Đạo An thiền sư nghĩ cũng không nên lưu bước chàng, bèn nói:- Sư điệt nghĩ như thế là đúng, sư huynh năm xưa cừu gia lợi hại rất nhiều, bản thân sư huynh không tự tay rửa hận báo cừu, việc sắp đặt thành toàn cho ngươi đến các nơi danh đầu hấp thụ võ nghệ chỉ e bên trong có hàm ý. Tốt nhất ngươi tìm cho được vị tăng câm kia mà hỏi cho rõ, nhưng cần nhớ trước lúc nội tình còn chưa rõ ràng, tuyệt đối không nên để lộ hành tích, tránh để đối phương nắm bắt được tin tức của ngươi.
Chu Mộng Châu cúi đầu tạ ơn lời dạy bảo của Đạo An sư thúc.
Đạo An còn căn dặn thêm một hồi nữa, rồi mới để cho chàng rời tự xuống núi trở lại Trường An.
Chu Mộng Châu xuống khỏi Mễ Thương Sơn, trước hết tìm một chiếc tăng y màu đen mặc vào, rồi mới lên đường trở lại Trường An.
Chàng trong lòng nôn nóng tìm hài cốt sư phụ, nên bất quản ngày đêm thi triển hết khinh công thân pháp phóng đi như một con chim ưng vạn lý.
Chỉ sau hơn một ngày đã về đến rừng táo năm nào. Vào đến rừng táo, chàng nhớ lại phương hướng rồi tìm đến đúng nơi mà chàng đã gặp sư phụ, trong rừng táo tối xẩm, nhưng với nội lực của Chu Mộng Châu hiện tại thì có thể vận nhãn thần nhìn thấy trong bóng đêm, nội trong mười trượng có thể phân biệt được sự vật.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh một vòng, chỉ thấy cỏ mọc um tùm trùm lên mặt đất.
Chàng vén cỏ tìm quanh một vùng khá rộng, nhưng vẫn không phát hiện thấy dấu vết gì. Đang phân vân thì bất chợt trong tầm mắt chàng thấy một vùng cỏ xanh tốt vượt lên rất rõ ràng, chàng lấy làm lạ bèn lần bước đến, đưa tay vén cỏ xem mới hay đó là một miệng hố đen ngòm.
Chàng bước lần vén cỏ quanh miệng hố, lúc này mới phát hiện đây là một miệng giếng khô, chàng không chút do dự đề chân khí nhún mình phi xuống.
Giếng không sâu lắm, nên nháy mắt đã đứng dưới đáy giếng khô, định nhãn quang chỉ nhìn là chàng đã nhận ra một bộ xương khô trắng phếu nằm trên mặt đất.
Chu Mộng Châu thống khổ thốt lên:
- Sư phụ!
Rồi chàng quỳ xuống trên đất, chấp tay vái lạy bộ hài cốt ba lạy, mắt chàng rướm lệ, lát sau chàng lấy tấm áo choàng của mình ra đem bộ xương khô gói kỹ lại, đoạn tung người lên quay về Từ Vân Tự.
Việc đầu tiên là chàng tìm một nơi cao ráo thoáng đãng chôn cất bộ hài cốt của sư phụ, đoạn tìm một tấm đá dựng lên làm bia, chàng vốn định dùng chỉ lực khắc lên đó mấy chữ "Ân sư Kim La Hán chi mộ", nhưng chợt nhớ lại lời căn dặn của Đạo An sư thúc, nên chàng để tấm bia trống, tạm thời chưa khắc chữ.
Chôn cất hài cốt sư phụ xong, chàng ngồi tựa người bên bia đá, đầu óc hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong bảy năm vừa qua kể từ ngày duyên hạnh gặp được sư phụ. Càng nghĩ chàng càng cảm phục thương mến tấm lòng quãng đại từ bi của sư phụ, bất giác thốt lên thành lời:
- Sư phụ, Đạo An sư thúc bảo rằng sư phụ thân mang kỳ oan, nhưng sống để bụng chết mang theo, nguyện chịu ẩn khúc mà chết, không nguyện để võ lâm phân tranh khởi sóng.
Chu Mộng Châu nếu năm xưa không gặp được ân sư thì làm sao có được ngày hôm nay. Chu Mộng Châu này xin thề ngày nào còn một hơi thở, sẽ dốc sức rửa sạch hàm oan của ân sư năm xưa.
Nói rồi chàng chưa kịp đứng lên thì một giọng cười khan vang lên từ sau lưng, tiếp đến nói:
- Con người ngươi mới thật là tuyệt, lảm nhảm nửa ngày chỉ nói được có bấy nhiêu.
