Chương 24 - Vạch tội ác, Đằng Thân lộ nguyên hình (Hết)
- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 76
Chu Mộng Châu đanh giọng thét lớn:
- Đằng Thân, giờ thì ngươi không còn chối cãi gì chứ?
Đằng Thân vừa rồi vì một phút thất thần trước câu nói bất ngờ của Lạc Đại Xuân, nhưng lúc này lão vẫn đứng lên chỉ tay nói:
- Hừ! Các ngươi lập mưu vu cáo chúng ta, chỉ là trả thù Quy Hồn Bảo chúng ta không chịu hợp tác với Liên Vân Bảo các ngươi mà thôi.
Chu Mộng Châu không ngờ con cáo già này lợi hại như vậy, khi ấy nhìn toàn trường nói:
- Chư vị bằng hữu, hôm nay trước mặt quần hùng tứ phương, tại hạ chỉ xin chư vị tự mình phân xử một cách công đạo, Lạc Đại Xuân đã thừa nhận hai điều tại hạ vừa hỏi, vật chứng còn đây, nhân chứng cũng còn đây, Đằng Thân nhất định phải chịu tội trước thiên hạ.
Đằng Thân la lớn:
- Bằng chứng vậy há đủ để kết tội Đằng mỗ là hung thủ mưu sát sao?
Chu Mộng Châu lại nhìn về phía lều của Liên Vân Bảo nói lớn:
- Liêu huynh, Hồ đại thúc đâu?
Liêu Thứ liền bước ra trao cho Chu Mộng Châu một phong thư nói:
- Trước khi chúng tôi lên đường đến đây, Hồ sư phụ chỉ nói là không tiện đi được, nhờ tôi đưa phong thư này cho Chu huynh!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên vô cùng, sao tự nhiên đã ước định với nhau gặp mặt tại đây, giờ Hồ Dã không đến mà chỉ trao thư?
Trong lòng hoài nghi khó hiểu, nhưng chàng vẫn đón lấy phong thư bóc ra xem. Chỉ thấy trong phong bì không phải là một bức thư bằng giấy mà là bằng lụa được việc bằng máu.
Chu Mộng Châu khựng cả người khi đọc xong bức huyết thư, toàn trường thì bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào chàng chờ đợi.
Chu Mộng Châu bỗng gào lên:
- Hồ đại thúc! Người quyết định tự tuyệt như vậy sao?
Liễu Thứ và Hồ Vân Thường vốn vẫn không hay biết gì về nội tình, nghe Hồ Dã bảo sao thì làm vậy. Lúc này Hồ Vân Thường nghe Chu Mộng Châu nói vậy thì kinh động thét lên một tiếng, rồi chạy đến bên Chu Mộng Châu giật lấy bức thư máu đọc nhanh. Đột nhiên nàng thét lên một tiếng não ruột:
- Cha ...
Nàng buông tay để bức thư rơi trên đất, rồi ôm mặt vừa khóc vừa chạy vọt xuống núi.
Liễu Thứ vội chạy theo nàng vì sợ xảy ra chuyện bất trắc.
Chu Mộng Châu nhặt bức thư lên trao cho Hư Không đạo nhân, nói:
- Dám nhờ Lưu chưởng môn đọc lớn bức thư này cho mọi người đều nghe.
Hư Không đạo nhân nhận lấy bức thư, lão liếc nhanh bức thư máu xem ra chỉ mới viết được vào hôm. Rồi từng tiếng đọc lớn:
"Chư vị bằng hữu, Hồ Dã năm xưa vì một phút hồ đồ thiếu suy nghĩ mà nghe lời xúi giục của Đằng Thận nên đã chịu để Đằng Thận lập mưu hãm hại Chu đại gia. Hồ Dã xin lấy máu mình để viết bức thư này để tạ tội cùng thiên hạ, đồng thời khi các chư vị đã niệm tình xá tội cho Hồ Dã thì Hồ Dã đã tự tuyệt, không dám lưu lại trên trần gian này một giây phút nào nữa. Chỉ có một nguyện ước duy nhất là mong chư vị sáng suốt rửa hết nỗi hàm oan của Kim La Hán thiền sư. Cáo thư, Hồ Dã!".
Vừa nghe đến đó thì quần hùng thét lên âm ĩ.
Đằng Thận thấy đã bại lộ mọi chuyện, nhảy phắt ra thét lớn:
- Chu Mộng Châu, năm xưa mọi chuyện chỉ do một mình Hồ Dã bày mưu hãm hại cha ngươi, ta chẳng hề dính líu!
