Trợ lý của Phan Đình Đình chìa ra giấy mời, nhân viên bảo vệ lịch sự mở cửa cho cô. Hai anh chàng bảo vệ quá điển trai khiến Phan Đình Đình không kìm lòng được, cũng phải liếc nhìn, rồi mới nhìn vào cửa hiệu. Thấy bên trong cửa hiệu trang trí như cung điện nghệ thuật, Phan Đình Đình ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.
“Tại sao cô ta cũng đến đây?”
Người đẹp họ Thiệu vừa rồi còn rất hào hứng ngắm mình trong gương, liếc mắt thấy Phan Đình Đình đi vào, đột nhiên lạnh mặt, nói vẻ không vui. George nói đùa với người đẹp, theo tin đồn mới nhất anh ta nghe được, sau khi Phan Đình Đình nổi tiếng thì thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, một lần do hơi say nên đã ngồi lên đùi anh trai người đẹp này.
“Tống phu nhân!”
Vừa di chuyển ánh mắt, nhìn thấy Tống phu nhân - người mà trong các bữa tiệc luôn đuợc tôn sùng như thượng khách, nhưng cũng chỉ vừa lộ diện lại vội vàng bỏ đi, giờ cũng thấy xuất hiện ở cửa hiệu này, Phan Đình Đình cảm thấy rất thú vị, mắt sáng lên, bỏ qua các trợ lý, tươi cười tiến lại gần bắt chuyện.
Tống phu nhân cũng rất khách khí.
Nói mấy câu xã giao rất lịch thiệp với Phan Đình Đình, sau khi bộ lễ phục được cô nhân viên đóng gói xong, Tống phu nhân cùng hai người bạn rời khỏi của hiệu.
Phan Đình Đình lại nói chuyện với người đẹp họ Thiệu.
Mặc dù người đẹp này tỏ ra không mấy mặn mà, nhưng Phan Đình Đình không chấp nhặt, vẫn tươi cười như hoa tán gẫu với cô những chuyện bếp núc của làng giải trí, cuối cùng cũng khiến người đẹp bật cười. Phan Đình Đình lại tán dương chiếc váy màu vàng như tranh sơn mài trên người cô, hỏi định mặc trong dịp nào, lại nói thêm, bất luận xuất hiện ở đâu với bộ trang phục này cô cũng sẽ làm lu mờ xung quanh. Nguời đẹp nghe vậy có vẻ rất hài lòng, trước lúc ra về còn đưa thiệp mời Phan Đình Đình đến dự tiệc sinh nhật của mình.
Trao tấm thiệp cho trợ lý.
Phan Đình Đình mới hít một hơi, ngồi vào ghế sofa màu đen, nụ cười biến mất trên môi trở lại vẻ lạnh băng, kiêu sa. Mấy trợ lý đứng sau lưng, có người đang chải lại tóc cho cô, có người báo cáo lịch làm việc trong ngày, có người liên tục gọi điện thoại, họ tíu tít quanh cô, tôn sùng như nữ hoàng.
“Phan tiểu thư, xin mời uống nước.”
Một nhân viên cửa hiệu ân cần đưa đến cho Phan Đình Đình ly nước chanh pha mật ong.
“Phan tiểu thư, tôi là Tracy trợ lý thiết kế”, Tracy mỉm cười bẽn lẽn, đi đến, “Rất vui được phục vụ cô”. Thấy Phan Đình Đình rẽ vào MK, Tracy phấn khởi, lập tức chạy ra đón, nhưng bị Diệp tiểu thư ngăn lại, đến giờ mới cho cô ra.
“Trợ lý thiết kế?”
Phan Đình Đình liếc Tracy qua khóe mắt, nôn nóng hỏi:
“Vậy thiết kế chính ở đây là ai? Là người có tên Diệp Anh phải không? Gọi cô ta ra đây. Còn cành cao cành bổng nỗi gì, đâu phải là thương hiệu gì ghê gớm, thủ đoạn làm cao của các người đừng có áp dụng đối với tôi. Mau! Gọi cô ta ra! Nếu không, tôi đi đây!”
