Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 19 - Kim La Hán hàm oan Ẩn Tử


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 118
Khai Nguyên Tự đối với chàng không còn lạ gì nữa, cho nên hai ngày đi đường, chàng tìm thẳng vào phòng phương trượng. Vừa đặt chân vào phòng, chàng ngửi thấy mùi dược thảo, chàng nghĩ ngay đã xảy ra chuyện gì, liền chạy nhanh vào. Quả nhiên nhìn thấy Đạo An pháp sư nửa nằm nửa ngồi trên giường, hai mắt thâm sâu. Đứng bên giường hầu còn có Đạo Huyền sư thúc và Bạch Thắng. Đầu giường đặt một chiếc lư đồng, mùi dược thảo chính tỏa ra từ đó.

Bọn Đạo Huyền nhìn thấy lại Chu Mộng Châu thì vô cùng kinh ngạc, xa nhau mấy năm họ từng nghe đến những hành tung của chàng, như đả bại Nguyệt Hoa Đầu Đà, Thất Bộ Truy Hồn. Gần đây nhất nghe tin chàng phó hội tại Quy Hồn Bảo bị trúng một chiêu của Đằng Thân, bỏ chạy mất tung tích, đa phần nghĩ là đã chết, chẳng ngờ nay lại trở về.

Khi ấy sau giây phút kinh ngạc, cả bọn la lên:

- Chu Mộng Châu, ngươi đã trở về?

Chu Mộng Châu liền quỳ lạy xuống bái kiến Đạo Huyền sư thúc, rồi chạy đến bên cạnh Đạo An pháp sư. Đạo An mắt hiện hồi quang, miệng buông tiếng mệt mỏi:

- Sao? Chu Mộng Châu ư? Có phải là Chu Mộng Châu đây không?

Vừa nói lão thiền sư vừa đưa đôi tay gầy guộc sờ nắn tấm thân rắn chắc của chàng thanh niên, từ khóe mắt hai giọt lệ nóng rơi ra lăn dài trên đôi má hốc hác, chứng tỏ lão thiền sư vô cùng xúc động. Chu Mộng Châu thi đại lễ, vấn an một câu, rồi lập tức vận công lực vào tả chưởng đặt lên huyệt Linh Đài của Đạo An pháp sư, một luồng chân khí từ tay chàng truyền qua người thiền sư.

Đạo An thiền sư cả người rung động nhẹ, mắt dần dần hữu thần sáng lên, khuôn mặt đã thấy hồng hào đầy sinh khí, qua chừng một bữa cơm thì thần thái của thiền sư đã thấy ổn định. Lão thiền sư ánh mắt hiện niềm vui cứ chăm nhìn chàng thanh niên cường tráng trước mặt, đoạn nói:

- Đây không phải giấc chiêm bao chứ?

Chu Mộng Châu lấy tay ra, ưỡn ngực khẳng khái đáp:

- Đúng là Chu Mộng Châu điệt nhi về đây, sư thúc vui mừng không?

Đạo An thiền sư ngồi thẳng người lên, hai tay cứ nắm lấy đôi vai rắn chắc của chàng, gật gù cười nói:

- Khá lắm, chẳng tồi tí nào, đúng là Chu Mộng Châu sư điệt! Đáng tiếc sư huynh ... sư huynh thì ...

Nói đến đó Đạo An thiền sư lặng người đi không nói tiếp được.

Chu Mộng Châu giật thót người, vội giục hỏi:

- Sư phụ làm sao? Điệt nhi ở Từ Vân Tự đã tìm khắp mà không thấy sư phụ đâu cả?

- Tìm không thấy vậy là đã mang hài cốt sư huynh đi?

Chu Mộng Châu càng chấn động hơn, vội hỏi dồn:

- Sư thúc sao lại bảo là hài cốt của sư phụ?

