Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Xóm trọ em ở và những điều kỳ lạ


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 484
- Tình trạng: Hoàn thành
Vẫn theo thói quen, 2 đứa rủ nhau ra quán chè đá gần đó ngồi hàn huyên. Phải tới gần giữa trưa, Hùng và Khánh mới cùng nhau về xóm trọ, Khánh có vẻ sợ khi phải về, nên nó cứ dùng dằng ở lại mãi. Đường về nhà không xa, nhưng thời gian đi lâu hẳn hơn mọi ngày, một phần vì sợ cảm giác phải ở nhà, một phần là Hùng đi cẩn thận đến nỗi một vài cái xe đạp cũng vượt qua xe máy của nó. Bây giờ 2 đưa đang có cảm giác mong manh hơn bao giờ hết, rất có thể có những cái bất thình lình đổ vào 2 đứa nếu chả may lơ là.
Không biết do trùng hợp hay cố ý, về tới nhà Khiêm đang chờ sẵn, thằng này nhiệt tình ghê, bảo nấu cơm thôi mà nó còn xuống tận nơi đón anh em thế này.
- Làm gì mà phải đón tiếp nồng nhiệt thế chú – Hùng hất cằm hỏi nhí nhảnh.
- Em có giảm ở trên phòng một mình đâu, sợ thấy bà à.
- Thế nấu cơm chưa thế ?
- Ra quán thôi, em ở phòng bạn H xuống, có dám lên phòng nấu cơm :3
Thằng này nhát chết gớm, giữa ban ngày mà không dám ở nhà một mình, lại phải chạy xuống phòng gái ngồi để đỡ sợ ma . Mà kể ra, nếu mà sợ ma, thì nương nhờ em H là hợp lý nhất rồi.
H là một cô gái cũng ở tòa nhà này, nhưng ở tầng 3, phòng 305 đầy tai tiếng. Dù tòa nhà này đầy các tin đồn và ám ảnh, nhưng cư dân ở đây thường là những người ở lâu năm, vì tòa nhà rất sạch, đẹp đẽ tiện nghi mà giá cả lại cực kỳ phải chăng, nên ít khi thấy có người chuyển đồ rời nhà đi, duy chỉ có những người ở phòng 305.
Từ rất lâu, khi mà các phòng được lấp đầy mà phòng 305 vẫn bỏ hoang, người ta vẫn đồn rằng khi đi ngang qua phòng này, thường hay có cảm giác lạnh. Đôi khi trong nửa đêm, các hàng xóm còn nghe thấy tiếng dộng lạ và thậm trí cả cười văng vẳng ra từ phòng đó. Và để khẳng định cho tin đồn đó là việc không ai thuê trọ được phòng 305 quá 2 tháng. Thường họ sẽ bỏ đi sau 1 tuần, có người dai dẳng lắm, cũng chỉ được 2 tháng. Cứ thế, hàng tháng người đem đồ đến, người đem đồ đi khỏi phòng 305 cứ đều đặn.
Nhưng H là trường hợp đặc biệt nhất, khi mà đã gần nửa năm H ở đây một mình một phòng. Thời gian đầu H ở cùng 2 đứa bạn gái khác, nhưng 2 cô gái đó đã chuyển đi khi chưa được một tuần, H bất đắc dĩ phải ở một mình. Mà anh chủ nhà cũng lại thật tâm lý, giảm giá cho H đến 50% tiền phòng, miễn phí luôn tiền điện & nước, nên H không ngần ngại đồng ý ở lại một mình trong căn phòng rộng rãi mà có vẻ buồn tẻ này. Tốt quá còn gì, vừa rẻ, vừa rộng, lại an ninh cao, chứ một mình ở mà giá không 50% thì tốn kém lắm, chắc H cũng cũng sẽ chuyển đi luôn.
Ít ai ngờ rằng H có thể một mình ở phòng 305 lại lâu được đến như vậy, và có vẻ cô ấy đã quen với tòa nhà, nên chả thấy có vẻ gì sợ hãi hay biểu hiện lạ cả, mọi sinh hoạt của H vẫn bình thường vui tươi. Điều đó làm cả nhóm tò mò, và với cái mồm khéo léo của Khánh & Khiêm, 2 đứa đã nhanh chóng làm quen với được với H không lâu sau đó. Chắc chắn H là người cực kỳ dũng cảm, không sợ ma, hoặc H có một năng lực nào đó, khiến những ám ảnh ở căn phòng 305 bị áp chế.
