Từ lần Việt Xán chính thức giới thiệu làm quen với Phan Đình Đình, về sau cô còn hẹn gặp riêng Đình Đình mấy lần, lần nào cũng tặng váy áo, đồ trang sức đắt tiền, lại phải lựa lời đưa đẩy, hai người có vẻ là đôi bạn thân.
“Để tôi đoán xem nhé, có phải Diệp Anh bắt cô chờ đợi?”, Sâm Minh Mỹ cười khinh kích bác, “Mà thời gian chờ cũng không ít, đúng không?”. Quỳnh An đứng ngoài cửa hiệu MK nhìn thấy Đình Đình ngồi đợi mãi trên sofa.
“Sao cô biết?”
Phan Đình Đình ngạc nhiên.
“Đấy là trò cũ rích của cô ta!”, Sâm Minh Mỹ nhấp một ngụm trà nói với Đình Đình như kể chuyện cười, “Tôi từng nói đùa với mọi người, Diệp Anh kia có lẽ đã tốt nghiệp khoa tâm lý học tiêu dùng, rất biết cách gợi trí tò mò, bắt người ta đợi chờ. Chính cô ta có lần đã nói ở công ty, phụ nữ bản chất trái khoáy, càng bắt họ chờ đợi, càng tỏ ra lạnh lùng, họ càng thấy hấp dẫn. Chỉ cần đánh trúng tâm lý, trí tò mò bị kích thích đủ độ là khách hàng sẽ ngoan ngoãn như những con thỏ. Sau đó cứ vẽ bừa một kiểu dáng nào đó, làm cho họ một bộ thời trang nào đó, thế là họ sẽ đinh ninh đó là một tác phẩm nghệ thuật cao siêu!”.
Mặt Phan Đình Đình hết đỏ bừng lại tái nhợt.
Vừa rồi cô đã đưa tiền đặt cọc cho MK, người lấy số đo cho cô lại là cô trợ lý thiết kế Tracy đó, Diệp Anh vẫn chỉ thản nhiên liếc cô một cái rồi đi vào phòng thiết kế, sau đó cũng không thấy xuất hiện nữa.
“Nhưng tại sao cô lại vào MK?”, Sâm Minh Mỹ giả bộ tò mò hỏi.
“… Có người đã nhờ tôi, bảo cứ vào thử một lần, đằng nào đến lúc tham dự giải dùng trang phục của ai vẫn là quyền của tôi, ai ép được?”, nói xong Phan Đình Đình liếc nhìn tập thiết kế bên tay trái Sâm Minh Mỹ, đều là những phác thảo mầu, người mẫu trong đó có mái tóc mây buông dài, dáng thon mảnh dẻ, chẳng cô thì ai?
“Thiết kế lễ phục của tôi cô đã hoàn thành rồi ư?”
Lòng phấn khởi lật giở tập phác thảo, Phan Đình Đình phát hiện trong đó đều là những màu sắc lễ phục ưa thích như đỏ, tím nhạt, hồng phấn, vàng mơ rực rỡ mà cô thường mặc trong các buổi gặp gỡ quan trọng. Kiểu nào cũng rất đẹp với những phụ trang độc đáo như: kim cương, thủy tinh, trân châu, lông vũ, lộng lẫy như công chúa trong chuyện cổ tích.
Quá tuyệt vời!
Phan Đình Đình càng xem càng thấy hấp dẫn, vui vẻ đặt chiếc cốc trong tay xuống bàn, chỉ chiếc váy dài lễ phục màu hồng phấn nói: “Khoét cổ thấp hơn chút nữa sẽ gợi cảm, hấp dẫn hơn”, Sâm Minh Mỹ mắt sáng lên, phấn khởi, miệng mỉm cười: “Mấy phác thảo này chỉ để cho cô tham khảo, xem có phải là phong cách cô thích hay không”.
“Ờ thích, thích”, Phan Đình Đình cười như mùa xuân tỏa nắng nhìn cô nói, “Minh Mỹ! Cô vẫn là người hiểu tôi nhất, cô biết tôi mặc thế nào là đẹp”.
