pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 239
- Cứ việc thi thố, tại hạ nguyện tiếp!

Vọng Nguyệt vẫn nụ cười hòa khí, gật gù nói:

- Thật ra thì cũng là chút trò chơ trẻ con, không đáng để cười!

Vừa nói lão vừa lấy trong người ra một chiếc túi vải, mở ra chỉ thấy một đống những chiếc vụ gỗ rất tinh xảo.

Chu Mộng Châu nhìn những chiếc vụ gỗ mà trẻ con thường chơi, không biết lão ta dùng chúng để làm gì.

Vọng Nguyệt tăng chẳng nói gì, chỉ thấy hai tay nắm động vụ vung mạnh một cái, rõ ràng là bên trong ngầm vận công, những chiếc vụ tung ra rơi xuống nền xoay tít. Nhưng thứ tự sắp xếp trên nền đất rất rõ ràng, chứ không lộn xộn, cả thảy có bảy tổ, mỗi tổ có bảy chiếc vụ, tổng cộng là bốn mươi chín chiếc.

Những chiếc vụ được dụng nội lực bắn ra cho nên quay cực nhanh, thoạt nhìn thì cứ như cắm thẳng xuống đất. Vọng Nguyệt tăng thấy bốn mươi chín chiếc vụ bày bố xong, khi ấy nói:

- Những chiếc vụ bé tẹo này xem tợ như yếu nhược, thật ra rất ổn định, thiếu hiệp có thể cùng bần tăng thi triển khinh công trên đó?

Nói rồi không đợi Chu Mộng Châu trả lời, chỉ thấy lão tung người vọt lên đứng hai chân trên hai chiếc vụ gần nhất, hai chiếc vụ dưới chân vẫn quay, đủ thấy người lão tợ như không đạp trên vụ rồi.

Lão nhìn Chu Mộng Châu cười vẻ đắc ý nói:

- Mời thiếu hiệp!

Chu Mộng Châu biết gặp phải tay thân pháp xảo diệu, nhưng nghĩ lại so với Bạch Cốt Ma Quân thì thấm vào đâu. Khi ấy cũng cười nhạt, rồi tung mình lên thi triển Lăng Hư Nhiếp Bộ lướt tới hướng những chiếc vụ ở nơi xa nhất.

Thế nhưng người chàng còn chưa kịp đáp xuống thì một cỗ kình lực từ phía sau thốc tới khiến cả người chàng trảo đảo vọt nghiêng ra ngoài.

Chu Mộng Châu trong lòng chấn động, thầm chửi:

- Con lừa trọc chẳng biết xấu mặt, ngầm ra tay đánh lén!

Vọng Nguyệt tăng nguyên tận mắt chứng kiến bọn chữ Bạch và bọn chữ Phong bại thủ dưới tay Chu Mộng Châu, trong lòng đã thấy thẹn vô cùng. Vừa rồi đã chính được phương trượng chỉ đích danh ra đối đầu, lão tuy tự tin vào tuyệt môn Đà Loa Thung của mình, nhưng lúc này nhìn thấy Chu Mộng Châu nhảy lên những chiếc vụ ở xa hơn mình đến hai trượng, trong lòng không vui nên đã ngầm ra tay.

Nào ngờ Chu Mộng Châu người vụt ra ngoài, thoáng trông đã thấy rơi xuống đất, thì đột nhiên hơi dừng người rồi vọt trở vào lại, đứng trầm ổn trên hai chiếc vụ. Vừa rồi chính chàng thi triển phép Hoán Khí Điều Tức mà trước đây chàng từng thi triển thành công khi vượt suối ngay trước mắt Thiên Lãng Tử và Thiên Si Thượng Nhân.

Vọng Nguyệt tăng nhìn thấy thế thì cả kinh há hốc mồm miệng, cả đám tăng chúng nhất thời cũng buột miệng "ồ" lên, trầm trồ thán phục, khiến Vọng Nguyệt cảm thấy thêm hổ thẹn.

Chu Mộng Châu nhìn chăm vào mặt Vọng Nguyệt, lạnh giọng nói:

- Tiểu khả cũng tự thấy sức học còn thô thiển, không phải là đối thủ của đại sư, thế nhưng nguyện ý đấu với đại sư vài chiêu một cách quang minh lỗi lạc!

Thật ra trong nội điện chỉ có vài người võ công cao minh mới nhận ra ngón vặt vừa rồi của Vọng Nguyệt.

Vọng Nguyệt tự làm thì tất biết rõ, mặt đỏ gay chỉ sợ Chu Mộng Châu nói toạc ra thì chúng tăng cả nội điện đều biết, khi ấy giả lả nói lấp:

- Bần tăng lĩnh giáo cao chiêu ám khí của thiếu hiệp, chừng nào vụ ngừng quay thì thôi!

Chu Mộng Châu thầm rủa:

- Lão trọc cục mịch thế này chẳng ngờ lại luyện độc môn công phu kỳ quái thế này!

Khi ấy rút phắt thanh trường kiếm nắm trong tay chờ đợi.

Vọng Nguyệt cứ ngỡ Chu Mộng Châu đánh kiếm bèn nói:

- Bần tăng chỉ lĩnh giáo ám khí, xin thiếu hiệp cất kiếm cho!

Chu Mộng Châu chẳng nói gì, thò tay vào trong ngực áo lấy ra một viên hắc châu đen bóng nắm trong tay huơ huơ lên cho lão thấy.

Vọng Nguyệt lúc ấy chẳng nói gì thêm, chỉ thấy người nhún vọt quá hoán vị, đồng thời tay vung lên phóng ra một viên ngân đạn.

Chu Mộng Châu thấy đối phương hoán vị, cũng liền thi triển khinh công đổi vị trí sao cho đối trực với lão ta, vung tay kiếm ra nhằm viên ngân đạn chém tới.

Viên ngân đạn được dụng lực bắn ra rất xảo, đúng lúc ấy bỗng như bay chậm lại, đủ cho kiếm lướt qua, rồi vụt nhanh vào ngực chàng. Chu Mộng Châu giật mình, biết đối phương dụng cáo lực, kiếm vừa ra liền biến chiêu nhanh như chớp, may kịp chém văng viên ngân đạn ra ngoài.

Mặc dù sau chiêu đầu chàng đánh bạt được viên ngân đạn của đối phương, nhưng đã ngầm phục tuyệt kỹ phóng ám khí của Vọng Nguyệt, khi ấy để tâm chú ý.

Lần thứ hai Vọng Nguyệt bắn ra có đến ba viên ngân đạn, nhưng vị trí chẳng hoán đổi.

Ba viên ngân đạn một trước hai sau bay tốc độ khác nhau, nhắm vào người Chu Mộng Châu phóng tới. Khi cách người chàng chừng năm xích, đột nhiên hai viên phía sau tăng tốc vọt đến thúc mạnh vào viên bay trước, tạo thêm lực khiến viên trước vọt như lưu tinh vào người Chu Mộng Châu. Hai viên bay sau khi ấy phân ra tả hữu nhắm vào vai chàng bắn vào.

Prev 1 ... 5 6 7 8 9 10 Next

Đọc tiếp: Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Quay lại: Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000392