Đạo An thiền sư gật đầu nói:

- Chuyện khá dài, sư huynh năm xưa thân mang kỳ oan, biết có kẻ ngấm ngầm gia oan thảm hại. Thế nhưng nếu chỉ nghĩ về mình cố bày tỏ thanh bạch, thì nhất định sẽ khiến cho không biết bao nhiêu nhân vật thành danh trong giang hồ phải chịu thân bại danh liệt, thậm chí còn có thể phát sinh một trường phong ba huyết kiếp. Cho nên sư huynh đã nguyện hàm oan ẩn tử. Chuyện này duy nhất một người biết rõ là vị tăng câm theo hầu sư huynh nhiều năm, thế nhưng người này vô cùng kỳ quái, tuy biết rõ nội tịnh, nhưng một chữ nhất định không lộ ra.

Nói đến đó, lão thiền sư bỗng nhận ra Chu Mộng Châu thân hình chao đảo muốn ngã, bèn ngưng lại.

Đạo Huyền thiền sư ở bên cạnh cũng thấy, liền chạy lại đỡ Chu Mộng Châu.

Chu Mộng Châu mắt đứng tròng, miệng lẩm nhẩm thốt lên:

- Chết! Chết ư?

Đạo Huyền thiền sư vỗ vào người chàng mấy cái, nhưng vẫn chưa làm chàng tỉnh lại, bèn ghé sát tai chàng nói lớn:

- Chu sư điệt, nhân sinh tại thế, có ai không chết hử?

Chu Mộng Châu cả người giật mạnh một cái mới thật sự tỉnh lại, mắt ngước nhìn Đạo Huyền thiền sư đầm đìa thống lệ, nấc nghẹn hỏi:

- Sư phụ qua đời từ lúc nào?

Đạo An chớp mắt hỏi lại:

- Sao ngươi lại hỏi ngược chúng ta?

Chu Mộng Châu nghe vậy thì ngớ cả người, lát sau như tỉnh ngộ ra, hỏi:

- Sư thúc, bảy năm trước, lúc sư thúc vừa nhìn thấy pho tượng Kim La Hán từ tay tiểu điệt, có phải đã biết sư phụ tự tuyệt?

Đạo An thiền sư gật đầu đáp:

- Sư huynh tuổi lớn hơn lão nạp không nhiều, có nhiều chuyện về sư huynh lão nạp không biết, nhưng lão nạp từng đáp ứng một yêu cầu của sư huynh là hễ nhìn thấy người nào mang pho tượng Kim La Hán trên tay đến đây thì lão nạp đem hết bổn môn võ học truyền thụ cho người đó. Sư huynh cũng từng nói, ngày nào lão nạp nhìn thấy pho tượng Kim La Hán, thì ngày ấy ông trở về Tây phương cực lạc sau khi hoàn thành ý nguyện của mình, người nắm pho tượng Kim La Hán chính là truyền nhân duy nhất của sư huynh!

Chu Mộng Châu hồi ức lại chuyện mình bái sư Kim La Hán trong rừng táo bảy năm trước, trong lòng đã hiểu ra hết mọi chuyện, chàng lặng người hồi lâu rồi nói với Đạo An thiền sư:

- Tiểu điệt thân hoài tuyệt học như ngày hôm nay đều là nhờ ân của sư phụ, lẽ nào có thể để cho hài cốt của người hư nát trong rừng hoang? Đã vậy tiểu điệt xin bái biệt nhanh trở lại tìm thi hài của người chôn cất cho trọn nghĩa sư đồ, có thế mới không hổ thẹn với người ở miền cực lạc.

1 2 3 ... 7 Next

Đọc tiếp: Chương 20 - Liên Vân Bảo Hắc Y Tăng đại náo
Quay lại: Chương 18 - Trong Thảo Am Mẫu tử trùng phùng
Danh sách chương
Chương 16 - Kiếm lệnh tái xuất giang hồ
Chương 17 - Huyết án xưa bức màn hé mở
Chương 18 - Trong Thảo Am Mẫu tử trùng phùng
Chương 19 - Kim La Hán hàm oan Ẩn Tử
Chương 20 - Liên Vân Bảo Hắc Y Tăng đại náo
Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Chương 22 - Huyết ách Bạch gia hé màn bí ẩn
Chương 23 - Thập niên luận kiếm, quần hùng hội tụ
Chương 24 - Vạch tội ác, Đằng Thân lộ nguyên hình (Hết)
Prev 1 2
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000558
Polaroid