-Cậu muốn chết rồi đúng không? Con nhóc láu cá này! – Nhã Phương phá lên cười, cô bé lao vào cù léc cô bạn làm Hải My phải nhảy bổ lên van xin tha mạng. Lần nào cũng thế, Nhã Phương luôn là đứa làm Hải My phải quên sạch định nghĩa “buồn” khi bên cạnh cô bé. My biết, Phương đang cố tình làm nụ cười trên môi cô bé bung nở. Chưa bao giờ My thấy bớt yêu thương cô gái đáng yêu này một chút.
Cả hai mải đùa nghịch dưới ánh trăng hòa nhã bên ngoài, đong đưa trên bậu cửa. Nghịch chán, cả hai lăn ra giường trò chuyện mãi tới khuya. Trong đêm ấy, Hải My đã tường tận giải thích từng chi tiết Nhã Phương thắc mắc, bởi cô bé nghĩ chẳng có gì cần giấu diếm Nhã Phương. Cô bạn thông minh và biết điều chắc chắn không làm My buồn như những người bạn khác. Từ ngày Nhã Phương đi, công ty mà bố My làm đột nhiên phá sản, mẹ cô bé vì quá thương chồng khi phải vất vả làm xa để nuôi gia đình mà đã mắc bệnh trầm cảm nặng nề. Có một ngày chẳng hiểu tại sao bà lại cầm kéo lên và cắt xoẹt đi mái tóc dài óng ả của Hải My, mái đầu nham nhở làm cô bé tủi thân khóc thét lên, vì vậy mà từ đó Hải My để tóc ngắn. Chẳng bao giờ bà mẹ còn cho cô bé để tóc dài thuớt tha. Những bộ đồ con trai cũng bị đá văng đi lúc nào không hay biết, thay vào đó là những trang phục nữ tính hơn đôi chút. Cho tới nay, mẹ My cũng bớt đi phần nào bởi bố cũng chuyển hẳn công tác về đây, gia đình cũng ổn định hơn trước rất nhiều. Mẹ muốn My trở thành một cô gái dịu dàng, nết na hơn để vui lòng bà ngoại, riết mãi rồi quen, Hải My cũng thấy vui vẻ khi tính khí không còn hung hăng như trước. Có lẽ lũ con trai trong lớp My thầm cám ơn mẹ cô bé nhiều lắm lắm.
Mải mê với câu chuyện cho thỏa lòng xa cách, hai cô bé đã kéo tám tiếng sinh học một người vốn có xuống còn năm tiếng ngắn ngủn qua đêm, và bỏ mặc hẳn chàng bệnh nhân đẹp trai kia một mình phòng bên cạnh. Dám cá là chẳng bệnh viện nào dám nhận hai cô nhóc này làm việc nếu cả hai trở thành y tá.
Chương 3: Gặp lại Warmboy
Sáng hôm sau.
Bên ngoài, nắng đã lên và chảy lênh láng trong lòng đường vắng vẻ.Vì nhà của Phương nằm cách xa trung tâm nên không khí cũng bớt bụi bặm, khoác lên mình dáng vẻ ngọt ngào của sự bình yên. Những buổi sáng trong lành thế này khiến đầu óc cô bé thư thái và dễ chịu hơn hẳn. Có lẽ vì quá thích thú lớp áo ngọt ngào của con phố mà cả Phương và My đều… quên đi học.
-Á! Dậy mau! Nhã Phương! – Hải My hét toáng lên.
-Ơ….con còn muốn ngủ…mẹ ơi… - Nhã Phương cuộn tròn trong chăn mà ngáp.
Hải My cố tuôn ra một tràng rành mạch:
-7:00 A.m rồi nàng ạ! Còn 30p nữa là vào lớp rồi! À quên – Hải My giằng co chăn với cô bạn ham ngủ - Tớ là Hải My! Phạm Hải My xinh xắn, đáng yêu… bạn của cậu chứ không phải mẹ cậu đâu! Nếu cậu không muốn trèo tường thì mau dậy đi! Dậy ngay!
Qủa là volum của Hải My không hề phí công bởi Nhã Phương đã lồm cồm bò dậy.
Hai cô nàng hấp tấp, chạy ra lại chạy vào vì bus kia sắp vênh váo vụt đi. Vì không kịp nên Hải My lấy luôn đồ của Nhã Phương mặc, kệ cho hôm nay là ngày đồng phục mới tinh.
