Chu Mộng Châu chẳng nói thêm tiếng nào, trong lòng đã quyết hạ đối phương hai tay hoa lên phát tiếp hai chưởng nhắm đúng bọn Từ Liệt và Chúc Kế.
Từ Liệt và Chúc Kế chức phận chỉ là hương chủ, võ học chỉ hạng tam lưu, đương nhiên tự hiểu không đáng là đối thủ một chiêu của Chu Mộng Châu. Đến như phó bảo chủ võ công nhất nhì trong Bảo mã vẫn không đối đầu nổi với thiếu niên này, huống gì là bọn họ.
Bấy giờ thấy chưởng kình cuồn cuộn ập đến, cả hai định tung người né tránh ra ngoài, nhưng lại lo cho phó bảo chủ đang ở sau lưng. Chỉ chần chừ mấy giây đã thấy chưởng phong đến trước ngực, cả hai nghiến răng giơ chưởng lên chống đỡ. " Binh, binh" hai tiếng, cả hai thân hình bắn ra hai nơi nằm trên đất, miệng trào máu tươi.
Chính đúng lúc này, sau lưng Chu Mộng Châu bỗng nghe một tiếng rú dài thảm thiết của Bạch Vân, chàng hốt hoảng quay đầu nhìn thì thấy Bạch Vân tay trái ôm vai phải, từ các ngón tay đã thấy máu rỉ ra.
Chu Mộng Châu phóng đến bên Bạch Vân quan tâm hỏi:
- Vân tỷ, sao vậy?
Bạch Vân hiện nụ cười khổ sở, nói:
- Ta trúng ám khí của lão một mắt.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn thì thấy Độc Nhãn Tiên trong tay hoa lên vật gì nhỏ đen, cười gằn vẻ độc ý. Chàng trong mắt nổ lữa, nhún người về phía Độc Nhãn Tiên.
Độc Nhãn Tiên nhún người nhảy mấy cái tránh ra ngoài, cười nhạt nói:
- Tiểu tử nghe đây, nha đầu kia trúng phải "Phê sương châm" của ta, vài canh giờ là táng mạng, nếu có bản lĩnh thì cứ đến đây mà lấy viên thuốc giải độc này!
Vừa nói lão vừa nhét viên giải dược ngậm giữa hai hàm răng, rồi nghênh ngang đi lại hướng bọn Khang Điền đang nằm.
Lúc này sắc mặt Bạch Vân đã thấy tái xám lại, rõ ràng là trong ám khí có độc chẳng sai.
Chu Mộng Châu trong lòng lo lắng cho Bạch Vân, bèn thương lượng:
- Nếu ngươi trao giải dược, thì ta sẽ tha chết cho ba tên này!
Bạch Vân giọng nghe đã yếu dần:
- Chu đệ, đừng để mắc lừa hắn!
Độc Nhãn Tiên cười gằn:
- Nha đầu, ngươi thật ngoan cường!
Chu Mộng Châu thấy giải dược đối phương đã ngậm trong miệng thật khó lấy được khi ấy đi lại bên người Bạch Vân lo lắng hỏi:
- Vân tỷ thấy trong người thế nào?
Bạch Vân mặt mày tím lại, khổ sở nói:
- Ám khí hắn quả tẩm kịch độc, thế nhưng Chu đệ chớ nên mắc mưu hắn, bọn chúng chẳng bao giờ tha cho chúng ta đâu!
Chu Mộng Châu cúi xuống xem xét, bất giác thuận tay nhặt lên hai viên sỏi bên cạnh nàng, trong đầu tinh toán nhanh.
Độc Nhãn Tiên cười hắc hắc, nói:
- Muốn lấy giải dược cũng được, thế nhưng trước hết phải tuân thủ điều kiện của ta!
Chu mộng Châu từ từ quay người hỏi:
- Điều kiện gì?
Độc Nhãn Tiên đứng chỉ cách Chu Mộng Châu chừng ba trượng, giọng hơi trở ngại vì viên giải dược trong miệng:
- Hai ngươi phải thúc thủ theo ta về Bảo.
Lão nói chưa dứt, Chu Mộng Châu bất thần vung tay, hai viên sỏi nhanh như điện xẹt phi tới, một viên trúng miệng lão, một viên trúng yết hầu. Độc Nhãn Tiên chẳng ngờ Chu Mộng Châu ra tay nhanh như vậy, vả lại lão ỷ y giải độc trong miệng mình, đối phương vô phương lấy được, nên mới chủ quan.
Khi nghe "bộp bộp" hai tiếng, Độc Nhãn Tiên ngã người đồng thời viên giải dược tự nhiên chạy tuốt xuống họng, lão nuốt chửng.
Chu Mộng Châu cầm kiếm nhảy phắt tới thét lên:
- Ngươi nuốt rồi, ta mổ bụng ngươi lấy giải dược.
Độc Nhãn Tiên vừa rồi nhìn thấy Chu Mộng Châu chỉ ba chưởng đánh bại Phó bảo chủ và hai tên thuộc hạ, tự hiểu không phải là đối thủ của thiếu niên, nên mới bày ra hạ sách này.
