Lạc Đại Xuân lúc đầu cứ ngỡ song chưởng toàn lực đối đầu nhau, không ngờ khi phát hiện ra mắc kế đối phương thì một chưởng với mười hai thành công lực đã phát tận. Đối phương chỉ chờ một chưởng đánh hết, thì chỉ cần bồi liền một chưởng với ba bốn thành công lực cũng đủ khiến lão trọng thương, vì nội lực đề kháng đã hết tận.
Chỉ lóe nghĩ tới đó Lạc Đại Xuân lưng đã toát mồ hôi lạnh, nhưng lúc này có muốn thâu hồi công lực cũng đã muộn, khoảng cách song phương rất gần, mà chưởng đánh ra thì mạnh.
Liêu Thứ đứng gần đó đã nhận ra tình hình nguy cấp của Lạc Đại Xuân, liền thấy gã chuẩn bị đề phòng nhảy vào ứng cứu cho sư thúc khi nguy cấp.
Nói thì chậm, lúc ấy lại rất nhanh, chỉ nghe Lạc Đại Xuân hừ một tiếng, thân hình lảo đảo nhào chúi tới trước.
Đúng lúc này, hai bóng người từ hai cánh tả hữu nhảy vào tấn công hắc y tăng.
Hắc y tang vừa rồi chỉ hóa chiêu bồi nhẹ một chưởng vào lưng Lạc Đại Xuân, lúc này nhận thấy có người vào ứng cứu cho Lạc Đại Xuân, song chưởng xoay tròn rồi phát ra hai chưởng nghênh tiếp.
"Bình bình" tiếp liền hai tiếng, hai thân hình vọt nhanh vào rồi cũng nhào nhanh trở ra ngoài. Bấy giờ mới thấy rõ người nhảy vào cánh trái chính là Bàn Di Lặc Công Tôn Vân, lão sau một chưởng thân hình vẫn trầm ổn, tợ hồ như không hề hấn gì. Nhưng người cánh phải chính Liêu Thứ, gã bị đánh bật lùi phải khó khăn lắm mới đứng vững.
Lạc Đại Xuân cố gắng khống chế huyết nghịch trong tâm mạch, lớn tiếng hỏi:
- Dã tăng, mau báo tính danh!
Hắc y tăng trên môi nở một nụ cười khinh miệt:
- Hừ, Lạc Đại Xuân, ngươi là cái thá gì mà dám hỏi đến pháp hiệu Phật gia?
Lạc Đại Xuân nghe vậy thì giận tím mặt, chẳng kể đang thụ thương, định xông tới vung chưởng thí mạng.
Nào ngờ, lão thụ thương chẳng nhẹ tí nào, không tức giận thì tốt, tức giận vận khí lên thì lập tức nghịch thượng xung, chỉ thấy cổ họng lờm lợm, rồi không cưỡng lại được. "Hộc" một tiếng, máu phun ra thành vòi, người lảo đảo muốn ngã khụy.
Liêu Thứ vội nhảy đến đỡ lấy người Lạc Đại Xuân mới khỏi ngã, rồi dìu lão tạm về chỗ ngồi. Nhưng Lạc Đại Xuân trong vòng tay Liêu Thứ vẫn tức giận hỏi:
- Dã tăng, thật ra ngươi là ai?
Nguyên là vừa rồi, Lạc Đại Xuân khi nghe hắc y tăng nói một câu "Hừ, Lạc Đại Xuân, ngươi là cái thá gì ..." thì lão cảm nhận giọng nói người này rất quen, có điều nhất thời lão không nghĩ ra đã nghe qua ở đâu.
Lạc Đại Xuân tức giận vô cùng, nhưng biết đã bại trận, giờ ở đây chỉ càng thêm xấu mặt cho nên bảo Liêu Thứ dìu mình vào hẳn nội bảo nghỉ dưỡng thương.
Quần hùng dưới đài đã xầm xì bàn tán lớn nhỏ, đa phần đều tập trung bàn luận về vị tăng lạ này, họ tất nhiên không ai biết được hắc y tăng kia là ai? Thuộc môn phái nào?
Thậm chí chưa một người nào từng nghe qua hay thấy một vị hắc y tăng nào như vậy.
Người buồn phiền nhất lúc này là Hồ Dã. Lão không ngờ lại xuất hiện thêm một hắc y tăng, mà chỉ mới chiêu thứ hai đã đánh tổng quản Lạc Đại Xuân trọng thương.
Lão vốn định ra mặt, nhưng nghĩ lại đây chỉ là nằm trong phạm vi đấu đài, không thể lỗ mãng được, nên mới thôi.
Bấy giờ đã thấy hắc y tăng đấu nhau với Bàn Di Lặc Công Tôn Vân.
