XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Xóm trọ em ở và những điều kỳ lạ


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 479
- Tình trạng: Hoàn thành
Khiêm sợ tím tái, lùi lại và ngã ngửa xuống đất, nó vừa ngồi, vừa lùi ra khỏi cửa thật nhanh. Lúc này Khiêm tràn ngập cảm giác kinh hãi, ngạc nhiên, nghê rợn, và lạnh gáy. Tất cả cảm giác đó trộn lại khiếm nó không đủ sức đứng vững. Rồi bỗng nhiên H lại trở lại bình thường.. nó nhìn vẻ mặt đầy cảm xúc và shock của Khiêm, hiểu là đã làm cho Khiêm sợ, vừa niềm nở, vừa nói trấn an.
- Ah.. Ah anh Khiêm, không phải bảo anh, anh vào đi.. đừng sợ.
- Thôi thôi, anh bận tý, anh đi đây…
Khiêm lật đật đứng dậy, rồi chạy thẳng xuống, để lại tiếng gọi ới theo của H sau lưng. Dù thế nào thì cũng là chuyện lạ, tự nhiên cái H hản xạ thế, lại còn tại phòng 305 nữa chứ, đứa dũng cảm nhất cũng phải bỏ chạy, chứ đừng nói đến Khiêm, bây giờ nó thà đứng ngoài đường còn hơn là ở lại đó.
-**-
- Nó dám đuổi chú đi cơ à ? – Hùng cau mày hỏi.
- Không, hình như nó chửi đứa nào sau lưng em ấy, lúc đó mắt nó cứ nhìn về phía sau em.
Khánh ngớ người nói:
- Không có lẽ ??
- Ừ.. không có lẽ.. – Hùng cũng lên tiếng đồng tình với Khánh.
Đứa nào cũng tưởng tượng được H đang chỉ tay và đuổi ai, à, đuổi cái gì mới đúng, nhưng chúng nó chỉ dám “Không có lẽ” với nhau, chứ không dám nói rõ mình đang nghĩ gì.
Hùng như nhận ra điều gì đó, nó hỏi luôn.
- Ơ, cái H nó bảo nó đang xem phim, sao nó lại bật laptop lên? Nó xem phim bằng niềm tin à ?
Khiêm cũng ngớ người, ừ.. Đúng rồi, lúc đó nó nghe thấy tiếng xì xào cơ mà, nếu không bật laptop lên, thì tiếng xì xao từ đâu ra ?.. Đang thân thờ, Hùng nói tiếp cắt dòng suy tư của Khiêm.
- Chết rồi… Lúc chú vào nó cứ chỉ tay sau lưng chú, hay có đứa nào nó bám theo chú ?
Khiêm bật đứng dậy, làm đổ cái ghế xuống, khiến cả quán quay lại nhìn, mặt nó lần này xanh mét, cảm giác của nó lúc này như bị ai đó bóp thắt tim lại vậy.
Bây giờ Khiêm đang trở nên bần thần hơn bao giờ hết…
Phần 7: Cô bé phòng 305
Có vẻ sự căng thẳng và áp lực đã đè nén lên cả Khiêm, ngoài Hương và Khánh.
Hùng tất nhiên là cũng không tránh nổi các áp lực, nhưng các sự kiện vừa rồi làm nó phấn khích hơn bao giờ hết. Có lẽ do ảo tưởng muốn được làm một thám tử của nó, cũng có thể do tính tò mò ăn sâu từ lâu, nhưng dù gì, trong thâm tâm Hùng bây giờ, là bằng mọi giá phải sáng tỏ tất cả. Huyền bí hay khoa học? Hùng đang rất mông lung, nó nghi ngờ mọi kiến thức nó có, bất kỳ sự giải thích nào từ tâm linh tới logic đều là lu mờ. Nó chỉ tin mọi khám phá từ chính bản thân nó vào lúc này.
