Lại nói, bấy giờ Chu Mộng Châu quyết định cho bọn người dám cả gan luồn gió bẻ măng này một trận, bèn cởi tăng y ra, chỉ vận chiếc Bạch Cốt Y, rồi vô thanh vô tức lướt đến sau người bọn họ chỉ cách ngoài chừng năm trượng.
Châu Mân và Lăng Dị Trí vỗ tay cười đắc chí, quên trời quên đất một trận, rồi định bỏ đi. Nhưng bất thần quay lui, nhìn thấy cách không xa một bộ xương khô trắng phếu, bọn chúng thất sắc, chẳng ai bảo ai tự động nhảy thoái về sau la oái lên một tiếng.
Châu Mân tay cầm cặp phán quan bút đánh bạo lên tiếng hỏi:
- Ngươi là người hay là quỷ?
Chu Mộng Châu đổi giọng cười lên tràng dài lành lạnh, rồi trầm giọng nói:
- Lão phu vừa là người vừa là quỷ, chính là nhân vật các người vừa nhắc đến - Bạch Cốt Ma Quân!
Châu Mân cả kinh thất sắc, chết trân người không thốt lên được tiếng nào. Chẳng ngờ nhắc quỷ thì quỷ đến.
Lăng Dị Trí người ma mãnh giảo hoạt, đảo mắt một vòng, liền có chủ ý, bèn khiêm tốn:
- Lão tiền bối đột ngột quang lâm, không hay có chuyện gì?
Lăng Dị Trí vốn người gian xảo đa nghi, nên chẳng tin có chuyện xảy ra khéo thế này, vừa hỏi hai ánh mắt vừa dò xét Chu Mộng Châu rất kỹ.
Chu Mộng Châu cũng đã nhận ra vẻ ngờ vực của lão ta, liền vận chân lực vào nhãn quang, khiến đôi mắt phát hàn quang quắc lên nhìn chăm vào lão.
Lăng Dị Trí ánh mắt bắt gặp đôi ánh mắt xanh lạnh của đối phương thì lòng run lên, vội vàng cúi đầu né tránh, trong lòng thầm nghĩ:
- Xem ra đúng là lão ma đầu kia rồi!
Thì ra, từ trong đôi ánh mắt của đối phương Lăng Dị Trí đã nhận ra đối phương có công lực rất thâm hậu, cho nên chẳng nghi ngờ nữa.
Châu Mân võ công có khá hơn Lăng Dị Trí, thế nhưng đầu óc mưu lược thì chẳng bằng Lăng Dị Trí. Lúc này thấy lão ta cúi đầu một mực cung kính thì lòng cũng tin người trước mặt đúng là Bạnh Cốt Ma Quân.
Chu Mộng Châu lạnh giọng, hừ một tiếng nói:
- Chủ các ngươi là ai, ta với hắn có gây cấn gì?
Nghe hỏi câu đột ngột, Châu Mân ngớ người lấp bấp nói:
- Lão tiền bối nói gì, vãn bối không hiểu.
Chu Mộng Châu giọng trở nên lạnh như băng:
- Lúc ngồi uống rượu với gã họ Hồ trong quán ăn, chẳng lẽ ngươi nói những gì mà chóng quên vậy sao?
Châu Mãn nghe vậy thì giật thót mình, thầm run, nghĩ:
- Lão ma đầu này chuyện gì của ta lão cũng biết, chẳng tà môn lắm sao?
Chu Mộng Châu thấy Châu Mân ngớ người hồi lâu không đắp, gằn giọng:
- Lão phu hỏi ngươi sao ngươi không đáp?
Châu Mân giật mình sực tỉnh, run giọng ấp úng nói:
- Vãn bối ... vãn ...
Một hồi mà hắn vẫn không thốt được thành câu.
Chu Mộng Châu thấy chỉ bằng chiếc Bạch Cốt Y trên người giả danh Bạch Cốt Ma Vương, mà có thể hù dọa đến bọn người như Châu Mân và Lăng Dị Trí, thì trong lòng rất cao hứng, cho nên quyết chí hỏi dồn chúng cho ra chủ nhân.
Lúc ấy, Lăng Dị Trí nhanh trí chen vào:
- Những gì vừa rồi hẳn lão tiền bối đã nghe thấy hết?
Chu Mộng Châu lại hừ một tiếng, tư ngạo nói:
- Chuyện gì mà có thể qua mắt được Bạch Cốt Ma Quân ta?