Chia mỗi đứa một mẩu bánh mì đen nằm chỏng gọng trong tủ lạnh mà gặm. Nhã Phương và Hải My vội vã phóng đi, bỏ quên ai kia cần bàn tay chăm sóc.
Sau lưng hai cô bé, một ánh mắt kì quặc đến khó lòng mà đoán chủ nhân nghĩ gì đang lờ mờ đón nhận nắng mai.
8:00 A.m
Nắng bắt đầu len lỏi vào căn phòng tối, màu xám bao trùm khắp nơi. Tiếng chim bên ngoài rộn ràng quá. Đánh thức cả đôi mắt con mơ màng giấc ngủ.
Đăng Phong khẽ cựa mình. Đôi mày anh vội vàng bị kéo nhăn nhúm lại. Cảm giác thật tồi tệ. Toàn thân đau ê ẩm, rã rời không sức sống. Miệng đắng ngắt, khô khốc. Phong vơ đại cốc nước bên bàn rồi nốc cạn. Anh xoa đầu, mò mẫm trong căn phòng tối. Có một điều Phong rõ nhất: căn nhà này không phải của anh. Có lẽ ai đó đã mang anh về đây. Gương mặt nhỏ xinh, trắng bóc với đôi mắt trong veo lộ rõ nét lo âu, hoảng hốt của cô gái nào đó khẽ lướt qua tâm trí làm Phong ê ẩm đầu óc.
Đẩy cánh cửa gỗ màu trắng, Phong bước ra ngoài. Mi mắt khó nhọc nâng lên để không gian ấm áp, nhỏ bé của căn phòng xinh xắn thoáng làm anh ngỡ ngàng. Có lẽ vì quá quen với gam màu u tối nên giờ hơi ngạc nhiên khi sắc hồng, đỏ tuơi giăng kín căn phòng.
Chợt, bức ảnh lớn treo cuối góc phòng làm Phong ngỡ ngàng trong giây lát. Một cô gái có gương mặt thân thiện đang cười rất tươi với đôi mắt màu nâu trong vắt. Mái tóc cô ấy dài chấm lưng, nụ cười trong veo toát lên thần thái dịu dàng, ấm áp. Sau lưng là một cánh đồng xanh non, mỡ màng đang dâng trào sức sống.
Anh khẽ lắc đầu. Có lẽ do cô gái này xinh đẹp hơn những người con gái anh từng gặp nên mới có ấn tượng mạnh đến vậy. Nhưng rõ ràng, ở cô gái này có điểm gì khác biệt so với nét đẹp “model” của nữ giới hiện nay. Nét đẹp ấy vừa sáng trong, ngây ngô, yếu đuối, lại vừa toát lên nét mạnh mẽ, kiên cường trong đôi mắt.
Quẳng mình lên sô pha. Phong lục tìm điện thoại trong túi. Nhưng bộ quần áo của anh đã đuợc thay bằng đồ ngủ của ai đó. Thoáng bực mình. Anh nhắm nghiền đôi mắt cho hình ảnh cô gái kia tan biến. Nhưng…
Phong đoán đây là nhà của một cô gái, bởi chẳng thằng con trai chính hiệu nào lại trang hoàng khắp lối hoa và gấu bông. Hoặc… tên con trai đó không hề thích một đứa con gái nào…
Khẽ rùng mình với suy nghĩ điên rồ ấy. Phong mở choàng mắt. Một mẩu giấy vàng nhỏ xíu được gắn trên lọ hoa với dòng tin dài ngoằng (theo Phong là thế):
“Xin chào! ^^
Cả hai mải đùa nghịch dưới ánh trăng hòa nhã bên ngoài, đong đưa trên bậu cửa. Nghịch chán, cả hai lăn ra giường trò chuyện mãi tới khuya. Trong đêm ấy, Hải My đã tường tận giải thích từng chi tiết Nhã Phương thắc mắc, bởi cô bé nghĩ chẳng có gì cần giấu diếm Nhã Phương. Cô bạn thông minh và biết điều chắc chắn không làm My buồn như những người bạn khác. Từ ngày Nhã Phương đi, công ty mà bố My làm đột nhiên phá sản, mẹ cô bé vì quá thương chồng khi phải vất vả làm xa để nuôi gia đình mà đã mắc bệnh trầm cảm nặng nề. Có một ngày chẳng hiểu tại sao bà lại cầm kéo lên và cắt xoẹt đi mái tóc dài óng ả của Hải My, mái đầu nham nhở làm cô bé tủi thân khóc thét lên, vì vậy mà từ đó Hải My để tóc ngắn. Chẳng bao giờ bà mẹ còn cho cô bé để tóc dài thuớt tha. Những bộ đồ con trai cũng bị đá văng đi lúc nào không hay biết, thay vào đó là những trang phục nữ tính hơn đôi chút. Cho tới nay, mẹ My cũng bớt đi phần nào bởi bố cũng chuyển hẳn công tác về đây, gia đình cũng ổn định hơn trước rất nhiều. Mẹ muốn My trở thành một cô gái dịu dàng, nết na hơn để vui lòng bà ngoại, riết mãi rồi quen, Hải My cũng thấy vui vẻ khi tính khí không còn hung hăng như trước. Có lẽ lũ con trai trong lớp My thầm cám ơn mẹ cô bé nhiều lắm lắm.