Lão nuốt giải dược vào bụng, tự nhiên cũng có ý quyết trí mệnh một phen, khi ấy nhảy ra ngoài tránh kiếm, cười gằn nói:
- Giải dược vào bụng ta thì tiêu tán ngươi nằm mộng sao chứ?
Chu Mộng Châu biết đối phương giảo trá, nếu nghe theo điều kiện của hắn, chẳng thà giết phứt hắn đi rồi tính sau. Nghĩ vậy, chàng bèn nhảy tới vung kiếm tấn công tiếp.
Độc Nhãn Tiên để mất tiên cơ, khi này đành gượng giơ cặp hổ đầu chùy chống đỡ, nhưng Chu Mộng Châu đã phát huy được pho Đạt Ma kiếm pháp kiếm chiêu liên tu bất tận, như nước chảy đầu nguồn chẳng lúc nào dứt đoạn.
Chỉ sau năm chiêu, cả người của Độc Nhãn Tiên bị trùm bởi một màn kiếm ảnh. Lão vất vả chống đỡ, nhưng trong một chiêu "Bát độ cuồng sinh" thế kiếm của Chu Mộng Châu đánh bật tai quả thiết chùy. Một kiếm phản hồi lướt tới, chỉ nghe Độc Nhãn Tiên rú dài một tiếng xé tan không gian, người lão ngã trên đất, giãy đành đạch mấy cái nữa rồi nằm im bất động bên vũng máu.
Đúng lúc ấy Bạch Vân thét lên mấy tiếng:
- Chu đệ ... đệ ...
Chu Mộng Châu hốt hoảng chạy lại phía Bạch Vân, thì thấy nàng đã ngã ngất trên đất, mặt tím đen đáng sợ. Chu Mộng Châu tay chân quýnh quýnh chưa biết nên làm thế nào, chợt nghĩ biết đâu trong người lão một mắt còn có thêm giải dược.
Nghĩ thế chàng liền chạy đến bên xác lão ta, dụng kiếm rạch một đường áo toạt ra.
Chàng lục được một chiếc tui da nhỏ, dốc ra mới thấy bên trong mấy chiếc lọ nhỏ đủ màu, nhưng không biết cái nào là thuốc giải. Chu Mộng Châu nắm hết chạy đến trước mặt Khang Điền, gắt hỏi:
- Ngươi biết trong số lọ này cái nào là thuộc giải độc cho Vân tỷ của ta không? Khang Điền thương thế xem ra khá nặng, lúc này đang ngồi điều khí trị thương, nghe hỏi đưa mắt nhìn tay chàng rồi lắc đầu, đoạn nhắm nghiền mắt lại.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Từ Liệt và Chúc Kế chức phận chỉ là hương chủ, võ học chỉ hạng tam lưu, đương nhiên tự hiểu không đáng là đối thủ một chiêu của Chu Mộng Châu. Đến như phó bảo chủ võ công nhất nhì trong Bảo mã vẫn không đối đầu nổi với thiếu niên này, huống gì là bọn họ.
Bấy giờ thấy chưởng kình cuồn cuộn ập đến, cả hai định tung người né tránh ra ngoài, nhưng lại lo cho phó bảo chủ đang ở sau lưng. Chỉ chần chừ mấy giây đã thấy chưởng phong đến trước ngực, cả hai nghiến răng giơ chưởng lên chống đỡ. " Binh, binh" hai tiếng, cả hai thân hình bắn ra hai nơi nằm trên đất, miệng trào máu tươi.
Chính đúng lúc này, sau lưng Chu Mộng Châu bỗng nghe một tiếng rú dài thảm thiết của Bạch Vân, chàng hốt hoảng quay đầu nhìn thì thấy Bạch Vân tay trái ôm vai phải, từ các ngón tay đã thấy máu rỉ ra.
Chu Mộng Châu phóng đến bên Bạch Vân quan tâm hỏi:
- Vân tỷ, sao vậy?
Bạch Vân hiện nụ cười khổ sở, nói:
- Ta trúng ám khí của lão một mắt.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn thì thấy Độc Nhãn Tiên trong tay hoa lên vật gì nhỏ đen, cười gằn vẻ độc ý. Chàng trong mắt nổ lữa, nhún người về phía Độc Nhãn Tiên.
Độc Nhãn Tiên nhún người nhảy mấy cái tránh ra ngoài, cười nhạt nói:
- Tiểu tử nghe đây, nha đầu kia trúng phải "Phê sương châm" của ta, vài canh giờ là táng mạng, nếu có bản lĩnh thì cứ đến đây mà lấy viên thuốc giải độc này!
Vừa nói lão vừa nhét viên giải dược ngậm giữa hai hàm răng, rồi nghênh ngang đi lại hướng bọn Khang Điền đang nằm.
Lúc này sắc mặt Bạch Vân đã thấy tái xám lại, rõ ràng là trong ám khí có độc chẳng sai.
Chu Mộng Châu trong lòng lo lắng cho Bạch Vân, bèn thương lượng:
- Nếu ngươi trao giải dược, thì ta sẽ tha chết cho ba tên này!
