Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 91
Khi Chu Mộng Châu rời Liên Vân Bảo thì đã nghe tiếng gà gáy sáng, phía trời đông cũng đã ửng hồng. Trong lòng chàng cảm thấy ít nhiều nhẹ nhõm. Chàng thật không ngờ ngày hôm nay lại thâu hoạch được nhiều điều quan trọng như vậy, vụ án năm xưa mà cha chàng là nạn nhân, sư phụ chàng lại bị nghi là hung thủ, giờ đây đã được sáng tỏ.

Duy nhất còn một điều là làm thế nào để vạch mặt hung thủ trước mặt thiên hạ, rửa hận cho cha chàng, lấy lại thanh danh cho sư phụ.

Chu Mộng Châu không nghĩ tới Hồ Dã lại thành thật ăn năn nói hết ra mọi chuyện.

Chàng vốn vẫn tin con người Hồ Dã không thâm hiểm vì chính lão ta đã từng cưu mang che chở cho chàng trong nhiều năm.

Điều này cũng chứng tỏ tình cảm giữa lão với mẫu thân chàng rất sâu đậm, nên lão đã giữ đúng lời nguyện của Tiên tử để lại khi bỏ ra đi.

Có điều, chàng bất ngờ chính là vì Hồ Dã không chút quanh co chối cãi, mà chỉ là một sự ân hận hối lỗi mà thôi.

Giờ thì trong tay chàng đã có được một vật chứng là chiếc bình sành vẫn còn lưu lại ít Hoại Thi Tán và nhân chứng là Lạc Đại Xuân. Sau hồi quanh co, Lạc Đại Xuân cũng đã phải cúi đầu chịu tội và đưa ra chiếc bình sành đựng dược độc, mà lão nghĩ giữ lại sau này có lúc dùng đến hại người khác. Không ngờ nó giờ chính là vật sẽ hại chính lão.

Chu Mộng Châu đã bàn bạc với Hồ Dã sẽ quyết định vạch mặt Đằng Thân đúng rằm trung thu, ngay trong đại hội Thập niên luận kiếm. Từ đây đến đó còn bảy tháng dài, bọn họ sẽ ngầm liên lạc với nhau, Hồ Dã sẽ giữ kín sự xuất hiện của Chu Mộng Châu.

Chu Mộng Châu vừa phóng người trên đường lòng vừa khấp khởi vui mừng. Mừng còn vì một điều nữa là chàng lại biết được bí mật về vụ án của nhà họ Bạch, đây chính là nỗi chờ mong của Bạch Vân. Cô ta từng nghi ngờ chắc chắn nhà cô ta bị hại do một tay Đằng Thân, nhưng thứ nhất không có chứng cứ, thứ hai không một thế lực trong tay, duy nhất cô ta có được là chiếc "bảo lệnh" mà đã trộm lấy trước lần kiếp nạn đó.

Chu Mộng Châu vừa đặt chân vào đến Từ Vân Tự thì trời cũng đã hửng sáng. Bạch Vân chạy ra đón chàng với ánh mắt mong đợi.

- Có biết được gì không?

Chu Mộng Châu mặt tươi tỉnh gật đầu, nhưng chàng không vội nói ngay, hỏi:

- Vân tỷ đợi tiểu đệ cả đêm sao?

Bạch Vân giọng hơi trách cứ:

- Châu đệ quả làm ta không chợp mắt nổi.

Chu Mộng Châu cười nói:

- Giờ thì có tin tốt để đền bù đây.

Hai người đã vào đến thiền phòng, Bạch Vân nói ân cần:

- Ngồi nghỉ, ta hâm lại thức ăn, nên ăn lót dạ đã rồi nói chuyện.

Mặc dù cô ta rất nôn nóng được nghe tin tức từ phía Chu Mộng Châu, nhưng vẫn chu đáo lo cho chàng ăn trước.

