Lại nói, trong Quy Hồn Bảo trừ một vài người biết mặt chàng ra, thì ít người nhận ra chàng trong đám quan khách, cho nên chẳng mấy ai chú ý đến một bạch y nho sinh theo chân quần hùng bước vào Quy Hồn Bảo.
Chu Mộng Châu dừng chân lại dưới một tán tùng nhìn toàn trường, chàng nhận ra ngay phía trước lôi đài là dãy ghế sang trọng, ngồi trên đó đều là những khuôn mặt khá lạ, nhưng xem sắc phục của họ thì chừng như đều là thuộc nhiều môn phái khác nhau.
Kế sau đó mới là những hàng ghế dài xếp hình vòng cung, lúc này đang đông người ngồi nói cười huyên náo. Chu Mộng Châu tính nhanh trong đầu, rồi thong thả tiến tới một hàng ghế, chọn dãy ghế đoạn cong nhất ngồi xuống. Từ đây chàng có thể quan sát được một góc độ rộng nhất toàn trường.
Dưới ánh đèn sáng rực, gia đình trong Quy Hồn Bảo chạy lui chạy tới mang trà cho khách.
Qua một lúc, bỗng thấy một đoàn người từ trong nội viện bước ra.
Khi cả đoàn bước lên đài thì không khí toàn trường lắng xuống, đây đó có người khe khẽ thốt lên:
- Vị mặc áo đạo sĩ, mang trường kiếm râu năm chòm kia chính là Bách Thủ Thần Cơ Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận.
Chu Mộng Châu ngưng mắt chú thị, chàng chưa một lần gặp mặt Quy Hồn Bảo chủ, cho nên chung quy không biết mặt. Nhưng đi bên cạnh lão ta thì chàng kịp nhận ra vài người, như lão phó bảo chủ Khang Điền, thiếu bảo chủ Đằng Tiểu Thanh, nhưng không thấy Thiên Tâm pháp sư và cả Câu Hồn Diễm Sứ Đằng Anh.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận bước lên trước đài chấp tay vái quanh một vòng, rồi bắt đầu nói:
- Chư vị bằng hữu, Quy Hồn Bảo từ ngày khai kiện đến nay, thừa mong chư vị bằng hữu các phương ưu ái để mắt, nên mới có chút tiểu danh trong võ lâm. Từ sau khi vị tiền nhiệm bảo chủ Bạch sư huynh chẳng may gặp đại nạn đến nay, Đằng Thận này gánh hết trọng trách trong tệ bảo, cùng với huynh đệ các phương chung sức giữ gìn võ lâm an ổn thái hòa. Lẽ ra từ đầu Đằng Thận này đã có ý mời chư vị bằng hữu quan lâm tệ bảo dùng bữa cơm đạm bạc tỏ lòng tạ ý, nhưng đến hôm nay nhân dịp trung thu, mời chư vị tề tựu đến tệ bảo thưởng nguyệt uống rượu gọi là tỏ lòng cảm tạ ...
Đây đó đã nghe có tiếng xì xầm, hiển nhiên ai cũng biết lão chưa đi thẳng vào vấn đề chính.
Đằng Thận đưa mắt nhìn quanh một vòng, chừng như lão cố tìm ai đó trong đám quần hùng, rồi nói tiếp:
- Kế đến, tại hạ xin dẫn kiến với chư vị bằng hữu một nhân vật anh hùng trẻ tuổi mới vang danh gần đây, Chu thiếu hiệp chính là hậu nhân của Kim La Hán ...
Vừa nói đến đó, từ phía dưới quần hùng đã nghe nhiều tiếng "ồ" lên kinh ngạc, Chu Mộng Châu cũng hơi thót dạ, không hiểu tại sao quần hùng vừa mới nghe đến ba tiếng Kim La Hán thì đã chấn động đến thế?
Đằng Thận đưa tay ra hiệu xin mọi người giữ yên lặng, rồi với giọng nói cao hơn hỏi:
- Không biết Chu thiếu hiệp có mặt tại đây chưa? Xin mời đăng đài diện kiến.
Quần hùng xôn xao hẳn lên, người này nhìn người kia như dò hỏi đối phương có phải là Chu thiếu hiệp hay không? Một lúc vẫn chưa thấy ai xuất hiện.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận đương nhiên không hề biết mặt Chu Mộng Châu, dù rằng trước đây khi Chu Mộng Châu còn ở trong Liên Vân Bảo, lão ta cũng từng đến viếng thăm Hồ Dã. Nhưng chung quy lão không hay biết chuyện Hồ Dã cưu mang Chu Mộng Châu, đồng thời Đằng Thận cũng không để tâm đến chuyện này.
Trên hàng ghế đầu tiền là số nhân vật danh đầu của các danh môn kiếm phái, lúc ấy cũng đưa mắt nhìn quanh dò xét.
