watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1963
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi nhìn ông ấy hồi lâu, rồi chậm rãi lắc đầu. Chuyện này nên khép lại ở đây. Tiền thì chẳng ai chê, nhưng tôi sắp đi rồi, hơn nữa, cũng không muốn làm cho cái chết của ba mình thêm cay đắng và oan ức. Chỉ cần công bố rõ rằng ông ấy trong sạch, rồi khép lại mọi thứ, để cho thời gian phát huy uy lực của mình, vùi lấp tất cả.

Tôi đứng lên khỏi ghế, trệu trạo đi ra khỏi phòng. Phía sau lưng, người đàn ông vẫn gọi, nhưng tôi không quay lại.

Từ phòng giám thị, tôi đi thẳng ra nhà xe, xuyên qua sân trường đông người. Xung quanh tôi lúc này, mọi thứ đều rời rạc, vô sắc vô âm, giống như chỉ đang xem kịch câm từ một màn hình rộng lớn. Đó là một thước phim quay chậm, nhòe nhoẹt và mơ hồ.

Tôi lấy xe, chạy không mục đích trên đường. Có vài lần qua đường, tôi nghe tiếng còi xe hoảng hốt réo ầm lên bên tai, rồi có tiếng người chửi mắng gì đó. Đường phố tấp nập là thế, nhưng lại rời rạc trong mắt tôi.

Bão về làm bầu trời xám xịt ảm đạm, gió như giận dữ gì đó, cứ thế tốc mạnh, nghe vù vù bên tai. Hàng cây vẫn xanh chợt trở nên xơ xác đến buồn bã. Đường phố trôi nhanh hơn, dòng người lướt qua vô tình, mong tìm chỗ ấm áp, sợ cơn mưa sẽ ập đến bất cứ lúc nào.

Tôi cứ chạy vô định như thế, cuối cùng khi dừng lại, đã thấy mình đứng trước căn nhà cũ. Đây chính là nơi gắn liền với tuổi thơ của tôi. Mới một thời gian không gặp, nó đã thay đổi quá nhiều. Con đường đất đỏ được đổ nhựa, mặt đường đen đúa vô cảm. Những bụi cây mà lúc trước chúng tôi chơi trốn tìm giờ mất tăm, có lẽ bị người ta phát đi hết để lấy chỗ làm cống. Ngôi nhà của tôi cũng đã thay đổi. Từ màu trắng tinh khôi với giàn hoa giấy đỏ rực, nó đã chuyển mình thành màu xanh rêu, chẳng còn giàn hoa nào hết. Vườn hoa trước nhà mà ba chăm sóc giờ đã bị nhổ lên hết, sân đất tráng một lớp bê tông dày, vô hồn và thô thiển. Lúc trước, bên cạnh nhà tôi còn trống một bãi đất, nhưng giờ nó ở đó đã xây lên một gara sửa xe. Nhìn lại tất cả sự thay đổi này, tôi phẫn nộ. Sao bọn họ lại thay đổi hết tất cả mọi thứ thuộc về tuổi thơ của tôi thế này?

Tôi cứ đứng nhìn chằm chằm vào căn nhà như thế, dường như là rất lâu, vì trời đã bắt đầu chuyển tối. Mọi dư âm xưa cũ đều đã bị xua đi, thay thế bằng dáng vẻ nhức mắt hiện tại, chẳng còn tìm ra chút êm đềm thân quen nào, nhưng tôi vẫn cứ nhìn, không thể rời mắt đi.

Đêm nay bão về, những cơn gió lạnh càng lúc càng hung hãn hơn. Cảnh vật muốn tắc thở trong bóng đêm đen nghịt, đến một ánh sao lay lắt cũng không có. Cái lạnh như được bồi đắp thêm, càng lúc càng dày và đậm hơn. Tấm áo tốt nghiệp mỏng manh không thể giữ cho tôi ấm. Nếu bây giờ có một đống lửa thì hay biết mấy.

Kí ức về đêm của tôi là những hôm khô ráo đẹp trời, ba nhóm cho chúng tôi một đống lửa tại bãi đất trống bên cạnh nhà. Tôi, Thế Anh, và những người bạn háo hức ngồi đó, tay đứa nào cũng cầm một củ khoai lang sống. Đợi cho lửa cháy lớn, đốt củi thành than, chúng tôi bắt đầu vùi khoai vào nướng. Cũng có những hôm, bà Hạnh làm cho chúng tôi món kẹo dẻo nướng, rồi mỗi đứa lăm lăm một cái cây dài, châm viên kẹo vào đầu, hơ trên ngọn lửa nóng, chăm chú xoay tròn để không bị cháy. Khi ấy, đêm là sự ấm áp của ánh lửa linh hoạt vui mắt, bập bùng như nhảy múa, uyển chuyển uốn quanh những khúc củi khẳng khiu, là mùi thơm nức mũi của khoai lang nướng, là vị ngọt tan đều trong miệng của kẹo dẻo, là những vệt nhọ lem nhem trên mặt đám trẻ chúng tôi. Không như bây giờ, đêm là lúc rên xiết của thời gian, hằn những mệt mỏi vào tâm trí, bức người đến nghẹt thở, là lúc những nhung nhớ động cựa, vây lại quanh trái tim tù túng, giày vò nó. Những con người cô đơn thường không thích ánh sáng, trốn mình trong những chỗ âm u, nhưng thật sự lại rất sợ bóng đêm.

Gió giật ù ù bên tai như thổi những êm đềm ngọt ngào thơ bé về trong tôi. Tôi nhớ ba, nhớ căn nhà ấm áp của mình, nhớ những ván cờ chẳng bao giờ thắng. Tuổi thơ khi ấy êm đềm biết bao! Ngày đó, tôi nào đâu biết, trên đời này chỉ có ba mẹ tốt với mình, còn lòng người vốn nông sâu khó đoán, nhìn ra được cũng chẳng chắc chắn. Khi ấy, hạnh phúc là một thứ gì đó thân thuộc như một phần cuộc sống, chẳng như bây giờ, nhận ra rằng nó không phải là đồ vật, không thể cầm được, nắm được, có được cũng chưa chắc an toàn.

Có người từng nói, khi người ta cứ mãi nhung nhớ và hồi tưởng về tuổi thơ, thì có nghĩa hiện tại đang quá mệt mỏi với họ. Tôi lúc này đúng là đã sức cùng lực kiệt. Càng vươn lên cao, càng đón gió lớn. Càng chọn cho mình con đường thẳng, thì lại càng cô đơn. Lúc này tôi chỉ muốn được lặng thinh, cứ thế ngồi im ở đây, nhìn về phía trước và hồi tưởng mọi thứ, giống như ngay đấy là một màn ảnh rộng, máy đang chiếu lại tuổi thơ của tôi.

Prev 1 ... 92 93 94 95 96 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000443