George thong thả bước đến.
“Diệp tiểu thư đang bận”, Tracy lo lắng nhìn về phía phòng thiết kế, “... Có thể cô phải đợi hai mươi phút”.
“Sao? Tôi phải đợi ư?!”
Phan Đình Đình đột nhiên tức giận, bật dậy khỏi sofa, đi ra phía cửa, vừa đi vừa nói: “Lại còn đỏng đảnh làm cao! Nếu không phải do nhà tài trợ lạy lục cầu xin, các vị tưởng tôi sẽ đến cửa hiệu này sao? Chính các vị cầu xin, nhờ vả, muốn tôi mặc trang phục của các vị xuất hiện trên thảm đỏ, lại còn bày trò làm cao!”.
“Phan tiểu thư, Phan tiểu thư xin dừng bước!”
Tracy hốt hoảng, thấy Phan Đình Đình sắp ra khỏi cửa hiệu, mắt luống cuống cầu cứu George.
“Tống phu nhân và Thiệu tiểu thư cũng vậy, không phải chúng tôi cố ý làm mất thời gian của cô”, George lên tiếng, “Khi Tống phu nhân lần đầu đến đây, đúng lúc Diệp tiểu thư vừa bắt tay vào vẽ thiết kế, Tống phu nhân cũng phải chờ gần một tiếng”.
Sắc mặt Phan Đình Đình liên tục thay đổi.
“Diệp tiểu thư thường nói, cảm xúc thiết kế là vô cùng quan trọng, chỉ có tôn trọng cảm xúc, hoàn toàn không để bị phân tâm bởi ngoại cảnh mới có thể sáng tạo nên những bộ thời trang thích hợp nhất với từng khách hàng. Tất cả trang phục do MK thiết kế đều đuợc khách hàng sử dụng trong những dịp quan trọng nhất, khách hàng không quan tâm có phải chờ đợi hay không chỉ quan tâm sản phẩm có đẹp nhất hay không.”
George mỉm cười giải thích.
Phan Đình Đình trợn mắt nhìn anh ta.
Do dự một hồi, lại quay về ngồi trên ghế sofa.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Phan Đình Đình bỗng nhớ tới hình ảnh Tống phu nhân và người đẹp họ Thiệu cô vừa gặp ở đây.
“Tại sao cô ta cũng đến đây?”
Người đẹp họ Thiệu vừa rồi còn rất hào hứng ngắm mình trong gương, liếc mắt thấy Phan Đình Đình đi vào, đột nhiên lạnh mặt, nói vẻ không vui. George nói đùa với người đẹp, theo tin đồn mới nhất anh ta nghe được, sau khi Phan Đình Đình nổi tiếng thì thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, một lần do hơi say nên đã ngồi lên đùi anh trai người đẹp này.
“Tống phu nhân!”
Vừa di chuyển ánh mắt, nhìn thấy Tống phu nhân - người mà trong các bữa tiệc luôn đuợc tôn sùng như thượng khách, nhưng cũng chỉ vừa lộ diện lại vội vàng bỏ đi, giờ cũng thấy xuất hiện ở cửa hiệu này, Phan Đình Đình cảm thấy rất thú vị, mắt sáng lên, bỏ qua các trợ lý, tươi cười tiến lại gần bắt chuyện.
Tống phu nhân cũng rất khách khí.
Nói mấy câu xã giao rất lịch thiệp với Phan Đình Đình, sau khi bộ lễ phục được cô nhân viên đóng gói xong, Tống phu nhân cùng hai người bạn rời khỏi của hiệu.
Phan Đình Đình lại nói chuyện với người đẹp họ Thiệu.
Mặc dù người đẹp này tỏ ra không mấy mặn mà, nhưng Phan Đình Đình không chấp nhặt, vẫn tươi cười như hoa tán gẫu với cô những chuyện bếp núc của làng giải trí, cuối cùng cũng khiến người đẹp bật cười. Phan Đình Đình lại tán dương chiếc váy màu vàng như tranh sơn mài trên người cô, hỏi định mặc trong dịp nào, lại nói thêm, bất luận xuất hiện ở đâu với bộ trang phục này cô cũng sẽ làm lu mờ xung quanh. Nguời đẹp nghe vậy có vẻ rất hài lòng, trước lúc ra về còn đưa thiệp mời Phan Đình Đình đến dự tiệc sinh nhật của mình.
