Về đến động không nhìn thấy Bạch Vân, ban đầu Chu Mộng Châu nghĩ có thể nàng đi ra đâu đó làm việc riêng. Nhưng chờ một hồi lâu vẫn không thấy Bạch Vân trở lại, Chu Mộng Châu lo lắng đi tìm chung quanh.
Lúc này trời đã xâm xẩm tối, cho nên chàng không thể nhìn thấy xa được. Trong khu rừng núi mênh mông này mà tìm người thì thật chẳng dễ chút nào, càng tìm càng lo, chốc chốc lại gọi lên:
- Vân tỷ, Vân tỷ!
Thế nhưng núi rừng chỉ vọng lại tiếng gọi của chàng lạc lõng.
Đêm ấy Chu Mộng Châu chạy khắp Thiên Sơn tìm Bạch Vân, nhưng một đêm bôn tẩu cuối cùng chỉ đem đến cho chàng sự tuyệt vọng.
Khi trời tang tảng sáng, chàng quay trở lại tiểu động, nơi hôm qua mang Bạch Vân đến đó trị thương. Ngồi thừ một mình trong động, tự dưng chàng nhớ Bạch Vân vô cùng, tình cảm trỗi lên không cưỡng lại nổi, chàng tợ như còn ngửi thấy làn hương tỏa ra từ người nàng.
Đột nhiên chàng sững người.
Rõ ràng không phải là cảm giác, mà một mùi hương thoảng nhẹ qua, Chu Mộng Châu bất giác nhìn về phía cuối động, trên vách đá có vật gì trăng trắng. Chu Mộng Châu ngạc nhiên, bước tới cầm xem, mùi hương chính tỏa ra từ đây, thì ra chiếc khăn tay của Bạch Vân để lại.
Chàng xem qua mới thấy bên trên viết vội một hàng chữ:
"Cừu nhân đột nhiên truy đến, tạm thời chia tay, ba năm sau hẹn gặp lại tại Từ Vân Tự.".
Chữ viết ngoằn ngoèo, rõ ràng Bạch Vân viết trong lúc nguy cấp, như vậy là đã rõ.
Trong lúc chàng đi tìm bọn người Quy Hồn Bảo thanh toán, thì chẳng ngờ bọn chúng theo hướng khác kéo tìm đến đây. Bạch Vân đã vội để lại mấy dòng tin rồi bỏ chạy. Dẫu sao một tin này cũng khiến chàng hơi yên tâm, có điều không biết Bạch Vân có chạy thoát được tay bọn chúng không?
Chu Mộng Châu thở dài, lẩm bẩm một mình:
- Ài, đằng nào thì cũng đã biết tin, cứ chờ ba năm sau mới hy vọng gặp lại!
Hôm ấy chàng lên đường nhắm hướng Thanh Hải mà đi, nơi chàng định đến là Thiếc Ngõa Tự.
Chu Mộng Châu bước chân vào một tiểu trấn, từ đây cách Thiếc Ngõa Tự đã rất gần.
Chàng nghỉ lại trong một khách điếm. Trước tiên chàng nhờ tiểu nhị mua giúp một chiếc ào choàng theo lối tại gia cư sĩ, một tràng hạt thiếc.
Chu Mộng Châu trước hết cẩn thận vận chiếc áo bảo y bằng tơ trời mà Bạch Cốt Ma Quân đã tặng vào bên trong, sau đó mới vận áo choàng phủ bên ngoài. Cổ đeo tràng hạt, thanh trường kiếm mang chênh chếch trên vai rồi mới lên đường tìm vào Thiếc Ngõa Tự.
Thiếc Ngõa Tự kiến thiết quy mô hùng vĩ, phạm vi rất rộng, trong đại điện khói hương nghi ngút, thiện nam tín nữ đến cúng bái tấp nập.
Chu Mộng Châu tìm đến vị thời gian trị khách, lễ phép hỏi:
- Xin hỏi quý tự có vị Hoa Nguyệt Đầu Đà, hiện tại trú ngụ ở đâu?
Vị hòa thượng nghe hỏi vậy chỉ lắc đầu, biểu thị không biết.
Chu Mộng Châu hỏi đến mấy vị tăng nữa, nhưng ai cũng chỉ lấy bỏ đi. Cuối cùng chàng tìm được một vị tăng lớn tuổi hỏi thăm, vị tăng không đáp ngay mà kéo chàng đến một góc vắng, nghiêm giọng nói:
- Xem ngươi còn nhỏ tuổi, mà chưa thọ giới, có lẽ chỉ mới đầu cửa Phật nào. May mà ngươi gặp phải ta, chứ gặp người khác có lẽ bị đòn một trận nên thân!
Chu Mộng Châu bị mắng một hơi, nhíu mày khó chịu.