“Trong một dịp long trọng như lễ trao giải Quả cầu vàng, chỉ đẹp thôi thì chưa đủ, các minh tinh Hollywood ai cũng là những nhan sắc thực sự”, nụ cười biến mất trên môi, Sâm Minh Mỹ nghiêm giọng nói, “Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện ở Holywood, lại với một danh phận được chú ý như vậy, nhất định phải khiến mọi người nhớ đến cô, nhớ vẻ đẹp của cô, nhớ tên cô”, Phan Đình Đình ngây người ngồi nghe.
“Hôm nay tôi sẽ đích thân lấy số đo cho cô”, Sâm Minh Mỹ mỉm cười xua tan bầu không khí căng thẳng, “Sau đó sẽ bàn với nhóm thiết kế, đưa ra phương án thiết kế chính thức, rồi sẽ trao đổi lại với cô, bộ lễ phục như thế nào sẽ là đẹp nhất đối với cô”.
Mắt lấp lánh, Phan Đình Đình cười hỏi:
“Vậy tôi có cần đặt cọc không?”
“Sao còn nói chuyện đó!”, Sâm Minh Mỹ nheo mắt, “Để cô có thể nổi bật trên thảm đỏ Hollywood khiến thiên hạ biết đến hãng thời trang ‘Sâm’ đã là một vinh hạnh quá lớn đối với chúng tôi. Chúng tôi phải cảm ơn cô mới phải chứ”.
“Vậy tất cả nhờ cô.”
Phan Đình Đình mỉm cười hài lòng, sau khi Sâm Minh Mỹ cẩn thận đo kích thước cho cô, lại tán chuyện một hồi rồi mới ra về. Nhìn bóng Phan Đình Đình đi xa dần, Sâm Minh Mỹ quay người nói với Liêu Tu và Quỳnh An:
“Chúng ta họp thôi!”, mặc dù trong đầu đã có phương án thiết kế, nhưng trí tuệ tập thể vẫn tốt, cô nhất định phải khiến Phan Đình Đình hài lòng về bộ lễ phục này.
* * *
Gác lại tất cả các công việc khác, nhóm thiết kế làm việc liền mấy ngày. Sâm Minh Mỹ hầu như đêm nào cũng ở lại phòng thiết kế bàn bạc rất kỹ với hai đồng nghiệp, phương án thiết kế liên tục sửa đổi. Khi trời rạng sáng, phía đường chân trời đã xuất hiện những tia sáng đầu tiên, nhóm thiết kế vẫn còn tranh luận sôi nổi về chất liệu bộ lễ phục.
Buổi sáng.
“Để tôi đoán xem nhé, có phải Diệp Anh bắt cô chờ đợi?”, Sâm Minh Mỹ cười khinh kích bác, “Mà thời gian chờ cũng không ít, đúng không?”. Quỳnh An đứng ngoài cửa hiệu MK nhìn thấy Đình Đình ngồi đợi mãi trên sofa.
“Sao cô biết?”
Phan Đình Đình ngạc nhiên.
“Đấy là trò cũ rích của cô ta!”, Sâm Minh Mỹ nhấp một ngụm trà nói với Đình Đình như kể chuyện cười, “Tôi từng nói đùa với mọi người, Diệp Anh kia có lẽ đã tốt nghiệp khoa tâm lý học tiêu dùng, rất biết cách gợi trí tò mò, bắt người ta đợi chờ. Chính cô ta có lần đã nói ở công ty, phụ nữ bản chất trái khoáy, càng bắt họ chờ đợi, càng tỏ ra lạnh lùng, họ càng thấy hấp dẫn. Chỉ cần đánh trúng tâm lý, trí tò mò bị kích thích đủ độ là khách hàng sẽ ngoan ngoãn như những con thỏ. Sau đó cứ vẽ bừa một kiểu dáng nào đó, làm cho họ một bộ thời trang nào đó, thế là họ sẽ đinh ninh đó là một tác phẩm nghệ thuật cao siêu!”.
Mặt Phan Đình Đình hết đỏ bừng lại tái nhợt.
Vừa rồi cô đã đưa tiền đặt cọc cho MK, người lấy số đo cho cô lại là cô trợ lý thiết kế Tracy đó, Diệp Anh vẫn chỉ thản nhiên liếc cô một cái rồi đi vào phòng thiết kế, sau đó cũng không thấy xuất hiện nữa.
“Nhưng tại sao cô lại vào MK?”, Sâm Minh Mỹ giả bộ tò mò hỏi.