Chu Mộng Châu ngồi trên ghế chờ đợi.

Chốc lát đã thấy Bạch Vân bưng mâm thức ăn và cơm lên, nàng xới cơm cho Chu Mộng Châu, miệng hỏi:

- Có tin gì hay sao?

Chu Mộng Châu tay đón lấy chén cơm đáp:

- Hồ đại thúc đã hối hận kể ra mọi chuyện, quả nhiên huyết án của gia phụ năm xưa là do Đằng Thân lung lạc xúi giục Lạc Đại Xuân và Hồ đại thúc.

Bạch Vân mừng ra nét mặt:

- Nói vậy nhất định bọn chúng sẽ bị vạch mặt, Kim La Hán thiền sư sẽ được rửa mối hàm oan.

Chu Mộng Châu đáp:

- Phải, muốn ra còn có một chuyện vô cùng hệ trọng đến Vân tỷ!

- Hệ trọng đến ta ư?

- Phải!

Đáp rồi Chu Mộng Châu kể những điều chàng được nghe từ Hồ Dã về vụ án năm xưa toàn gia họ Bạch bị thảm hại.

Bạch Vân nghe thế thì phẫn khí thét lên:

- Khi cả nhà ta bị hại thì ta đã biết chính Đằng Thân lệnh cho tay chân hắn sát hại gia đình ta, nhưng ta chỉ hồ nghi hắn nhúng tay đến cái chết cha ta, không ngờ lại là sự thật.

Năm xưa nếu như không có Đinh lão đầu bảo vệ, thì chỉ e cả nhà họ Bạch tuyệt tự, Đằng Thân không còn lo sợ bị báo thù.

Chu Mộng Châu chăm mắt nhìn Bạch Vân hỏi:

- Đinh lão đầu ư? Phải chăng Vân tỷ nói là lão bộc bị kẹt trong mật đạo kia?

Bạch Vân gật đầu, nói:

- Lúc đó ta đã mười hai mười ba tuổi, hiểu biết ít nhiều, còn tiểu đệ của ta quá nhỏ chưa biết gì. Chẳng biết trước đó gia mẫu đã bàn bạc thế nào với Đinh lão đầu, trộm lấy Bảo lệnh định trốn khỏi Quy Hồn bảo, ẩn cư chờ chúng ta lớn, rồi sẽ thanh toán tử thù.

Nói đến đó Bạch Vân dừng lại, lau nước mắt, rồi kể tiếp với giọng nghẹn ngào thương xót:

- Chuyện này duy nhất chỉ có Mân đại ca là huynh trưởng của chúng ta được mẫu thân kể cho nghe mà thôi, nhưng Mân đại ca đã bị tử nạn cùng gia mẫu trong đêm kiếp nạn ấy.

Đằng Thân thật hiểm độc, hắn đã ra tay trước một bước, chỉ biết đêm ấy một bọn người mặt bịt kín, vận đồ đen xâm nhập sát đốt sạch gia trang chúng ta. May mà Đinh lão đầu cứu được ta và Hân đệ đệ. Chẳng ngờ Hân đệ đệ cũng không biết sống chết thế nào? Lẽ nào trời đành để nhà họ Bạch tuyệt tự thực? Hu ... Hu ...

Nói cuối câu nàng khóc nức lên trong đau khổ và căm hận.

Chu Mộng Châu không nuốt nổi miếng cơm trong miệng, chàng đặt chén xuống, an ủi:

- Chuyện đã qua, Vân tỷ không nên quá đau thương. Hiện tại chúng ta coi như đồng cảnh tương liên, nên hợp lực dốc trí rửa sạch thù xưa mới đúng.

Bạch Vân gật đầu, nói qua nước mắt:

- Ta nghe lời Châu đệ!

Chu Mộng Châu nói:
1 2 3 ... 6 Next

Đọc tiếp: Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Quay lại: Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000073s. Total load: 0.000537