Lần này hắc y tăng đấu rất chậm rãi hòa hoãn, không còn hung bạo cuồng mãnh như chiêu vừa rồi ra tay đấu Lạc Đại Xuân. Điều này khiến Công Tôn Vân cũng bị bất ngờ, vốn vào đầu trận lão đã chú tâm chuyên đánh, cứ nghĩ đối phương sẽ đấu như đã đấu với Lạc Đại Xuân. Nhưng chẳng ngờ cuộc đấu đã khác, khách chủ nhượng chiêu tấn chiêu đều đủ lễ.
Qua chừng hai mươi chiêu, hắc y tăng bỗng thét lớn:
- Tôn giá cẩn thận!
Dứt lời, bóng áo tăng phất lên xoay tròn một vòng tợ như làn khói, chưởng ảnh một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa vạn chưởng trùm lấy cả người Bàn Di Lặc.
Bàn Di Lặc từ đầu đến giờ vừa đánh vừa cố nhận ra đối phương môn hạ là ai, nhưng không tài nào nhận ra được.
Lúc này vừa thấy hắc y tăng ra chiêu, thì toát mồ hôi, vội nhảy lùi xa miệng la lên:
- Oái, Thiên Phiên chưởng!
Hắc y tăng đã thâu chưởng đĩnh lập, thầm khen đối phương nhãn lực không tồi.
Công Tôn Vân chấp tay xá dài, nói:
- Tại hạ xin chịu nhường bước. Nhưng dám hỏi pháp sư với Nhẫn đại sư quan hệ thế nào?
Hắc y tăng chỉ cười nói:
- Không là gì cả!
Công Tôn Vân ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng lẽ một chưởng vừa rồi Mãn thiên bách thủ chẳng phải nằm trong Phiên Thiên chưởng là gì? Thử hỏi trên võ lâm giang hồ có ai sử dụng được môn tuyệt luân chưởng pháp này?
Hắc y tăng vẫn nụ cười thản nhiên:
- Thứ lỗi bần tăng không thể trả lời câu này.
Bàn Di Lặc thấy đối phương không chịu đáp thẳng, nhưng đằng nào thì lão cũng không địch nổi một chưởng vừa rồi nên đành lặng lui.
Tiếp đó là lão nhân gầy ốm Tây Hán thượng nhân Ngô Đông Nguyên và Thanh Bằng kiếm khách Trương Dịch ra đấu.
Bọn họ thật ra đến đây theo lời mời của Liên Vân Bảo chủ là nhiệm vụ hộ đài, với họ chỉ cần thấy người nào có bản lĩnh thì nhẹ nhàng để thông qua. Đằng nào thì hôm nay cũng chỉ là tỷ đấu chọn hiền tài, chứ không tư thù đại oán nên xuất thủ tự nhiên ít nhiều chẳng hết sức.
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Chỉ lóe nghĩ tới đó Lạc Đại Xuân lưng đã toát mồ hôi lạnh, nhưng lúc này có muốn thâu hồi công lực cũng đã muộn, khoảng cách song phương rất gần, mà chưởng đánh ra thì mạnh.
Liêu Thứ đứng gần đó đã nhận ra tình hình nguy cấp của Lạc Đại Xuân, liền thấy gã chuẩn bị đề phòng nhảy vào ứng cứu cho sư thúc khi nguy cấp.
Nói thì chậm, lúc ấy lại rất nhanh, chỉ nghe Lạc Đại Xuân hừ một tiếng, thân hình lảo đảo nhào chúi tới trước.
Đúng lúc này, hai bóng người từ hai cánh tả hữu nhảy vào tấn công hắc y tăng.
Hắc y tang vừa rồi chỉ hóa chiêu bồi nhẹ một chưởng vào lưng Lạc Đại Xuân, lúc này nhận thấy có người vào ứng cứu cho Lạc Đại Xuân, song chưởng xoay tròn rồi phát ra hai chưởng nghênh tiếp.
"Bình bình" tiếp liền hai tiếng, hai thân hình vọt nhanh vào rồi cũng nhào nhanh trở ra ngoài. Bấy giờ mới thấy rõ người nhảy vào cánh trái chính là Bàn Di Lặc Công Tôn Vân, lão sau một chưởng thân hình vẫn trầm ổn, tợ hồ như không hề hấn gì. Nhưng người cánh phải chính Liêu Thứ, gã bị đánh bật lùi phải khó khăn lắm mới đứng vững.
Lạc Đại Xuân cố gắng khống chế huyết nghịch trong tâm mạch, lớn tiếng hỏi:
- Dã tăng, mau báo tính danh!
Hắc y tăng trên môi nở một nụ cười khinh miệt:
- Hừ, Lạc Đại Xuân, ngươi là cái thá gì mà dám hỏi đến pháp hiệu Phật gia?
Lạc Đại Xuân nghe vậy thì giận tím mặt, chẳng kể đang thụ thương, định xông tới vung chưởng thí mạng.
Nào ngờ, lão thụ thương chẳng nhẹ tí nào, không tức giận thì tốt, tức giận vận khí lên thì lập tức nghịch thượng xung, chỉ thấy cổ họng lờm lợm, rồi không cưỡng lại được. "Hộc" một tiếng, máu phun ra thành vòi, người lảo đảo muốn ngã khụy.
