The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Tường Vi đêm đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1784
- Tình trạng: Hoàn thành
Trong những buổi tiệc tùng của giới thượng lưu cô từng vài lần nhìn thấy Tống phu nhân, bà vốn là người tính cách nghiêm cẩn, dù trang phục luôn rất đẹp và sang trọng, nhưng vẫn gây cảm giác hơi cứng khó gần. Còn bộ lễ phục màu tím hôm nay khiến Tống phu nhân cơ hồ trở thành người khác hẳn, trông bà không chỉ đẹp đoan trang mà còn có nét dịu dàng thân thiện mơ hồ nào đó, càng làm tôn vẻ sang trọng vốn có. Còn bộ đầm lễ phục màu vàng rực như tranh sơn mài của người đẹp họ Thiệu cũng gây cho cô ấn tượng bất ngờ không kém, cô kinh ngạc nhận ra, quả thực bộ trang phục đó đã tạo cho cô ta khí chất lãng mạn chưa từng có.

Kim đồng hồ nhích từng giây.

Cửa phòng thiết kế mở ra, Phan Đình Đình nghe tiếng động liền ngẩng lên nhìn, thấy một cô gái trẻ vận một chiếc váy rộng màu trắng từ trong đi ra, tóc dài đen mượt xõa xuống hai bên má, màu môi hơi nhạt, nước da rất trắng nổi bật đôi mắt đen thẳm như nước đầm sâu gợi sóng trong đêm, đẹp đến nỗi khiến Đình Đình bất giác ngây người.

“Phan tiểu thư!”, cô gái trẻ lơ đãng, gật đầu chào cô, không nói gì chỉ nhìn cô bằng đôi mắt đen bình thản. Đôi mắt đó thản nhiên ngắm cô từ đầu xuống chân, từ chiếc váy dài ánh tuyết với rất nhiều nếp gấp trước ngực, chiếc nơ trên cổ, chiếc kép tóc gắn thủy tinh lóng lánh, cặp kính đen đổi màu, sợi dây chuyền trân châu, chiếc vòng tay to bản màu vàng, chiếc ví màu hoa đào, đến đôi giày hồng cao gót dưới chân, tất cả đều bị ánh mắt cô gái trẻ quan sát một cách khắt khe, Đình Đình bỗng cảm giác như ngồi trên bàn chông, bất giác ưỡn thẳng lưng.

“Xin mời đứng lên!”

Cô gái trẻ nói.

Phan Đình Đình do dự một lát miễn cưỡng đứng dậy. Cô ta đi đến trước mặt cô, nét mặt không biểu cảm, tự tay tháo chiếc kẹp có gắn những hạt thủy tinh nhỏ trên đầu cô quẳng sang một bên, nhìn cô, hơi cau mày nói:

“Hãy tháo dây chuyền, vòng tay và thắt lưng ra!”

Khẩu khí lãnh đạm đó khiến Phan Đình Đình tức giận. Nhưng uy lực toát ta từ người cô ta giống như một nữ hoàng quyền lực khiến Phan Đình Đình có phần do dự.

Đợi Phan Đình Đình gỡ hết đồ xuống, cô lấy ra từ trong tủ đồ trang sức chiếc thắt lưng da dài và mảnh màu trắng thắt cho Đình Đình, rồi lại lấy một đôi giày cao gót kiểu Ý, màu da chân đi vào cho cô.

“Trên người có quá nhiều điểm nhấn, sẽ làm cho người ta rối mắt, không biết nhìn vào đâu”, nhìn Phan Đình Đình sau khi thay đồ trang sức mới, cô gái trẻ bình thản nói.

Mặc dù trong lòng hơi ấm ức, nhưng ngắm mình trong tấm gương rộng, vẻ hào nhoáng lóa mắt ban đầu được thay thế bằng một vẻ đẹp thanh tao, mới mẻ và quý phái, Phan Đình Đình bối rối ho nhẹ một tiếng, hơi hất hàm hỏi cô gái:

“Cô là Diệp Anh?”

“Vâng, tôi là Diệp Anh.”

“Chính là cô, cô muốn thiết kế bộ lễ phục để tôi mặc trong lễ trao giải Quả cầu vàng?”, Phan Đình Đình kiêu ngạo liếc xéo cô.

“Vốn định thế”, Diệp Anh bình thản nói, “Nhưng bây giờ tôi cảm thấy cô phù hợp với hãng khác hơn”.

“Cô…”

Tai Phan Đình Đình đỏ nhừ, đương nhiên cô hiểu hàm ý câu nói của Diệp Anh.

Từ khi gia nhập làng giải trí, cô vẫn được coi như chiếc bình hoa xinh đẹp.

Mặc dù đã tham gia đóng không ít phim, nhưng cô vẫn chỉ làm nền cho những vai nam chính. Hơn nữa, do dung mạo xinh đẹp, liên tục xuất hiện những chuyện tai tiếng, nên trong mắt thiên hạ, tên tuổi của cô gắn liền với những vụ xì căng đan. Nhờ ngoại hình nổi bật cô trở thành người đại diện của vô số sản phẩm, hợp đồng quảng cáo dày đặc, coi như cũng được liệt vào hàng ngũ các sao. Thấy công chúng chỉ nhìn mình mãi là chiếc bình hoa xinh đẹp, cô cũng thấy buồn. Mãi đến đầu năm nay, khi cô được một đạo diễn người Mỹ mời tham gia bộ phim The Sopranos với vai cô gái châu Á nghiện ma túy, tuyệt vọng bế tắc, xuất hiện không nhiều. Không ngờ bộ phim lại có tiếng vang như thế, khiến cô bỗng được chú ý, thậm chí còn được đề cử cho vai nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất giải Quả cầu vàng.

Cô nhận được rất nhiều lời khen, nhận thêm nhiều hợp đồng quảng cáo mới, được giới thương nhân săn đón, đâu có chuyện bị lạnh nhạt như ở đây.

“Ý cô là, tôi không xứng là khách hàng của MK?!”

Phan Đình Đình giận sôi người, mắt trừng trừng nhìn Diệp Anh.

“Đương nhiên không phải”, Diệp Anh lắc đầu nhẹ giọng nói, “Chỉ là tôi cảm thấy Phan tiểu thư là người có chủ kiến. Còn tôi thiết kế trang phục cho khách trước giờ chỉ hoàn toàn dựa vào suy nghĩ riêng của mình không hề thảo luận với khách hàng, e là Phan tiểu thư sẽ khó chấp nhận”.

Phan Đình Đình mấp máy môi.

“Hơn nữa mọi khách hàng của MK đều đặt cọc 30%”, Diệp Anh cười nhạt, “Cô có thể tiếp tục suy nghĩ, nếu không chấp nhận chúng tôi cũng rất thông cảm”.

Chiều mùa hạ.

Khi Phan Đình Đình rời MK đến cửa hiệu “Sâm” đã gần năm giờ. Cô buớc nhanh vào trong, không bận tâm đến thái độ niềm nở của các cô phục vụ trong cửa hiệu “Sâm”, lặng lẽ uống nửa cốc hồng trà Bá Tước mới bình tĩnh trở lại.

“Bị dồn tức chết phải không?”

Sâm Minh Mỹ mỉm cười.

Prev 1 ... 104 105 106 107 108 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000409