Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 214
Chu Mộng Châu nhíu mày khó chịu, thầm nghĩ:- Nơi danh sơn thắng cảnh tĩnh lặng thế này mà cũng bị bọn người quái nào làm náo động. Biết thế ta chẳng đã lên đây!

Bấy giờ đã nhìn rõ sáu bảy hán tử ăn vận lối võ phục đi thẳng vào Nghênh phong đình cách chỗ Chu Mộng Châu không đầy mười trượng. Bọn họ mỗi người một câu, nói nói cười cười nghe thật ầm ĩ chói tai. Chốc lát câu chuyện của bọn họ là bình phẩm những bài thơ của tao nhân mặc khách ước độ đã đề lên bức tường của Nghênh phong đình. Kẻ thì cho bài này hay, kẻ thì cho câu kia chưa đắc, chung quy ai cũng tự cho mình là hiểu biết thi phú.

Bỗng nhiên một gã hán tử mặt ngựa, mắt lớn mày thô, cất giọng ồm ồm như chuông vỡ:

- Nghĩ lại, những bài thơ này đều là của bọn văn nhân tự cho là thi phú bất phạm, chúng ta là những người thực múa kiếm khua đao, chẳng thú gì môn này. Nhưng những bài thơ đây chúng ta đã đọc hết, chẳng tìm ra một bài tuyệt cú nào đáng phục. Chẳng bằng cứ nghĩ ra một bài thơ hay, đề lên đây cho bọn văn nhân kia tức lộn ruột. Nếu các vị hữu nhã hứng, thì nhanh đi tìm bút mực lại đây, chúng ta làm một bài!

Đám còn lại liền vỗ tay họa theo.

Một gã mặt có vết thẹo bên má trái, nheo mắt cười chen một câu:

- Diêu đại ca công phu xuất chúng, huynh đệ ta đều bội phục, thế nhưng không ngờ Diêu đại ca là người văn võ song toàn. Lần này thưởng cảnh cao hứng, đại ca làm thơ cho chúng ta thưởng thức, thật tuyệt! Thật tuyệt! Các vị cứ ở đây tôi chạy vào chùa mượn bút mực.

Nói rồi gã liền phóng người chạy vào hướng ngôi cổ tự.

Lát sau gã trở ra, quả nhiên đã thấy ngọn bút lông và nghiên mực trên hai tay.

Gã họ Diêu được xưng là đại ca tay cầm bút, nhưng còn ngần ngừ, một lúc thành thật nói:

- Ta nghĩ ra một bài thơ chẳng tồi đâu, thế nhưng chữ viết bút lông thì tệ lắm, huynh đệ người nào viết chữ bay bướm, xin viết giúp ta!

Vừa nói gã vừa đưa mắt nhìn quanh sáu gã hán tử võ sĩ, thế nhưng người này đưa mắt nhìn người kia, chẳng ai lên tiếng.

Họ Diêu hơi bực mình, liền cầm ngọn bút vứt xuống đất nói:

- Thôi được chẳng cần phải dùng đến thứ này mới thành chữ?

Nói rồi, gã bước lên đứng trước bức tường, vận kình lực vào ngón tay không chỉ đề thơ lên tường đá.

Chu Mộng Châu theo dõi từ đầu đến giờ, bất giác kinh động, chẳng ngờ đám du thủ du thực này mà lại có công phu cao như vậy. Chàng ngưng mắt nhìn chúng, xem tuyệt công phu của bọn bhọ đạt đến trình độ nào.

Gã hán tử họ Diêu dùng chỉ lực viết một hơi xong bài thơ, ngửa mặt lên trời cười ha hả xem ra vô cùng đắc chí.

Bọn họ vỗ tay lên reo hò tán thưởng khiến họ Diêu câng mặt càng hiện nét dương dương tự đắc.

Gã mặt thẹo cười hi hi tán một câu:

- Thơ của đại ca thật tuyệt. Chúng ta hôm nay du sơn thưởng cảnh, đồng thời ai cũng nên thi thố chút tài năng, không chừng bảy huynh đệ chúng ta kẻ văn người võ xuất chúng, chẳng lẽ kém gì thất hiền?

Cả bọn nghe khen có mình trong đó thì vỗ tay lên khoát trá.

Gã mặt thẹo nói tiếp:

- Tiểu đệ hấp thụ được môn Vô thoại kịch xin hiến các huynh đệ một khúc. Nào, mời ra ngoài này!

Cả bọn nghe thấy thế khi ấy kéo nhau ra khỏi phong đình.

Khi bọn người này ra khỏi phong đình không lâu, Chu Mộng Châu định bỏ đi, nhưng bỗng nhìn thấy một thiếu niên mặt ngọc mày hoa, tuổi chừng mười tám mười chín, trong trang phục thư sinh bước vào phong đình. Chàng hơi ngớ người trước tướng mạo xinh đẹp của thiếu niên, bất giác đứng lại nhìn.

Chỉ thấy thiếu niên như nhàn du thưởng cảnh, bước vào phong đình hóng mát, mắt lại đưa lên tường thưởng thức những bài thơ của tao nhân mặc khách lưu lạc, càng đọc càng gật đầu tấm tắc khen hay, nhưng khi đọc đến bài thơ của gã họ Diêu đề lên vừa rồi, bỗng nhíu mày khó chịu, đoạn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào tường.

Lát sau, đám người kia cười nói ồn ào kéo nhau trở vào lại phong đình. Gã họ Diêu nhìn thấy thiếu niên cứ chỉ chỉ chỏ chỏ vào bài thơ cười vẻ khinh bỉ, tức giận thét lên:

- Tiểu tử ngươi dám cười thơ lão đại gia ư? Vừa nói vừa sấn tới bồi một chưởng, thiếu niên ngửa người nhảy tránh lẹ làng.

Họ Diêu hơi ngớ người, nhưng rồi tức giận la lên:

- Ái? Chẳng ngờ tiểu tử ngươi tránh chưởng của lão đại gia. Đến đây, đến đây! Xem thêm một chưởng của ông thế nào?

"Vù" một tiếng, tả chưởng phát từ trước ngực đánh tới, nửa chừng bỗng đổi hướng hóa chiêu, ngũ trảo chộp vào trán thiếu niên.

Chỉ thấy thiếu niên chùn người lách nhanh, một trảo của họ Diệu lại rơi vào khoảng không.

Lần này thì họ Diêu biết thiếu niên chẳng phải hạng tầm thường, mấy tên còn lại cũng biết chuyện chẳng phải tự nhiên khéo ngộ đến thế.

Nên biết họ Diệu tên Hành Vũ, là cao thủ có tiếng trong làng võ lâm Tây vực này. Hai chưởng vừa rồi thoạt nhìn thì tầm phương, nhưng biến ảo lịnh diệu, công thế cực nhanh.

Đừng nói là một văn sinh nho nhã, mà đến những nhân vật cao thủ giang hồ cũng không dễ né tránh. Vậy mà thiếu niên nho sinh này lại thấy tránh một cách hết sức nhẹ nhàng.

Diêu Hành Vũ cười gằn lên nói:

- Thì ra là ông nhìn nhầm người! Tiểu tử khá lắm!

Thiếu niên nho sinh ngược lại làm như hốt hoảng, gật đầu tán thưởng:

- Thơ hay! Thơ hay tuyệt ...

Họ Diêu hừ một tiện lạnh lùng, quắc mắt ngắt lời đối phương:

- Ngươi dám giỡn mặt với ông!

Thiếu niên nho sinh như hoảng sợ:
Prev 1 2 3 4 5 ... 7 Next

Đọc tiếp: Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Quay lại: Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.000439