Trao tấm thiệp cho trợ lý.
Phan Đình Đình mới hít một hơi, ngồi vào ghế sofa màu đen, nụ cười biến mất trên môi trở lại vẻ lạnh băng, kiêu sa. Mấy trợ lý đứng sau lưng, có người đang chải lại tóc cho cô, có người báo cáo lịch làm việc trong ngày, có người liên tục gọi điện thoại, họ tíu tít quanh cô, tôn sùng như nữ hoàng.
“Phan tiểu thư, xin mời uống nước.”
Một nhân viên cửa hiệu ân cần đưa đến cho Phan Đình Đình ly nước chanh pha mật ong.
“Phan tiểu thư, tôi là Tracy trợ lý thiết kế”, Tracy mỉm cười bẽn lẽn, đi đến, “Rất vui được phục vụ cô”. Thấy Phan Đình Đình rẽ vào MK, Tracy phấn khởi, lập tức chạy ra đón, nhưng bị Diệp tiểu thư ngăn lại, đến giờ mới cho cô ra.
“Trợ lý thiết kế?”
Phan Đình Đình liếc Tracy qua khóe mắt, nôn nóng hỏi:
“Vậy thiết kế chính ở đây là ai? Là người có tên Diệp Anh phải không? Gọi cô ta ra đây. Còn cành cao cành bổng nỗi gì, đâu phải là thương hiệu gì ghê gớm, thủ đoạn làm cao của các người đừng có áp dụng đối với tôi. Mau! Gọi cô ta ra! Nếu không, tôi đi đây!”
George thong thả bước đến.
“Diệp tiểu thư đang bận”, Tracy lo lắng nhìn về phía phòng thiết kế, “... Có thể cô phải đợi hai mươi phút”.
“Sao? Tôi phải đợi ư?!”
Phan Đình Đình đột nhiên tức giận, bật dậy khỏi sofa, đi ra phía cửa, vừa đi vừa nói: “Lại còn đỏng đảnh làm cao! Nếu không phải do nhà tài trợ lạy lục cầu xin, các vị tưởng tôi sẽ đến cửa hiệu này sao? Chính các vị cầu xin, nhờ vả, muốn tôi mặc trang phục của các vị xuất hiện trên thảm đỏ, lại còn bày trò làm cao!”.
“Phan tiểu thư, Phan tiểu thư xin dừng bước!”
Tracy hốt hoảng, thấy Phan Đình Đình sắp ra khỏi cửa hiệu, mắt luống cuống cầu cứu George.
“Tống phu nhân và Thiệu tiểu thư cũng vậy, không phải chúng tôi cố ý làm mất thời gian của cô”, George lên tiếng, “Khi Tống phu nhân lần đầu đến đây, đúng lúc Diệp tiểu thư vừa bắt tay vào vẽ thiết kế, Tống phu nhân cũng phải chờ gần một tiếng”.
Sắc mặt Phan Đình Đình liên tục thay đổi.
“Diệp tiểu thư thường nói, cảm xúc thiết kế là vô cùng quan trọng, chỉ có tôn trọng cảm xúc, hoàn toàn không để bị phân tâm bởi ngoại cảnh mới có thể sáng tạo nên những bộ thời trang thích hợp nhất với từng khách hàng. Tất cả trang phục do MK thiết kế đều đuợc khách hàng sử dụng trong những dịp quan trọng nhất, khách hàng không quan tâm có phải chờ đợi hay không chỉ quan tâm sản phẩm có đẹp nhất hay không.”
George mỉm cười giải thích.
Phan Đình Đình trợn mắt nhìn anh ta.
Do dự một hồi, lại quay về ngồi trên ghế sofa.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Phan Đình Đình bỗng nhớ tới hình ảnh Tống phu nhân và người đẹp họ Thiệu cô vừa gặp ở đây.