Chu Mộng Châu giọng lạnh băng băng:
- Hừ! Đến nước này mà ngươi còn chối cãi, Hoại thi tán là do ngươi có được từ sư phụ ngươi Tây Thiên lão quái từ Tây Vực mang vào Trung Nguyên. Ngươi còn dám bảo chiếc bình độc dược này không phải là của sư phụ ngươi không?
Đằng Thận nhìn thấy chiếc bình thì không dám nói chẳng phải của sư phụ, vì trên thân bình còn dấu triện biệt của Tây Thiên lão nhân.
Cuối cùng lão cũng đành nói:
- Chu Mộng Châu, đúng là độc dược của ta, nhưng chủ mưu là Hồ Dã, người hành động là Lạc Đại Xuân, xem như ta chỉ chịu một phần nhỏ trách nhiệm mà thôi.
Chu Mộng Châu mắt nảy lửa:
- Ngươi giảo quyệt lắm, ngươi khéo mồm lách lắm, nhưng lần này ngươi quyết không thoát khỏi thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" này đâu!
Vừa nói chàng vừa mở bọc lấy thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" ra, toàn trường la ó lên, kẻ thì ủng hộ, người thì phản đối. Nguyên kẻ phản đối chính là đám quần hào hắc đạo đã được Đằng Thận ngầm mời tới làm hậu thuẫn.
Khi ấy lão đã nghe thấy nhiều tiếng reo hò ủng hộ cho mình, lão bỗng ngửa cổ cười lên hắc hắc nói:
- Chu Mộng Châu, ngươi định mượn tay quần hùng diệt Đằng mỗ đó sao? Nếu là anh hùng hảo hán thì cùng ta động thủ quyết sống mái một trận.
Chu Mộng Châu nhíu đôi mày kiếm, khẳng khái nói:
- Chu mỗ xưa nay tự làm tự lĩnh, chưa hề nhờ tay ai, đã nói một mình giải quyết chuyện này thì nhất quyết không có người thứ hai.
Đằng Thận nghe vậy thì mừng khấp khởi trong lòng nói:
- Hảo! Vậy thì lão phu xin lĩnh giáo!
Vừa nói lão vừa rút thanh trường kiếm lưỡi lớn múa lên một đường, rồi bước tới mấy bước:
- Nào, lão phu đang chờ ngươi đây.
Chu Mộng Châu cất thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" vào người rồi mới rút thanh trường kiếm trên vai xuống, hất hàm nói:
- Đằng Thận, Chu mỗ thừa hưởng tiên phụ danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm, nhượng ngươi ba chiêu!
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
- Đằng Thân, giờ thì ngươi không còn chối cãi gì chứ?
Đằng Thân vừa rồi vì một phút thất thần trước câu nói bất ngờ của Lạc Đại Xuân, nhưng lúc này lão vẫn đứng lên chỉ tay nói:
- Hừ! Các ngươi lập mưu vu cáo chúng ta, chỉ là trả thù Quy Hồn Bảo chúng ta không chịu hợp tác với Liên Vân Bảo các ngươi mà thôi.
Chu Mộng Châu không ngờ con cáo già này lợi hại như vậy, khi ấy nhìn toàn trường nói:
- Chư vị bằng hữu, hôm nay trước mặt quần hùng tứ phương, tại hạ chỉ xin chư vị tự mình phân xử một cách công đạo, Lạc Đại Xuân đã thừa nhận hai điều tại hạ vừa hỏi, vật chứng còn đây, nhân chứng cũng còn đây, Đằng Thân nhất định phải chịu tội trước thiên hạ.
Đằng Thân la lớn:
- Bằng chứng vậy há đủ để kết tội Đằng mỗ là hung thủ mưu sát sao?
Chu Mộng Châu lại nhìn về phía lều của Liên Vân Bảo nói lớn:
- Liêu huynh, Hồ đại thúc đâu?
Liêu Thứ liền bước ra trao cho Chu Mộng Châu một phong thư nói:
- Trước khi chúng tôi lên đường đến đây, Hồ sư phụ chỉ nói là không tiện đi được, nhờ tôi đưa phong thư này cho Chu huynh!
Chu Mộng Châu ngạc nhiên vô cùng, sao tự nhiên đã ước định với nhau gặp mặt tại đây, giờ Hồ Dã không đến mà chỉ trao thư?
Trong lòng hoài nghi khó hiểu, nhưng chàng vẫn đón lấy phong thư bóc ra xem. Chỉ thấy trong phong bì không phải là một bức thư bằng giấy mà là bằng lụa được việc bằng máu.
Chu Mộng Châu khựng cả người khi đọc xong bức huyết thư, toàn trường thì bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào chàng chờ đợi.
Chu Mộng Châu bỗng gào lên:
- Hồ đại thúc! Người quyết định tự tuyệt như vậy sao?
