pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 216
Chu Mộng Châu và Bạch Vân bấy giờ đang ăn thấy lão mục đầu vào quán đã để ý, nhưng không mấy bận tâm nên tiếp tục ăn uống.

Gã tiểu nhị nhận lấy nén bạc, chạy vội vào trong, chẳng mấy chốc hai tay khệ nệ bưng ra một hũ rượu nút kín đến đặt bên chân lão già.

Lão già chẳng nói lời nào, đón lấy hũ rượu bằng một tay, đặt lên bàn, mở nút ra.

Mùi rượu bay lên thơm phức, chỉ cần ngửi cũng biết là hũ rượu thượng phẩm. Lão chẳng dùng chén, cứ cầm lấy hũ rượu đưa lên cổ tu dài một hơi.

Tiểu nhị đã bỏ đi, chẳng biết nhớ ra điều gì "a" một tiếng rồi bước nhanh lại bên bàn Chu Mộng Châu, xoa tay nói:

- Vừa rồi thiếu hiệp có phải hỏi thăm một vị gọi là ... Thiên ... Thiên ... Thiên gì nhỉ?

Chu Mộng Châu nghĩ gã chợt nhớ ra, vui mừng tiếp lời:

- Thiên Lãng Tử, lão ca nhớ ra rồi chứ?

Tiểu nhị lắc đầu nói:

- Càng ngày càng đần độn, nhớ trước quên sau, không thể nhất thời nhớ ra nổi.

Vừa nói gã vừa chỉ tay về phía lão nhân. Cả Chu Mộng Châu vả Bạch Vân đều đưa mắt nhìn lão già, chỉ thấy lão uống rượu rồi chống cằm, đôi mắt cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, xa xa ngoài kia là sa mạc cát trắng.

Chu Mộng Châu liền đẩy ghế đứng dậy, bước đến bên bàn lão nhân, chấp tay thi lễ:

- Xin hỏi lão nhân gia có phải là Thiên Lãng Tử lão tiền bối không?

Lão nhân chính đang trầm tư suy nghĩ điều gì, chợt nghe có người đả động từ từ quay đầu nhìn lại. Chỉ nhận ra là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, ăn vận phục trắng, người Hán thì hơi ngạc nhiên. Nhân vì cả một vùng sa mạc phương Bắc này đại đa số là người dân tộc, ít thấy người Hán xuất hiện. Bởi vậy chỉ cần nhìn là nhận ra ngay thiếu niên từ phương Nam đến.

Chu Mộng Châu thấy lão nhân cứ đưa mắt nhìn mình, chẳng nói lời nào, nghĩ có lẽ là lão nhân chưa nghe rõ, nên cao giọng hỏi:

- Dám hỏi lão nhân gia có phải là Thiên Lãng Tử lão tiền bối?

Lão nhân chỉ "a" lên một tiếng khe khẽ.

Tiểu nhị đứng gần đây biết Chu Mộng Châu hiểu nhầm, bèn chen vào nói:

- La lão đầu! Có nhị vị từ phương xa đến hỏi thăm một người gọi là Thiên Lãng Tử. La lão sống ở đây từ nhỏ đến lớn, chẳng hay có biết người đó không?

Lão nhân bỗng nhiên nhắm kín mắt lại như nghĩ ngợi điều gì, rồi đột ngột mở trừng mắt hỏi.

- Các ngươi tìm lão ta có chuyện gì?

Chu Mộng Châu cũng biết vừa rồi mình hiểu nhầm ý tiểu nhị, nhưng ngược lại cứ nghe lão nhân hỏi lại như vậy, nghĩa là lão ta nhất định biết Thiên Lãng Tử, bất giác vui mừng nói:

- Sư phụ tôi có một vật muốn tôi đưa đến cho Thiên lão tiền bối xem qua.

Lão nhân "a" lên một tiếng, đoạn khề khà nói:

- Là sư phụ ngươi phái đến ư? Các ngươi từ đâu đến?

Chu Mộng Châu đáp:

- Trường An.

Lão nhân thản nhiên nói:

- Từ Trường An đến à? Lộ trình cả hàng nghìn dặm, nhất định vật đó phải là một bảo bối.

Chu Mộng Châu không giấu giếm nói:

- Đúng vậy, là một bảo bối. Trên đường đến đây có không ít người dòm ngó tới.

Lão nhân giọng bỗng trở nên vô hạn cảm khái:

- Thật đáng liếc, lão ta đã không còn duyên hạnh để tận mắt nhìn thấy bảo bối nữa rồi!

Bạch Vân ở bên cạnh vội xen vào hỏi:

- Ý lão trượng nói là mắt của Thiên Lãng Tử lão tiền bối bị mù?

Lão nhân lắc đầu:

- Ồ! Không, không, lão ta đã chết?

Chu Mộng Châu ngớ người. Bạch Vân ngược lại trong lòng không tin hỏi lại:

- Lão trượng bảo là Thiên Lãng Tử lão tiền bối đã tạ thế?

Lão nhân thở dài:

- Ài! Đã chết mười mấy năm, chính tay ta chôn cất!

Chu Mộng Châu không ngờ chuyện xảy ra bất ngờ như vậy, nhất thời lặng người không biết nên làm gì đây.

Lúc này tiểu nhị cũng đã rót đầy rượu vào chiếc túi da trên bàn của lão nhân. Lão ta thấy vậy đứng lên chẳng nói với ai câu gì nữa, lững thững bước ra cửa.

Tiểu nhị thấy thần thái Chu Mộng Châu u buồn, bèn an ủi.

- Cây già lá trút về cội, người hưởng hết tuổi trời thì phải quy tiên, âu cũng là quy luật, thiếu hiệp chớ quá đau buồn. Chỉ cần Thiên Lãng Tử dưới cửu tuyền biết được thiếu hiệp từ nghìn dặm tìm đến cũng cảm kích lắm rồi. Nếu thiếu hiệp cảm niệm người quá cố cô đơn lạnh lẽo, thì mua ít hương đèn vàng mã đốt cho họ là được.

Chu Mộng Châu nghĩ phải, nói:

- Vậy thì mọi chuyện nhờ lão ca, lát nữa tính tiền tôi sẽ trả thêm vật dụng đã mua.

Tiểu nhị gật đầu đáp mấy tiếng, quay người bước đi. Nhưng chợt như nhớ ra điều gì vội chạy trở vào nói:

- Suýt nữa thì quên! Thiếu hiệp như muốn cúng nhang đèn vàng mã cho Thiên Lãng Tử, thì nhanh chân theo La lão đầu vừa rồi. Vì chỉ có lão ta là người duy nhất mới biết được phần mộ của Thiên Lãng Tử ở đâu, nếu chậm chân lão ta là hơn nửa tháng mới trở lại, chỉ e hỏng việc của thiếu hiệp.

Chu Mộng Châu gật đầu nói ngay:

- Đã vậy, lão ca nhanh chân mua sắm nhang đến cho!

Nháy mắt đã thấy tiểu nhị mang nhang đèn vàng mã trở lại. Chu Mộng Châu thanh toán hết mọi khoảng đoạn lập tức cũng Bạch Vân lên đường nhắm hướng sa mạc mà đi.

Ban đầu họ còn đi chậm, nhưng đến khi ra khỏi đầu trấn, cả hai liền thi triển khinh công mà chạy.
1 2 3 ... 9 Next

Đọc tiếp: Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Quay lại: Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000410