Vị tăng thấy thế vẻ không vui, nói tiếp:
- Ta chỉ là hảo ý mới nói cho ngươi rõ, chứ ở đây chỉ cần ngươi nói bốn chữ "Hoa Nguyệt Đầu Đà" thôi cũng đủ rước họa vào thân, nhất là ngay trong Thiếc Ngõa Tự này.
Chu Mộng Châu thầm hừ một tiếng, trong bụng nghĩ:
- "Năm năm trước ta còn nhỏ, lại không chút võ công, ai cũng có thể bắt nạt. Hiện tại ta đã lớn, lại mang võ công trong người, há dễ để các người hù dọa?".
Nghĩ vậy chàng bèn nói:
- Đại sư có ý tốt, tiểu đồ tâm lĩnh, nhưng vì có chuyện cần nên không thể không bái kiến Hoa Nguyệt Đầu Đà.
Chu Mộng Châu vừa nhắc lại Hoa Nguyệt Đầu Đà thì lão tăng trừng mắt, lạnh giọng:
- Ngươi đã ngang đầu cứng cổ thì ta chẳng hẹp hòi gì mà chỉ đường cho ngươi. Ngươi cứ đi thẳng theo con đường lát đá này đến sau hậu lâm, chừng nào nhìn thấy cánh cửa nguyệt môn thì chính là đó. Nếu bị cản trở, cứ nói rõ chủ ý của ngươi, may ra duyên phận ngươi lớn thì gặp được vị phương trượng, bằng không, hừ, tiểu mệnh của ngươi e khó toàn đấy.
Nói rồi quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu còn lại một mình, bất kể thế nào, đã vào đây thì mạnh dạn mà đi, khi ấy nhắm thẳng con đường lát đá lui vào hậu lâm.
Vừa đi chàng vừa nghĩ tới lời lão tăng vừa rồi, cứ như Thiếc Ngõa Tự này là long đàm hổ huyệt, nhưng bước chân vẫn không chùn, tiến thẳng vào hoa lâm.
Đi chưa xa, chàng phát hiện ra con đường ngoằn ngoèo khúc chiết, những khóm hoa rậm rịt chỉ khuất tầm mắt người, tợ hồ như bố trí là có dụng ý. Chàng nhìn quanh chẳng thấy một bóng người, liền thi triển khinh công phóng chạy vù vù trong hoa lâm, lát sau quả nhiên đã nhìn thấy cánh cổng hình viên nguyệt.
Đứng tần ngần trước viên nguyệt môn lạnh tanh không một động tĩnh, chàng chưa quyết nên gõ cửa hay không, bỗng nhiên hai cánh cửa mở toang, xuất hiện là một thiếu nữ chừng mười tám mười chín, nghiêng mình thi lễ nói gọn:
- Mời vào
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Lúc này trời đã xâm xẩm tối, cho nên chàng không thể nhìn thấy xa được. Trong khu rừng núi mênh mông này mà tìm người thì thật chẳng dễ chút nào, càng tìm càng lo, chốc chốc lại gọi lên:
- Vân tỷ, Vân tỷ!
Thế nhưng núi rừng chỉ vọng lại tiếng gọi của chàng lạc lõng.
Đêm ấy Chu Mộng Châu chạy khắp Thiên Sơn tìm Bạch Vân, nhưng một đêm bôn tẩu cuối cùng chỉ đem đến cho chàng sự tuyệt vọng.
Khi trời tang tảng sáng, chàng quay trở lại tiểu động, nơi hôm qua mang Bạch Vân đến đó trị thương. Ngồi thừ một mình trong động, tự dưng chàng nhớ Bạch Vân vô cùng, tình cảm trỗi lên không cưỡng lại nổi, chàng tợ như còn ngửi thấy làn hương tỏa ra từ người nàng.
Đột nhiên chàng sững người.
Rõ ràng không phải là cảm giác, mà một mùi hương thoảng nhẹ qua, Chu Mộng Châu bất giác nhìn về phía cuối động, trên vách đá có vật gì trăng trắng. Chu Mộng Châu ngạc nhiên, bước tới cầm xem, mùi hương chính tỏa ra từ đây, thì ra chiếc khăn tay của Bạch Vân để lại.
Chàng xem qua mới thấy bên trên viết vội một hàng chữ:
"Cừu nhân đột nhiên truy đến, tạm thời chia tay, ba năm sau hẹn gặp lại tại Từ Vân Tự.".
Chữ viết ngoằn ngoèo, rõ ràng Bạch Vân viết trong lúc nguy cấp, như vậy là đã rõ.
Trong lúc chàng đi tìm bọn người Quy Hồn Bảo thanh toán, thì chẳng ngờ bọn chúng theo hướng khác kéo tìm đến đây. Bạch Vân đã vội để lại mấy dòng tin rồi bỏ chạy. Dẫu sao một tin này cũng khiến chàng hơi yên tâm, có điều không biết Bạch Vân có chạy thoát được tay bọn chúng không?
Chu Mộng Châu thở dài, lẩm bẩm một mình:
- Ài, đằng nào thì cũng đã biết tin, cứ chờ ba năm sau mới hy vọng gặp lại!