Và bây giờ, thậm trí phòng 305 lại là nơi lẩn trốn cho đỡ sợ ma của Khiêm.
- Thế sao chú không ở trên phòng em H, xuống đây làm chi ? – Hùng lại hỏi Khiêm.
- Thôi, thôi, đi.. Ra quán ăn cơm, rồi em kể cho. – Khiêm vừa nhảy lên xe máy, vừa vảy tay ra hiệu cho Hùng phòng đi.
Toàn và Định thì đã đi làm từ sáng, chiều mới về, nên chỉ có 3 đứa là ra quán cơm. Quán cơm không xa tòa nhà cho lắm, nên cả bọn vô tư kẹp 3 đi, rồi kẹp 3 về mà không phải suy nghĩ đắn đo gì. 3 đứa gọi một xuất cơm bình dân và 3 cốc bia uống giải khát, Khiêm bắt đầu trầm ngâm vừa ăn, vừa kể về H
- H nó nói chuyện được với ma đấy – Khiêm mở đầu.
- Vậy á? Nó bảo thế à ?
- Không, em cảm thấy thế, hình như nó còn dọa được cả ma.
Khiêm bỗng dưng ồn tồn, nhìn xa xăm..
- Lúc em xuống phòng H, xin ngồi nhờ chơi, nó thể hiện lạ lắm
- Như thế nào ?
Khiêm nhấp một ngụm bia to, và bắt đầu nhớ lại.
-**-
Lúc đó nó lên phòng, cảm giác giữa trưa mà tòa nhà âm u vô cùng, cố gắng lắm mới ở một mình được 10 phút, chả buồn nấu cơm, nó ra khóa cửa và xuống phòng 305 chơi, nó biết rằng xuống đó là yên tâm nhất, vì có H, cô gái không biết sợ ma. Khiêm Vừa đi vừa chạy xuống. Phòng H bây giờ đang đóng cửa. Nhưng nghe bên trong như có tiếng lục cục và tiếng xì xào nói chuyện. May quá, H có nhà, Khiêm tự tin gõ cửa, bỗng tiếng xì xào im bặt, để lại không gian im ắng… rồi tự nhiên có gì đó ùa ra từ cánh cửa khiến Khiêm lạnh rợn sống lưng. Cảm giác như một làn khí lạnh vậy, không phải gió.
Nó chùn bước lùi lại, định bỏ chạy, thì cánh cửa mở ra, H xuất hiện.
- Ah anh Khiêm.
Gặp H, cảm giác sợ của Khiêm mất hẳn đi, nó hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh.
- Ừ, H hả, đang có bạn đến chơi à ?
- Dạ không, em ở nhà một mình ạ.
- Ủa? Anh nghe thấy tiếng nói chuyện mà ta ?
- Không, chắc là tiếng phim em đang xem đó mà.
- À ừ… Cho anh trú chân nhờ tý, Khánh đi vắng, nó không gửi chìa khóa, mà tý nữa nó mới về. – Khiêm nói dối, nhưng ngập ngừng, đầy lộ liễu.
- Vâng, mời anh vào, tự nhiên đi anh ^^
H thong thả đi trước, đến thằng bàn làm việc và khởi động laptop lên rồi chỉ tay lên chiếc ghế bên cạnh.
- Anh ngồi đi, em vô facebook chơi tý
Khiêm rụt rè đi vào, bỗng Hiện đứng phắt dậy hét.
- Đừng lại!! Ai cho mày vào!!!
Khiêm nhảy dựng lên, lùi lại không dám bước tiếp, mặt tái mét. H chỉ tay về phía khiêm nghiến răng, mắt long sòng sọc và trợn ngược trắng r.
- Cút!! Cút!! khỏi phòng tao ngay!!!
Prev 1 ... 11 12 13 14 15 ... 20 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000441