Lăng Dị Trí cúi đầu cung kính đáp:
- Chẳng giấu gì lão tiền bối, vãn bối và vị Châu huynh đệ đây năm xưa cũng là người trong chính phái, nhưng sau phạm môn quy mà bị trục xuất sơn môn, chịu không biết bao nhiêu sự ức hiếp sỉ nhục. Về sau chẳng ngờ khéo gặp nhau, đồng nạn tương liên, nên mới hành xử cùng nhau, rất mong sự chiếu cố ...
Chu Mộng Châu càng nghe càng hoài nghi những lời của Lăng Dị Trí, thế nhưng chàng chưa phân định ra được lão ta nói dối ở điểm nào.
Chính tại lúc ấy, từ một nấm mộ cách đó không xa, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
- Súc sinh to gan, ngươi dám hồ ngôn loan ngữ bêu xấu lão phu?
Lăng Dị Trí vừa nghe giọng người này, chưa thấy người mà đã run như cấy, quỵ xuống, cả hai tay vái lia vái lịa, run giọng như khóc:
- Ân sư hải hàm! Đệ tử ngu dốt nhất thời cầu sinh mà nói ra lời hàm hồ không cân nhắc, mong ân sư niệm tình sư đồ năm xưa khai ân cho đệ tử, tha thứ lần này!
Chu Mộng Châu giật mình cả kinh, thầm nghĩ:
- Người này là ai, sao đến mà ta chẳng hề phát hiện ra?
Từ phần mộ đã thấy một bóng người lướt nhẹ đến, chỉ thấy đó là nhột lão già râu dài quá rốn, tóc chấm đất, hai mắt như đôi hỏa tinh, trên mặt hằn lên bốn đạo ngân quang quái dị.
Chu Mộng Châu từng gặp qua nhiều nhân vật cổ quái hơn, cho nên lúc này đối mắt với lão quái nhân này, chỉ cảm thấy hứng thú chứ chẳng hề có chút khiếp sợ.
Ngược lại Lăng Dị Trí nhìn thấy lão quái nhân xuất hiện thì cả người run tợ như xương cốt muốn bủn ra, không quỳ nổi nữa.
Lão quái nhân bước đến, một chân đặt lên lưng Lăng Dị Trí, mắt nhìn Chu Mộng Châu nói:
Danh sách chương
Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Chương 17 - Huyết án xưa bức màn hé mở
Chương 18 - Trong Thảo Am Mẫu tử trùng phùng
Chương 19 - Kim La Hán hàm oan Ẩn Tử
Chương 20 - Liên Vân Bảo Hắc Y Tăng đại náo
Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn
Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Chương 24 - Vạch tội ác, Đằng Thân lộ nguyên hình (Hết)
Châu Mân và Lăng Dị Trí vỗ tay cười đắc chí, quên trời quên đất một trận, rồi định bỏ đi. Nhưng bất thần quay lui, nhìn thấy cách không xa một bộ xương khô trắng phếu, bọn chúng thất sắc, chẳng ai bảo ai tự động nhảy thoái về sau la oái lên một tiếng.
Châu Mân tay cầm cặp phán quan bút đánh bạo lên tiếng hỏi:
- Ngươi là người hay là quỷ?
Chu Mộng Châu đổi giọng cười lên tràng dài lành lạnh, rồi trầm giọng nói:
- Lão phu vừa là người vừa là quỷ, chính là nhân vật các người vừa nhắc đến - Bạch Cốt Ma Quân!
Châu Mân cả kinh thất sắc, chết trân người không thốt lên được tiếng nào. Chẳng ngờ nhắc quỷ thì quỷ đến.
Lăng Dị Trí người ma mãnh giảo hoạt, đảo mắt một vòng, liền có chủ ý, bèn khiêm tốn:
- Lão tiền bối đột ngột quang lâm, không hay có chuyện gì?
Lăng Dị Trí vốn người gian xảo đa nghi, nên chẳng tin có chuyện xảy ra khéo thế này, vừa hỏi hai ánh mắt vừa dò xét Chu Mộng Châu rất kỹ.
Chu Mộng Châu cũng đã nhận ra vẻ ngờ vực của lão ta, liền vận chân lực vào nhãn quang, khiến đôi mắt phát hàn quang quắc lên nhìn chăm vào lão.
Lăng Dị Trí ánh mắt bắt gặp đôi ánh mắt xanh lạnh của đối phương thì lòng run lên, vội vàng cúi đầu né tránh, trong lòng thầm nghĩ:
- Xem ra đúng là lão ma đầu kia rồi!
Thì ra, từ trong đôi ánh mắt của đối phương Lăng Dị Trí đã nhận ra đối phương có công lực rất thâm hậu, cho nên chẳng nghi ngờ nữa.