Hôm ấy chàng lên đường nhắm hướng Thanh Hải mà đi, nơi chàng định đến là Thiếc Ngõa Tự.
Chu Mộng Châu bước chân vào một tiểu trấn, từ đây cách Thiếc Ngõa Tự đã rất gần.
Chàng nghỉ lại trong một khách điếm. Trước tiên chàng nhờ tiểu nhị mua giúp một chiếc ào choàng theo lối tại gia cư sĩ, một tràng hạt thiếc.
Chu Mộng Châu trước hết cẩn thận vận chiếc áo bảo y bằng tơ trời mà Bạch Cốt Ma Quân đã tặng vào bên trong, sau đó mới vận áo choàng phủ bên ngoài. Cổ đeo tràng hạt, thanh trường kiếm mang chênh chếch trên vai rồi mới lên đường tìm vào Thiếc Ngõa Tự.
Thiếc Ngõa Tự kiến thiết quy mô hùng vĩ, phạm vi rất rộng, trong đại điện khói hương nghi ngút, thiện nam tín nữ đến cúng bái tấp nập.
Chu Mộng Châu tìm đến vị thời gian trị khách, lễ phép hỏi:
- Xin hỏi quý tự có vị Hoa Nguyệt Đầu Đà, hiện tại trú ngụ ở đâu?
Vị hòa thượng nghe hỏi vậy chỉ lắc đầu, biểu thị không biết.
Chu Mộng Châu hỏi đến mấy vị tăng nữa, nhưng ai cũng chỉ lấy bỏ đi. Cuối cùng chàng tìm được một vị tăng lớn tuổi hỏi thăm, vị tăng không đáp ngay mà kéo chàng đến một góc vắng, nghiêm giọng nói:
- Xem ngươi còn nhỏ tuổi, mà chưa thọ giới, có lẽ chỉ mới đầu cửa Phật nào. May mà ngươi gặp phải ta, chứ gặp người khác có lẽ bị đòn một trận nên thân!
Chu Mộng Châu bị mắng một hơi, nhíu mày khó chịu.
Vị tăng thấy thế vẻ không vui, nói tiếp:
- Ta chỉ là hảo ý mới nói cho ngươi rõ, chứ ở đây chỉ cần ngươi nói bốn chữ "Hoa Nguyệt Đầu Đà" thôi cũng đủ rước họa vào thân, nhất là ngay trong Thiếc Ngõa Tự này.
Chu Mộng Châu thầm hừ một tiếng, trong bụng nghĩ:
- "Năm năm trước ta còn nhỏ, lại không chút võ công, ai cũng có thể bắt nạt. Hiện tại ta đã lớn, lại mang võ công trong người, há dễ để các người hù dọa?".
Nghĩ vậy chàng bèn nói:
- Đại sư có ý tốt, tiểu đồ tâm lĩnh, nhưng vì có chuyện cần nên không thể không bái kiến Hoa Nguyệt Đầu Đà.
Chu Mộng Châu vừa nhắc lại Hoa Nguyệt Đầu Đà thì lão tăng trừng mắt, lạnh giọng:
- Ngươi đã ngang đầu cứng cổ thì ta chẳng hẹp hòi gì mà chỉ đường cho ngươi. Ngươi cứ đi thẳng theo con đường lát đá này đến sau hậu lâm, chừng nào nhìn thấy cánh cửa nguyệt môn thì chính là đó. Nếu bị cản trở, cứ nói rõ chủ ý của ngươi, may ra duyên phận ngươi lớn thì gặp được vị phương trượng, bằng không, hừ, tiểu mệnh của ngươi e khó toàn đấy.
Nói rồi quay người bỏ đi.
Chu Mộng Châu còn lại một mình, bất kể thế nào, đã vào đây thì mạnh dạn mà đi, khi ấy nhắm thẳng con đường lát đá lui vào hậu lâm.
Vừa đi chàng vừa nghĩ tới lời lão tăng vừa rồi, cứ như Thiếc Ngõa Tự này là long đàm hổ huyệt, nhưng bước chân vẫn không chùn, tiến thẳng vào hoa lâm.
Đi chưa xa, chàng phát hiện ra con đường ngoằn ngoèo khúc chiết, những khóm hoa rậm rịt chỉ khuất tầm mắt người, tợ hồ như bố trí là có dụng ý. Chàng nhìn quanh chẳng thấy một bóng người, liền thi triển khinh công phóng chạy vù vù trong hoa lâm, lát sau quả nhiên đã nhìn thấy cánh cổng hình viên nguyệt.
Đứng tần ngần trước viên nguyệt môn lạnh tanh không một động tĩnh, chàng chưa quyết nên gõ cửa hay không, bỗng nhiên hai cánh cửa mở toang, xuất hiện là một thiếu nữ chừng mười tám mười chín, nghiêng mình thi lễ nói gọn:
- Mời vào
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