Chu Mộng Châu trong lòng cảm thấy hơi hoảng, linh tính chuyện có vẻ trọng đại chứ không đơn thuần là cuộc phó hội với Quy Hồn Bảo chủ. Chàng vốn nghĩ lần này đến đây ấn chứng với Quy Hồn Bảo chủ chỉ là theo ý nguyện của sư phụ Kim La Hán, chứ không hề lường trước Quy Hồn Bảo chủ sắp đặt mời đến nhiều nhân vật trong võ lâm như thế. Tiếng là Quy Hồn Bảo chủ tuyên bố mời khách thưởng nguyệt ẩm tửu, nhưng lẽ ra cũng không nên mời quá nhiều người như thế.
Chàng cúi thấp đầu tính nhanh kế sách ứng phó, nhưng chung quy đơn thân độc mã, hoặc là xuất đầu lộ diện, đến đâu hay đến đó. Hai là tìm cách rút lui, nhưng rút lui thì tên tuổi Chu Mộng Châu há còn đáng mặt trên võ lâm sau này hay sao?
Bên tai đã nghe Quy Hồn Bảo chủ cất tiếng hỏi lần thứ hai.
Toàn trường im phăng phắt chờ đợi, bỗng mọi người "ồ" lên ngưng mắt nhìn về một thiếu niên nho sinh vừa đứng phắt dậy, rồi từng bước rời ghế tiến lên trước lôi đài.
Chu Mộng Châu nhún nhẹ người lên lôi đài đỉnh lập trước mặt Quy Hồn Bảo chủ, chấp tay xá mấy cái nói:
- Tại hạ Chu Mộng Châu, thừa lệnh ân sư đến diện kiến Bảo chủ!
Đằng Thận liếc nhanh mắt nhìn Phó bảo chủ Khang Điền, chỉ thấy lão gật nhẹ đầu.
Đằng Thận trấn tĩnh nhìn thiếu niên nho sinh từ đầu đến chân, thoạt trông tợ hồ như không phải là người có võ công cao cường mới đúng.
Đằng Thận chấp tay hoàn lễ, rồi nói:
- Sóng Trường Giang, sóng sau xô sóng trước, Chu thiếu hiệp anh tuấn đĩnh ngộ, võ nghệ cao cường, hôm nay lão phu được tận mắt diện kiến, thật là hạnh ngộ! Hạnh ngộ!
Chu Mộng Châu nói:
- Bảo chủ chớ quá khách khí, tại hạ đến đây thực theo ý ân sư, vì đã có lời phó ước trước với bảo chủ, cho nên mới đến đây. Nếu hôm nay Bảo chủ thấy không tiện, thì tại hạ ...
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Chu Mộng Châu dừng chân lại dưới một tán tùng nhìn toàn trường, chàng nhận ra ngay phía trước lôi đài là dãy ghế sang trọng, ngồi trên đó đều là những khuôn mặt khá lạ, nhưng xem sắc phục của họ thì chừng như đều là thuộc nhiều môn phái khác nhau.
Kế sau đó mới là những hàng ghế dài xếp hình vòng cung, lúc này đang đông người ngồi nói cười huyên náo. Chu Mộng Châu tính nhanh trong đầu, rồi thong thả tiến tới một hàng ghế, chọn dãy ghế đoạn cong nhất ngồi xuống. Từ đây chàng có thể quan sát được một góc độ rộng nhất toàn trường.
Dưới ánh đèn sáng rực, gia đình trong Quy Hồn Bảo chạy lui chạy tới mang trà cho khách.
Qua một lúc, bỗng thấy một đoàn người từ trong nội viện bước ra.
Khi cả đoàn bước lên đài thì không khí toàn trường lắng xuống, đây đó có người khe khẽ thốt lên:
- Vị mặc áo đạo sĩ, mang trường kiếm râu năm chòm kia chính là Bách Thủ Thần Cơ Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận.
Chu Mộng Châu ngưng mắt chú thị, chàng chưa một lần gặp mặt Quy Hồn Bảo chủ, cho nên chung quy không biết mặt. Nhưng đi bên cạnh lão ta thì chàng kịp nhận ra vài người, như lão phó bảo chủ Khang Điền, thiếu bảo chủ Đằng Tiểu Thanh, nhưng không thấy Thiên Tâm pháp sư và cả Câu Hồn Diễm Sứ Đằng Anh.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận bước lên trước đài chấp tay vái quanh một vòng, rồi bắt đầu nói:
- Chư vị bằng hữu, Quy Hồn Bảo từ ngày khai kiện đến nay, thừa mong chư vị bằng hữu các phương ưu ái để mắt, nên mới có chút tiểu danh trong võ lâm. Từ sau khi vị tiền nhiệm bảo chủ Bạch sư huynh chẳng may gặp đại nạn đến nay, Đằng Thận này gánh hết trọng trách trong tệ bảo, cùng với huynh đệ các phương chung sức giữ gìn võ lâm an ổn thái hòa. Lẽ ra từ đầu Đằng Thận này đã có ý mời chư vị bằng hữu quan lâm tệ bảo dùng bữa cơm đạm bạc tỏ lòng tạ ý, nhưng đến hôm nay nhân dịp trung thu, mời chư vị tề tựu đến tệ bảo thưởng nguyệt uống rượu gọi là tỏ lòng cảm tạ ...