Chu Mộng Châu giật mình chấn động, không ngờ trong tự viện còn có người thứ hai, thân hình chàng nhanh như tia chớp xẹt đến hướng vừa có tiếng người. Người kia chừng như rất gần trước thân pháp phi phàm của chàng, chỉ kịp "ái" lên một tiếng thì đã thấy người chàng ở trước mặt rồi, đành phải để lộ thân hình.
Lúc này Chu Mộng Châu nhìn thấy đối phương thì ngược lại há hốc mồm miệng kinh ngạc, một lúc mới cười lớn la lên:
- A, thì ra Đào huynh ... Ồ! Không, là ... Lý cô nương ...
Nguyên người kia chính là nữ giả nam trang Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ.
Lý Uyển Nhược trách móc:
- Con người ngươi mới thật là kỳ!
Chu Mộng Châu cảm thấy ky lạ, thầm nghĩ:
- Làm sao cô nương vừa mở miệng là đã trách người ta chứ?
Nhưng ngoài miệng vẫn vui vẻ nói:
- Sao cô nương lại đến Trường An?
Lý Uyển Nhược hai tay chống nạnh, hất hàm nói:
- Liên Vân Bảo chủ mở lôi đài kén chồng cho con gái, ngươi nghĩ thân nam nhi như ta há bỏ qua cơ hội tốt như thế này sao chứ?
Nói cuối câu nàng cười khúc khích.
Chu Mộng Châu vỗ trán thốt lên:
- A! Chút nữa thì tôi đã quên mất hôm nay là ngày thứ hai đấu lôi đài trong Liên Vân Bảo!
Nhắc đến mấy tiếng Liên Vân Bảo, lập tức hình bóng Vân Thường, Liêu Thứ, Hồ Dã rồi cả Thiên Lai Thủ Lạc Đại Xuân hiện lên trong đầu chàng với bao cay đắng, phẫn uất lẫn thù hận.
Bên trai chàng tiếng Lý Uyển Nhược cất lên hỏi:
- Chu huynh cũng có ý đăng đài thi đấu chứ?
Chu Mộng Châu cố nén tâm sự trong lòng, gật đầu đáp:
- Tại hạ cũng có ý thử một phen!
Lý Uyển Nhược vừa nghe sắc mặt không còn được tự nhiên, nói:
- Lần này Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã mở "anh hùng lôi đài" là để kén rể, nếu ngươi mà đăng đài thi đấu thì chẳng có kẻ nào thắng nổi, xem ra vòng nguyệt quế đăng đài hoa chúc thuộc về ngươi rồi đấy.
Lý Uyển Nhược càng nói cuối câu sắc mặt diễn biến càng phức tạp.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Chu Mộng Châu cúi đầu tạ ơn lời dạy bảo của Đạo An sư thúc.
Đạo An còn căn dặn thêm một hồi nữa, rồi mới để cho chàng rời tự xuống núi trở lại Trường An.
Chu Mộng Châu xuống khỏi Mễ Thương Sơn, trước hết tìm một chiếc tăng y màu đen mặc vào, rồi mới lên đường trở lại Trường An.
Chàng trong lòng nôn nóng tìm hài cốt sư phụ, nên bất quản ngày đêm thi triển hết khinh công thân pháp phóng đi như một con chim ưng vạn lý.
Chỉ sau hơn một ngày đã về đến rừng táo năm nào. Vào đến rừng táo, chàng nhớ lại phương hướng rồi tìm đến đúng nơi mà chàng đã gặp sư phụ, trong rừng táo tối xẩm, nhưng với nội lực của Chu Mộng Châu hiện tại thì có thể vận nhãn thần nhìn thấy trong bóng đêm, nội trong mười trượng có thể phân biệt được sự vật.
Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh một vòng, chỉ thấy cỏ mọc um tùm trùm lên mặt đất.
Chàng vén cỏ tìm quanh một vùng khá rộng, nhưng vẫn không phát hiện thấy dấu vết gì. Đang phân vân thì bất chợt trong tầm mắt chàng thấy một vùng cỏ xanh tốt vượt lên rất rõ ràng, chàng lấy làm lạ bèn lần bước đến, đưa tay vén cỏ xem mới hay đó là một miệng hố đen ngòm.
Chàng bước lần vén cỏ quanh miệng hố, lúc này mới phát hiện đây là một miệng giếng khô, chàng không chút do dự đề chân khí nhún mình phi xuống.
Giếng không sâu lắm, nên nháy mắt đã đứng dưới đáy giếng khô, định nhãn quang chỉ nhìn là chàng đã nhận ra một bộ xương khô trắng phếu nằm trên mặt đất.