Châu Mân võ công có khá hơn Lăng Dị Trí, thế nhưng đầu óc mưu lược thì chẳng bằng Lăng Dị Trí. Lúc này thấy lão ta cúi đầu một mực cung kính thì lòng cũng tin người trước mặt đúng là Bạnh Cốt Ma Quân.
Chu Mộng Châu lạnh giọng, hừ một tiếng nói:
- Chủ các ngươi là ai, ta với hắn có gây cấn gì?
Nghe hỏi câu đột ngột, Châu Mân ngớ người lấp bấp nói:
- Lão tiền bối nói gì, vãn bối không hiểu.
Chu Mộng Châu giọng trở nên lạnh như băng:
- Lúc ngồi uống rượu với gã họ Hồ trong quán ăn, chẳng lẽ ngươi nói những gì mà chóng quên vậy sao?
Châu Mãn nghe vậy thì giật thót mình, thầm run, nghĩ:
- Lão ma đầu này chuyện gì của ta lão cũng biết, chẳng tà môn lắm sao?
Chu Mộng Châu thấy Châu Mân ngớ người hồi lâu không đắp, gằn giọng:
- Lão phu hỏi ngươi sao ngươi không đáp?
Châu Mân giật mình sực tỉnh, run giọng ấp úng nói:
- Vãn bối ... vãn ...
Một hồi mà hắn vẫn không thốt được thành câu.
Chu Mộng Châu thấy chỉ bằng chiếc Bạch Cốt Y trên người giả danh Bạch Cốt Ma Vương, mà có thể hù dọa đến bọn người như Châu Mân và Lăng Dị Trí, thì trong lòng rất cao hứng, cho nên quyết chí hỏi dồn chúng cho ra chủ nhân.
Lúc ấy, Lăng Dị Trí nhanh trí chen vào:
- Những gì vừa rồi hẳn lão tiền bối đã nghe thấy hết?
Chu Mộng Châu lại hừ một tiếng, tư ngạo nói:
- Chuyện gì mà có thể qua mắt được Bạch Cốt Ma Quân ta?
Lăng Dị Trí cúi đầu cung kính đáp:
- Chẳng giấu gì lão tiền bối, vãn bối và vị Châu huynh đệ đây năm xưa cũng là người trong chính phái, nhưng sau phạm môn quy mà bị trục xuất sơn môn, chịu không biết bao nhiêu sự ức hiếp sỉ nhục. Về sau chẳng ngờ khéo gặp nhau, đồng nạn tương liên, nên mới hành xử cùng nhau, rất mong sự chiếu cố ...
Chu Mộng Châu càng nghe càng hoài nghi những lời của Lăng Dị Trí, thế nhưng chàng chưa phân định ra được lão ta nói dối ở điểm nào.
Chính tại lúc ấy, từ một nấm mộ cách đó không xa, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
- Súc sinh to gan, ngươi dám hồ ngôn loan ngữ bêu xấu lão phu?
Lăng Dị Trí vừa nghe giọng người này, chưa thấy người mà đã run như cấy, quỵ xuống, cả hai tay vái lia vái lịa, run giọng như khóc:
- Ân sư hải hàm! Đệ tử ngu dốt nhất thời cầu sinh mà nói ra lời hàm hồ không cân nhắc, mong ân sư niệm tình sư đồ năm xưa khai ân cho đệ tử, tha thứ lần này!
Chu Mộng Châu giật mình cả kinh, thầm nghĩ:
- Người này là ai, sao đến mà ta chẳng hề phát hiện ra?
Từ phần mộ đã thấy một bóng người lướt nhẹ đến, chỉ thấy đó là nhột lão già râu dài quá rốn, tóc chấm đất, hai mắt như đôi hỏa tinh, trên mặt hằn lên bốn đạo ngân quang quái dị.
Chu Mộng Châu từng gặp qua nhiều nhân vật cổ quái hơn, cho nên lúc này đối mắt với lão quái nhân này, chỉ cảm thấy hứng thú chứ chẳng hề có chút khiếp sợ.
Ngược lại Lăng Dị Trí nhìn thấy lão quái nhân xuất hiện thì cả người run tợ như xương cốt muốn bủn ra, không quỳ nổi nữa.
Lão quái nhân bước đến, một chân đặt lên lưng Lăng Dị Trí, mắt nhìn Chu Mộng Châu nói:
Danh sách chương
Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Chương 17 - Huyết án xưa bức màn hé mở
Chương 18 - Trong Thảo Am Mẫu tử trùng phùng
Chương 19 - Kim La Hán hàm oan Ẩn Tử
Chương 20 - Liên Vân Bảo Hắc Y Tăng đại náo
Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn
Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Chương 24 - Vạch tội ác, Đằng Thân lộ nguyên hình (Hết)