Bạch Vân giọng nghe đã yếu dần:
- Chu đệ, đừng để mắc lừa hắn!
Độc Nhãn Tiên cười gằn:
- Nha đầu, ngươi thật ngoan cường!
Chu Mộng Châu thấy giải dược đối phương đã ngậm trong miệng thật khó lấy được khi ấy đi lại bên người Bạch Vân lo lắng hỏi:
- Vân tỷ thấy trong người thế nào?
Bạch Vân mặt mày tím lại, khổ sở nói:
- Ám khí hắn quả tẩm kịch độc, thế nhưng Chu đệ chớ nên mắc mưu hắn, bọn chúng chẳng bao giờ tha cho chúng ta đâu!
Chu Mộng Châu cúi xuống xem xét, bất giác thuận tay nhặt lên hai viên sỏi bên cạnh nàng, trong đầu tinh toán nhanh.
Độc Nhãn Tiên cười hắc hắc, nói:
- Muốn lấy giải dược cũng được, thế nhưng trước hết phải tuân thủ điều kiện của ta!
Chu mộng Châu từ từ quay người hỏi:
- Điều kiện gì?
Độc Nhãn Tiên đứng chỉ cách Chu Mộng Châu chừng ba trượng, giọng hơi trở ngại vì viên giải dược trong miệng:
- Hai ngươi phải thúc thủ theo ta về Bảo.
Lão nói chưa dứt, Chu Mộng Châu bất thần vung tay, hai viên sỏi nhanh như điện xẹt phi tới, một viên trúng miệng lão, một viên trúng yết hầu. Độc Nhãn Tiên chẳng ngờ Chu Mộng Châu ra tay nhanh như vậy, vả lại lão ỷ y giải độc trong miệng mình, đối phương vô phương lấy được, nên mới chủ quan.
Khi nghe "bộp bộp" hai tiếng, Độc Nhãn Tiên ngã người đồng thời viên giải dược tự nhiên chạy tuốt xuống họng, lão nuốt chửng.
Chu Mộng Châu cầm kiếm nhảy phắt tới thét lên:
- Ngươi nuốt rồi, ta mổ bụng ngươi lấy giải dược.
Độc Nhãn Tiên vừa rồi nhìn thấy Chu Mộng Châu chỉ ba chưởng đánh bại Phó bảo chủ và hai tên thuộc hạ, tự hiểu không phải là đối thủ của thiếu niên, nên mới bày ra hạ sách này.
Lão nuốt giải dược vào bụng, tự nhiên cũng có ý quyết trí mệnh một phen, khi ấy nhảy ra ngoài tránh kiếm, cười gằn nói:
- Giải dược vào bụng ta thì tiêu tán ngươi nằm mộng sao chứ?
Chu Mộng Châu biết đối phương giảo trá, nếu nghe theo điều kiện của hắn, chẳng thà giết phứt hắn đi rồi tính sau. Nghĩ vậy, chàng bèn nhảy tới vung kiếm tấn công tiếp.
Độc Nhãn Tiên để mất tiên cơ, khi này đành gượng giơ cặp hổ đầu chùy chống đỡ, nhưng Chu Mộng Châu đã phát huy được pho Đạt Ma kiếm pháp kiếm chiêu liên tu bất tận, như nước chảy đầu nguồn chẳng lúc nào dứt đoạn.
Chỉ sau năm chiêu, cả người của Độc Nhãn Tiên bị trùm bởi một màn kiếm ảnh. Lão vất vả chống đỡ, nhưng trong một chiêu "Bát độ cuồng sinh" thế kiếm của Chu Mộng Châu đánh bật tai quả thiết chùy. Một kiếm phản hồi lướt tới, chỉ nghe Độc Nhãn Tiên rú dài một tiếng xé tan không gian, người lão ngã trên đất, giãy đành đạch mấy cái nữa rồi nằm im bất động bên vũng máu.
Đúng lúc ấy Bạch Vân thét lên mấy tiếng:
- Chu đệ ... đệ ...
Chu Mộng Châu hốt hoảng chạy lại phía Bạch Vân, thì thấy nàng đã ngã ngất trên đất, mặt tím đen đáng sợ. Chu Mộng Châu tay chân quýnh quýnh chưa biết nên làm thế nào, chợt nghĩ biết đâu trong người lão một mắt còn có thêm giải dược.
Nghĩ thế chàng liền chạy đến bên xác lão ta, dụng kiếm rạch một đường áo toạt ra.
Chàng lục được một chiếc tui da nhỏ, dốc ra mới thấy bên trong mấy chiếc lọ nhỏ đủ màu, nhưng không biết cái nào là thuốc giải. Chu Mộng Châu nắm hết chạy đến trước mặt Khang Điền, gắt hỏi:
- Ngươi biết trong số lọ này cái nào là thuộc giải độc cho Vân tỷ của ta không? Khang Điền thương thế xem ra khá nặng, lúc này đang ngồi điều khí trị thương, nghe hỏi đưa mắt nhìn tay chàng rồi lắc đầu, đoạn nhắm nghiền mắt lại.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