Liêu Thứ vội nhảy đến đỡ lấy người Lạc Đại Xuân mới khỏi ngã, rồi dìu lão tạm về chỗ ngồi. Nhưng Lạc Đại Xuân trong vòng tay Liêu Thứ vẫn tức giận hỏi:
- Dã tăng, thật ra ngươi là ai?
Nguyên là vừa rồi, Lạc Đại Xuân khi nghe hắc y tăng nói một câu "Hừ, Lạc Đại Xuân, ngươi là cái thá gì ..." thì lão cảm nhận giọng nói người này rất quen, có điều nhất thời lão không nghĩ ra đã nghe qua ở đâu.
Lạc Đại Xuân tức giận vô cùng, nhưng biết đã bại trận, giờ ở đây chỉ càng thêm xấu mặt cho nên bảo Liêu Thứ dìu mình vào hẳn nội bảo nghỉ dưỡng thương.
Quần hùng dưới đài đã xầm xì bàn tán lớn nhỏ, đa phần đều tập trung bàn luận về vị tăng lạ này, họ tất nhiên không ai biết được hắc y tăng kia là ai? Thuộc môn phái nào?
Thậm chí chưa một người nào từng nghe qua hay thấy một vị hắc y tăng nào như vậy.
Người buồn phiền nhất lúc này là Hồ Dã. Lão không ngờ lại xuất hiện thêm một hắc y tăng, mà chỉ mới chiêu thứ hai đã đánh tổng quản Lạc Đại Xuân trọng thương.
Lão vốn định ra mặt, nhưng nghĩ lại đây chỉ là nằm trong phạm vi đấu đài, không thể lỗ mãng được, nên mới thôi.
Bấy giờ đã thấy hắc y tăng đấu nhau với Bàn Di Lặc Công Tôn Vân.
Lần này hắc y tăng đấu rất chậm rãi hòa hoãn, không còn hung bạo cuồng mãnh như chiêu vừa rồi ra tay đấu Lạc Đại Xuân. Điều này khiến Công Tôn Vân cũng bị bất ngờ, vốn vào đầu trận lão đã chú tâm chuyên đánh, cứ nghĩ đối phương sẽ đấu như đã đấu với Lạc Đại Xuân. Nhưng chẳng ngờ cuộc đấu đã khác, khách chủ nhượng chiêu tấn chiêu đều đủ lễ.
Qua chừng hai mươi chiêu, hắc y tăng bỗng thét lớn:
- Tôn giá cẩn thận!
Dứt lời, bóng áo tăng phất lên xoay tròn một vòng tợ như làn khói, chưởng ảnh một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa vạn chưởng trùm lấy cả người Bàn Di Lặc.
Bàn Di Lặc từ đầu đến giờ vừa đánh vừa cố nhận ra đối phương môn hạ là ai, nhưng không tài nào nhận ra được.
Lúc này vừa thấy hắc y tăng ra chiêu, thì toát mồ hôi, vội nhảy lùi xa miệng la lên:
- Oái, Thiên Phiên chưởng!
Hắc y tăng đã thâu chưởng đĩnh lập, thầm khen đối phương nhãn lực không tồi.
Công Tôn Vân chấp tay xá dài, nói:
- Tại hạ xin chịu nhường bước. Nhưng dám hỏi pháp sư với Nhẫn đại sư quan hệ thế nào?
Hắc y tăng chỉ cười nói:
- Không là gì cả!
Công Tôn Vân ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng lẽ một chưởng vừa rồi Mãn thiên bách thủ chẳng phải nằm trong Phiên Thiên chưởng là gì? Thử hỏi trên võ lâm giang hồ có ai sử dụng được môn tuyệt luân chưởng pháp này?
Hắc y tăng vẫn nụ cười thản nhiên:
- Thứ lỗi bần tăng không thể trả lời câu này.
Bàn Di Lặc thấy đối phương không chịu đáp thẳng, nhưng đằng nào thì lão cũng không địch nổi một chưởng vừa rồi nên đành lặng lui.
Tiếp đó là lão nhân gầy ốm Tây Hán thượng nhân Ngô Đông Nguyên và Thanh Bằng kiếm khách Trương Dịch ra đấu.
Bọn họ thật ra đến đây theo lời mời của Liên Vân Bảo chủ là nhiệm vụ hộ đài, với họ chỉ cần thấy người nào có bản lĩnh thì nhẹ nhàng để thông qua. Đằng nào thì hôm nay cũng chỉ là tỷ đấu chọn hiền tài, chứ không tư thù đại oán nên xuất thủ tự nhiên ít nhiều chẳng hết sức.
Đọc tiếp: Chương 21 - Hối hận lỗi lầm Hồ Dã tự thú
Quay lại: Chương 19 - Kim La Hán hàm oan Ẩn Tử
Danh sách chươngChương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