Đây đó đã nghe có tiếng xì xầm, hiển nhiên ai cũng biết lão chưa đi thẳng vào vấn đề chính.
Đằng Thận đưa mắt nhìn quanh một vòng, chừng như lão cố tìm ai đó trong đám quần hùng, rồi nói tiếp:
- Kế đến, tại hạ xin dẫn kiến với chư vị bằng hữu một nhân vật anh hùng trẻ tuổi mới vang danh gần đây, Chu thiếu hiệp chính là hậu nhân của Kim La Hán ...
Vừa nói đến đó, từ phía dưới quần hùng đã nghe nhiều tiếng "ồ" lên kinh ngạc, Chu Mộng Châu cũng hơi thót dạ, không hiểu tại sao quần hùng vừa mới nghe đến ba tiếng Kim La Hán thì đã chấn động đến thế?
Đằng Thận đưa tay ra hiệu xin mọi người giữ yên lặng, rồi với giọng nói cao hơn hỏi:
- Không biết Chu thiếu hiệp có mặt tại đây chưa? Xin mời đăng đài diện kiến.
Quần hùng xôn xao hẳn lên, người này nhìn người kia như dò hỏi đối phương có phải là Chu thiếu hiệp hay không? Một lúc vẫn chưa thấy ai xuất hiện.
Quy Hồn Bảo chủ Đằng Thận đương nhiên không hề biết mặt Chu Mộng Châu, dù rằng trước đây khi Chu Mộng Châu còn ở trong Liên Vân Bảo, lão ta cũng từng đến viếng thăm Hồ Dã. Nhưng chung quy lão không hay biết chuyện Hồ Dã cưu mang Chu Mộng Châu, đồng thời Đằng Thận cũng không để tâm đến chuyện này.
Trên hàng ghế đầu tiền là số nhân vật danh đầu của các danh môn kiếm phái, lúc ấy cũng đưa mắt nhìn quanh dò xét.
Chu Mộng Châu trong lòng cảm thấy hơi hoảng, linh tính chuyện có vẻ trọng đại chứ không đơn thuần là cuộc phó hội với Quy Hồn Bảo chủ. Chàng vốn nghĩ lần này đến đây ấn chứng với Quy Hồn Bảo chủ chỉ là theo ý nguyện của sư phụ Kim La Hán, chứ không hề lường trước Quy Hồn Bảo chủ sắp đặt mời đến nhiều nhân vật trong võ lâm như thế. Tiếng là Quy Hồn Bảo chủ tuyên bố mời khách thưởng nguyệt ẩm tửu, nhưng lẽ ra cũng không nên mời quá nhiều người như thế.
Chàng cúi thấp đầu tính nhanh kế sách ứng phó, nhưng chung quy đơn thân độc mã, hoặc là xuất đầu lộ diện, đến đâu hay đến đó. Hai là tìm cách rút lui, nhưng rút lui thì tên tuổi Chu Mộng Châu há còn đáng mặt trên võ lâm sau này hay sao?
Bên tai đã nghe Quy Hồn Bảo chủ cất tiếng hỏi lần thứ hai.
Toàn trường im phăng phắt chờ đợi, bỗng mọi người "ồ" lên ngưng mắt nhìn về một thiếu niên nho sinh vừa đứng phắt dậy, rồi từng bước rời ghế tiến lên trước lôi đài.
Chu Mộng Châu nhún nhẹ người lên lôi đài đỉnh lập trước mặt Quy Hồn Bảo chủ, chấp tay xá mấy cái nói:
- Tại hạ Chu Mộng Châu, thừa lệnh ân sư đến diện kiến Bảo chủ!
Đằng Thận liếc nhanh mắt nhìn Phó bảo chủ Khang Điền, chỉ thấy lão gật nhẹ đầu.
Đằng Thận trấn tĩnh nhìn thiếu niên nho sinh từ đầu đến chân, thoạt trông tợ hồ như không phải là người có võ công cao cường mới đúng.
Đằng Thận chấp tay hoàn lễ, rồi nói:
- Sóng Trường Giang, sóng sau xô sóng trước, Chu thiếu hiệp anh tuấn đĩnh ngộ, võ nghệ cao cường, hôm nay lão phu được tận mắt diện kiến, thật là hạnh ngộ! Hạnh ngộ!
Chu Mộng Châu nói:
- Bảo chủ chớ quá khách khí, tại hạ đến đây thực theo ý ân sư, vì đã có lời phó ước trước với bảo chủ, cho nên mới đến đây. Nếu hôm nay Bảo chủ thấy không tiện, thì tại hạ ...
Đọc tiếp: Chương 17 - Huyết án xưa bức màn hé mở
Danh sách chươngChương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