Liễu Thứ và Hồ Vân Thường vốn vẫn không hay biết gì về nội tình, nghe Hồ Dã bảo sao thì làm vậy. Lúc này Hồ Vân Thường nghe Chu Mộng Châu nói vậy thì kinh động thét lên một tiếng, rồi chạy đến bên Chu Mộng Châu giật lấy bức thư máu đọc nhanh. Đột nhiên nàng thét lên một tiếng não ruột:
- Cha ...
Nàng buông tay để bức thư rơi trên đất, rồi ôm mặt vừa khóc vừa chạy vọt xuống núi.
Liễu Thứ vội chạy theo nàng vì sợ xảy ra chuyện bất trắc.
Chu Mộng Châu nhặt bức thư lên trao cho Hư Không đạo nhân, nói:
- Dám nhờ Lưu chưởng môn đọc lớn bức thư này cho mọi người đều nghe.
Hư Không đạo nhân nhận lấy bức thư, lão liếc nhanh bức thư máu xem ra chỉ mới viết được vào hôm. Rồi từng tiếng đọc lớn:
"Chư vị bằng hữu, Hồ Dã năm xưa vì một phút hồ đồ thiếu suy nghĩ mà nghe lời xúi giục của Đằng Thận nên đã chịu để Đằng Thận lập mưu hãm hại Chu đại gia. Hồ Dã xin lấy máu mình để viết bức thư này để tạ tội cùng thiên hạ, đồng thời khi các chư vị đã niệm tình xá tội cho Hồ Dã thì Hồ Dã đã tự tuyệt, không dám lưu lại trên trần gian này một giây phút nào nữa. Chỉ có một nguyện ước duy nhất là mong chư vị sáng suốt rửa hết nỗi hàm oan của Kim La Hán thiền sư. Cáo thư, Hồ Dã!".
Vừa nghe đến đó thì quần hùng thét lên âm ĩ.
Đằng Thận thấy đã bại lộ mọi chuyện, nhảy phắt ra thét lớn:
- Chu Mộng Châu, năm xưa mọi chuyện chỉ do một mình Hồ Dã bày mưu hãm hại cha ngươi, ta chẳng hề dính líu!
Chu Mộng Châu giọng lạnh băng băng:
- Hừ! Đến nước này mà ngươi còn chối cãi, Hoại thi tán là do ngươi có được từ sư phụ ngươi Tây Thiên lão quái từ Tây Vực mang vào Trung Nguyên. Ngươi còn dám bảo chiếc bình độc dược này không phải là của sư phụ ngươi không?
Đằng Thận nhìn thấy chiếc bình thì không dám nói chẳng phải của sư phụ, vì trên thân bình còn dấu triện biệt của Tây Thiên lão nhân.
Cuối cùng lão cũng đành nói:
- Chu Mộng Châu, đúng là độc dược của ta, nhưng chủ mưu là Hồ Dã, người hành động là Lạc Đại Xuân, xem như ta chỉ chịu một phần nhỏ trách nhiệm mà thôi.
Chu Mộng Châu mắt nảy lửa:
- Ngươi giảo quyệt lắm, ngươi khéo mồm lách lắm, nhưng lần này ngươi quyết không thoát khỏi thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" này đâu!
Vừa nói chàng vừa mở bọc lấy thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" ra, toàn trường la ó lên, kẻ thì ủng hộ, người thì phản đối. Nguyên kẻ phản đối chính là đám quần hào hắc đạo đã được Đằng Thận ngầm mời tới làm hậu thuẫn.
Khi ấy lão đã nghe thấy nhiều tiếng reo hò ủng hộ cho mình, lão bỗng ngửa cổ cười lên hắc hắc nói:
- Chu Mộng Châu, ngươi định mượn tay quần hùng diệt Đằng mỗ đó sao? Nếu là anh hùng hảo hán thì cùng ta động thủ quyết sống mái một trận.
Chu Mộng Châu nhíu đôi mày kiếm, khẳng khái nói:
- Chu mỗ xưa nay tự làm tự lĩnh, chưa hề nhờ tay ai, đã nói một mình giải quyết chuyện này thì nhất quyết không có người thứ hai.
Đằng Thận nghe vậy thì mừng khấp khởi trong lòng nói:
- Hảo! Vậy thì lão phu xin lĩnh giáo!
Vừa nói lão vừa rút thanh trường kiếm lưỡi lớn múa lên một đường, rồi bước tới mấy bước:
- Nào, lão phu đang chờ ngươi đây.
Chu Mộng Châu cất thanh "Bích Long Kiếm Lệnh" vào người rồi mới rút thanh trường kiếm trên vai xuống, hất hàm nói:
- Đằng Thận, Chu mỗ thừa hưởng tiên phụ danh Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm, nhượng ngươi ba chiêu!
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