“… Có người đã nhờ tôi, bảo cứ vào thử một lần, đằng nào đến lúc tham dự giải dùng trang phục của ai vẫn là quyền của tôi, ai ép được?”, nói xong Phan Đình Đình liếc nhìn tập thiết kế bên tay trái Sâm Minh Mỹ, đều là những phác thảo mầu, người mẫu trong đó có mái tóc mây buông dài, dáng thon mảnh dẻ, chẳng cô thì ai?
“Thiết kế lễ phục của tôi cô đã hoàn thành rồi ư?”
Lòng phấn khởi lật giở tập phác thảo, Phan Đình Đình phát hiện trong đó đều là những màu sắc lễ phục ưa thích như đỏ, tím nhạt, hồng phấn, vàng mơ rực rỡ mà cô thường mặc trong các buổi gặp gỡ quan trọng. Kiểu nào cũng rất đẹp với những phụ trang độc đáo như: kim cương, thủy tinh, trân châu, lông vũ, lộng lẫy như công chúa trong chuyện cổ tích.
Quá tuyệt vời!
Phan Đình Đình càng xem càng thấy hấp dẫn, vui vẻ đặt chiếc cốc trong tay xuống bàn, chỉ chiếc váy dài lễ phục màu hồng phấn nói: “Khoét cổ thấp hơn chút nữa sẽ gợi cảm, hấp dẫn hơn”, Sâm Minh Mỹ mắt sáng lên, phấn khởi, miệng mỉm cười: “Mấy phác thảo này chỉ để cho cô tham khảo, xem có phải là phong cách cô thích hay không”.
“Ờ thích, thích”, Phan Đình Đình cười như mùa xuân tỏa nắng nhìn cô nói, “Minh Mỹ! Cô vẫn là người hiểu tôi nhất, cô biết tôi mặc thế nào là đẹp”.
“Trong một dịp long trọng như lễ trao giải Quả cầu vàng, chỉ đẹp thôi thì chưa đủ, các minh tinh Hollywood ai cũng là những nhan sắc thực sự”, nụ cười biến mất trên môi, Sâm Minh Mỹ nghiêm giọng nói, “Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện ở Holywood, lại với một danh phận được chú ý như vậy, nhất định phải khiến mọi người nhớ đến cô, nhớ vẻ đẹp của cô, nhớ tên cô”, Phan Đình Đình ngây người ngồi nghe.
“Hôm nay tôi sẽ đích thân lấy số đo cho cô”, Sâm Minh Mỹ mỉm cười xua tan bầu không khí căng thẳng, “Sau đó sẽ bàn với nhóm thiết kế, đưa ra phương án thiết kế chính thức, rồi sẽ trao đổi lại với cô, bộ lễ phục như thế nào sẽ là đẹp nhất đối với cô”.
Mắt lấp lánh, Phan Đình Đình cười hỏi:
“Vậy tôi có cần đặt cọc không?”
“Sao còn nói chuyện đó!”, Sâm Minh Mỹ nheo mắt, “Để cô có thể nổi bật trên thảm đỏ Hollywood khiến thiên hạ biết đến hãng thời trang ‘Sâm’ đã là một vinh hạnh quá lớn đối với chúng tôi. Chúng tôi phải cảm ơn cô mới phải chứ”.
“Vậy tất cả nhờ cô.”
Phan Đình Đình mỉm cười hài lòng, sau khi Sâm Minh Mỹ cẩn thận đo kích thước cho cô, lại tán chuyện một hồi rồi mới ra về. Nhìn bóng Phan Đình Đình đi xa dần, Sâm Minh Mỹ quay người nói với Liêu Tu và Quỳnh An:
“Chúng ta họp thôi!”, mặc dù trong đầu đã có phương án thiết kế, nhưng trí tuệ tập thể vẫn tốt, cô nhất định phải khiến Phan Đình Đình hài lòng về bộ lễ phục này.
* * *
Gác lại tất cả các công việc khác, nhóm thiết kế làm việc liền mấy ngày. Sâm Minh Mỹ hầu như đêm nào cũng ở lại phòng thiết kế bàn bạc rất kỹ với hai đồng nghiệp, phương án thiết kế liên tục sửa đổi. Khi trời rạng sáng, phía đường chân trời đã xuất hiện những tia sáng đầu tiên, nhóm thiết kế vẫn còn tranh luận sôi nổi về chất liệu bộ lễ phục.
Buổi sáng.

