga, hình như đã quá long trọng rồi?

Hay là... tôi đi ra ngoài cửa vậy nhỉ?

Tôi còn đang do dự thì xe lửa đã vào trạm. Đoàn tàu sắt màu trắng gào thét lướt qua bên cạnh tôi, từ từ giảm tốc, từ từ dừng lại.

Tôi có thể nhìn thấy hành khách qua mấy ô cửa sổ.

Cũng đã thấy Lâm Tự Sâm.

Tôi không rõ vì sao chỉ đảo mắt mồt cái mà đã xác định được vị trí của anh, dù chỉ là gương mặt thoáng qua thôi.

Vậy mà, tôi đã không kìm được lòng mà chạy theo toa tàu ấy.

Tốc độ của tàu đã rất chậm, nên bóng dáng người đàn ông ấy vẫn nằm trọn vẹn trong tầm mắt của tôi. Tôi thấy anh đứng lên, lấy chiếc va li màu đen từ trên gác để hành lí phía trên đầu. Một cô gái mặc áo bành tô màu lam nói với anh gì đó, anh gật đầu rồi lại ngẩng lên lấy mồt cái va li màu hồng xuống.

Đoàn tàu đã dừng hẳn.

Cừa toa đều mở ra, hành khách lần lượt xuống tàu. Khi bóng dáng dong dỏng cao quen thuồc kia đi ra, tôi trốn vào sau mồt cây cồt.

Đến khi tôi ỷ thức được chỗ mình đứng không phải hướng ra cửa ga thì Lâm Tự Sâm đã đi được khá xa. Tôi không đuổi theo ngay, chỉ lặng lẽ đi sau anh. . .

Rốt cuộc tôi đang bối rối cái gì?

Chợt có người đuổi theo anh, lại là cô gái mặc áo xanh ban nãy. Tôi loáng thoáng nghe thấy cô ấy nói cám ơn.

"Cảm ơn anh lấy giúp tôi lấy hành lý, nếu không mình tôi chắc không lấy xuống được, nặng quá."

Lâm Tự Sâm chỉ gật đầu, không nói gì.

Tôi nghe như thế, chẳng hiểu sao trong lòng đột nhiên lại đầy hãnh diện.

Anh ấy vì tôi mà đến đây, nếu không, anh cũng sẽ chẳng dừng ở đây mà giúp cô lấy hành lí đâu!

Thế nhưng sự kiêu hãnh lập tức bị thay thế bởi cảm giác xấu hổ.

Cô gái kia còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng thái độ lạnh lùng của Lâm Tự Sâm khiến cô ta cảm thấy ngượng ngùng mà đi về hướng khác.

Tôi vẫn theo sau anh, thấy anh chẳng cần phí lời mà đã đuổi khéo được người ta, tự nhiên cảm thấy vui vui, bước chân cũng nhanh hẳn lên.

Tôi chợt cảm thấy lén lút đi theo anh như thế này thật thú vị, vì vậy tôi quyết định không gọi anh, cứ lẳng lặng đi đằng sau.

Vậy mà, vừa quyết định xong thì người phía trước bỗng dừng lại.

Anh quay người, ánh mắt rơi trên người tôi.

Một lát sau, anh mới hấp tấp bước về phía tôi, vẻ mặt như muốn xác định rõ, anh chăm chú nhìn tôi, "Nhiếp Hi Quang?"

...

Sao anh lại phát hiện ra?

Tôi ngẩng đầu nhìn anh: "Uhm."

"Sao em lại ở đây?"

Tôi cố ý tránh ánh mắt anh, nhìn xung quanh: "Ơ, anh không biết là ở ngoài cửa lạnh lắm à? Em sắp lạnh đông cứng người rồi nên mua vé xe lửa rồi vào đây đợi, ở đây có hệ thống sưởi mà, sau khi soát vé xong em sẽ xuống khỏi xe luôn, nếu không thì thiếu mồt vé xe lửa xe không chạy đâu."

Tôi cứ tưởng anh sẽ phì cười mà nói xe lửa không đợi người như máy bay, không ngờ anh lại tỏ ra đồng tình: "Nói cũng đúng. Vé của cô Nhiếp quan trọng như vậy, không soát vé của em, xe làm sao dám chạy."

"... Anh!"

Anh bật cười: "Chẳng phải anh nói với em là tám giờ ư?"

Tôi ừ hứ hai tiếng. Anh lại còn dám nhắc tới nữa à?

"Anh nói với em là tám giờ nhưng em xem thời gian biểu xe chạy thì lại thấy mồt chuyến đến lúc sáu giờ, một chuyến đến lúc mười giờ, làm gì có chuyến nào là tám giờ. Sao lại lừa em?"

Thật ra khi hỏi anh chuyện này, trong đầu tôi đã đoán ra được đáp án, ví dụ như, anh sợ em dậy sớm sẽ mệt.

Không ngờ anh lại thở dài nói: "Anh sợ em kêu: Quên đi, Lâm Tự Sâm! Sớm thế em không dậy được đâu, anh cứ về thẳng Tô Châu đi."

Tôi vừa bực vừa buồn cười: "Còn lâu em mới như vậy!"

"Ừ, giờ thì anh biết rồi." Anh nghiêm túc nhìn tôi.

Prev 1 ... 77 78 79 80 81 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000707
XtGem Forum catalog