Chu Mộng Châu thống khổ thốt lên:
- Sư phụ!
Rồi chàng quỳ xuống trên đất, chấp tay vái lạy bộ hài cốt ba lạy, mắt chàng rướm lệ, lát sau chàng lấy tấm áo choàng của mình ra đem bộ xương khô gói kỹ lại, đoạn tung người lên quay về Từ Vân Tự.
Việc đầu tiên là chàng tìm một nơi cao ráo thoáng đãng chôn cất bộ hài cốt của sư phụ, đoạn tìm một tấm đá dựng lên làm bia, chàng vốn định dùng chỉ lực khắc lên đó mấy chữ "Ân sư Kim La Hán chi mộ", nhưng chợt nhớ lại lời căn dặn của Đạo An sư thúc, nên chàng để tấm bia trống, tạm thời chưa khắc chữ.
Chôn cất hài cốt sư phụ xong, chàng ngồi tựa người bên bia đá, đầu óc hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong bảy năm vừa qua kể từ ngày duyên hạnh gặp được sư phụ. Càng nghĩ chàng càng cảm phục thương mến tấm lòng quãng đại từ bi của sư phụ, bất giác thốt lên thành lời:
- Sư phụ, Đạo An sư thúc bảo rằng sư phụ thân mang kỳ oan, nhưng sống để bụng chết mang theo, nguyện chịu ẩn khúc mà chết, không nguyện để võ lâm phân tranh khởi sóng.
Chu Mộng Châu nếu năm xưa không gặp được ân sư thì làm sao có được ngày hôm nay. Chu Mộng Châu này xin thề ngày nào còn một hơi thở, sẽ dốc sức rửa sạch hàm oan của ân sư năm xưa.
Nói rồi chàng chưa kịp đứng lên thì một giọng cười khan vang lên từ sau lưng, tiếp đến nói:
- Con người ngươi mới thật là tuyệt, lảm nhảm nửa ngày chỉ nói được có bấy nhiêu.
Chu Mộng Châu giật mình chấn động, không ngờ trong tự viện còn có người thứ hai, thân hình chàng nhanh như tia chớp xẹt đến hướng vừa có tiếng người. Người kia chừng như rất gần trước thân pháp phi phàm của chàng, chỉ kịp "ái" lên một tiếng thì đã thấy người chàng ở trước mặt rồi, đành phải để lộ thân hình.
Lúc này Chu Mộng Châu nhìn thấy đối phương thì ngược lại há hốc mồm miệng kinh ngạc, một lúc mới cười lớn la lên:
- A, thì ra Đào huynh ... Ồ! Không, là ... Lý cô nương ...
Nguyên người kia chính là nữ giả nam trang Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ.
Lý Uyển Nhược trách móc:
- Con người ngươi mới thật là kỳ!
Chu Mộng Châu cảm thấy ky lạ, thầm nghĩ:
- Làm sao cô nương vừa mở miệng là đã trách người ta chứ?
Nhưng ngoài miệng vẫn vui vẻ nói:
- Sao cô nương lại đến Trường An?
Lý Uyển Nhược hai tay chống nạnh, hất hàm nói:
- Liên Vân Bảo chủ mở lôi đài kén chồng cho con gái, ngươi nghĩ thân nam nhi như ta há bỏ qua cơ hội tốt như thế này sao chứ?
Nói cuối câu nàng cười khúc khích.
Chu Mộng Châu vỗ trán thốt lên:
- A! Chút nữa thì tôi đã quên mất hôm nay là ngày thứ hai đấu lôi đài trong Liên Vân Bảo!
Nhắc đến mấy tiếng Liên Vân Bảo, lập tức hình bóng Vân Thường, Liêu Thứ, Hồ Dã rồi cả Thiên Lai Thủ Lạc Đại Xuân hiện lên trong đầu chàng với bao cay đắng, phẫn uất lẫn thù hận.
Bên trai chàng tiếng Lý Uyển Nhược cất lên hỏi:
- Chu huynh cũng có ý đăng đài thi đấu chứ?
Chu Mộng Châu cố nén tâm sự trong lòng, gật đầu đáp:
- Tại hạ cũng có ý thử một phen!
Lý Uyển Nhược vừa nghe sắc mặt không còn được tự nhiên, nói:
- Lần này Liên Vân Bảo chủ Hồ Dã mở "anh hùng lôi đài" là để kén rể, nếu ngươi mà đăng đài thi đấu thì chẳng có kẻ nào thắng nổi, xem ra vòng nguyệt quế đăng đài hoa chúc thuộc về ngươi rồi đấy.
Lý Uyển Nhược càng nói cuối câu sắc mặt diễn biến càng phức tạp.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