Chiều hôm đó, Toàn và Định phải tăng ca đi làm bù cho ngày nghỉ của Khánh, phải đến 10h đêm mới về, chắc chúng nó sẽ tự về phòng Toàn và ngủ luôn chứ không qua tầng 4 phòng Khiêm và Khánh, Khiêm và Khánh đành ở nhà và trông chừng nhau, Khiêm thì sợ ma đeo đuổi, mà Khánh thì sợ phải chả giả bằng cái chân gãy. Hùng đã lon ton chạy đi đâu mất, có thể nó đang tìm kiếm gì đó ngoài kia, tất nhiên Khiêm và Khánh từ chối đi khám phá cùng.
Một buổi chiều nữa buông xuống tòa nhà xóm trọ, và cũng như các buổi chiều khác, nó luôn nặng nề, âm u, buồn và vắng ngắt một cách lạ lùng dù ngày nào nó cũng xảy ra. Khánh với Khiêm đã yên vị trong phòng từ lâu, hy vọng là Hùng sẽ sớm về, càng đông càng vui . 2 đứa chả biết nói gì với nhau cả, chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng nghĩ và tưởng tượng những sự kiện đã, hoặc sẽ xảy ra với mình.
Không khí im ắng, bao trùm căn phòng, buồn quá, cứ nghĩ miên man về ma với mãnh, biết thế không lên tầng 6 chơi cầu cơ
Bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên một cách cô đơn khó tả: Cộc cộc cộc… Khiêm và Khánh nhìn nhau, 2 đứa có vẻ không sợ sệt, ít ra có 2 người ở đây, và cảm giác nào đó mách bảo 2 đứa rằng, không có gì phải sợ cả. Khánh không nói gì, tự tin ra mở cửa.
Là H, nhìn Khánh, H hỏi nhẹ nhàng và thỏ thẻ:
- Anh Khiêm có nhà không ạ ?
- Ah H, Khiêm có nhà, có việc chi zợ em ?
- Cho em gặp anh Khiêm tý.
- Ừ, vô đây, có gì mà ngại :v
H bước vào phòng, dù là tìm Khiêm, nhưng khi vào phòng, H chỉ nhìn xung quanh chứ chưa nhìn vào Khiêm ngay, ngơ ngac nhìn, hình như sắc mặt của H thay đổi, từ thỏ thẻ, nhẹ nhàng, cô có vẻ gì đó rất nghiêm khắc, và lạnh lùng. Không chờ Khiêm chào trước, H lên tiếng luôn.
- Xin lỗi anh vì lúc trưa em to tiếng.
Hơi bất ngờ một chút, Khiêm há mồm ra định nói gì đó, thì H lại tiếp lời.
- Nhưng em không nói anh mà
- Ừa, Khiêm có kể cho anh nha, vậy em nói với ai ? – Khánh nhanh nhảu trước
H ngơ ngác nhìn quanh phòng, rồi nhìn Khiêm, và vớ ngay cây bút đang để trên bàn, vội vàng cầm tay Khiêm, vừa ghi gì đó, vừa nói.
- Em không tiện nói ra ở đây, có gì em sẽ bảo anh sau, anh chỉ cần chú ý và cẩn thận nhé.
Sau đó không kịp chào hỏi gì cả, vội vàng cô bé đi ra khỏi phòng biến mất dần sau dãy hành lang trước bỡ ngỡ của cả 2 thằng đàn ông. Tất nhiên Khánh và Khiêm tò mở cực độ, 2 đứa cũng chỉ nhìn theo bóng H đến khi nàng đi hẳn, rồi vội vàng tập trung vào dòng ghi của H trên tay Khiêm
“Anh đang bị oan hồn bám theo, cẩn thận bị nhập”
Khánh đọc được, vội văng tay Khiêm ra, lùi lại nhìn Khiêm ghê rợn, nó không nói lên được lời nào cả, cứ cứng họng nhìn Khiêm. Còn Khiêm lúc này thì chỉ há mồm, đứng hình, mắt nó tự dưng trợn ngược lên, nấc lên từng cú nặng nề.
Prev 1 ... 12 13 14 15 16 ... 20 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000407