Mải mê với câu chuyện cho thỏa lòng xa cách, hai cô bé đã kéo tám tiếng sinh học một người vốn có xuống còn năm tiếng ngắn ngủn qua đêm, và bỏ mặc hẳn chàng bệnh nhân đẹp trai kia một mình phòng bên cạnh. Dám cá là chẳng bệnh viện nào dám nhận hai cô nhóc này làm việc nếu cả hai trở thành y tá.
Chương 3: Gặp lại Warmboy
Sáng hôm sau.
Bên ngoài, nắng đã lên và chảy lênh láng trong lòng đường vắng vẻ.Vì nhà của Phương nằm cách xa trung tâm nên không khí cũng bớt bụi bặm, khoác lên mình dáng vẻ ngọt ngào của sự bình yên. Những buổi sáng trong lành thế này khiến đầu óc cô bé thư thái và dễ chịu hơn hẳn. Có lẽ vì quá thích thú lớp áo ngọt ngào của con phố mà cả Phương và My đều… quên đi học.
-Á! Dậy mau! Nhã Phương! – Hải My hét toáng lên.
-Ơ….con còn muốn ngủ…mẹ ơi… - Nhã Phương cuộn tròn trong chăn mà ngáp.
Hải My cố tuôn ra một tràng rành mạch:
-7:00 A.m rồi nàng ạ! Còn 30p nữa là vào lớp rồi! À quên – Hải My giằng co chăn với cô bạn ham ngủ - Tớ là Hải My! Phạm Hải My xinh xắn, đáng yêu… bạn của cậu chứ không phải mẹ cậu đâu! Nếu cậu không muốn trèo tường thì mau dậy đi! Dậy ngay!
Qủa là volum của Hải My không hề phí công bởi Nhã Phương đã lồm cồm bò dậy.
Hai cô nàng hấp tấp, chạy ra lại chạy vào vì bus kia sắp vênh váo vụt đi. Vì không kịp nên Hải My lấy luôn đồ của Nhã Phương mặc, kệ cho hôm nay là ngày đồng phục mới tinh.
Chia mỗi đứa một mẩu bánh mì đen nằm chỏng gọng trong tủ lạnh mà gặm. Nhã Phương và Hải My vội vã phóng đi, bỏ quên ai kia cần bàn tay chăm sóc.
Sau lưng hai cô bé, một ánh mắt kì quặc đến khó lòng mà đoán chủ nhân nghĩ gì đang lờ mờ đón nhận nắng mai.
8:00 A.m
Nắng bắt đầu len lỏi vào căn phòng tối, màu xám bao trùm khắp nơi. Tiếng chim bên ngoài rộn ràng quá. Đánh thức cả đôi mắt con mơ màng giấc ngủ.
Đăng Phong khẽ cựa mình. Đôi mày anh vội vàng bị kéo nhăn nhúm lại. Cảm giác thật tồi tệ. Toàn thân đau ê ẩm, rã rời không sức sống. Miệng đắng ngắt, khô khốc. Phong vơ đại cốc nước bên bàn rồi nốc cạn. Anh xoa đầu, mò mẫm trong căn phòng tối. Có một điều Phong rõ nhất: căn nhà này không phải của anh. Có lẽ ai đó đã mang anh về đây. Gương mặt nhỏ xinh, trắng bóc với đôi mắt trong veo lộ rõ nét lo âu, hoảng hốt của cô gái nào đó khẽ lướt qua tâm trí làm Phong ê ẩm đầu óc.
Đẩy cánh cửa gỗ màu trắng, Phong bước ra ngoài. Mi mắt khó nhọc nâng lên để không gian ấm áp, nhỏ bé của căn phòng xinh xắn thoáng làm anh ngỡ ngàng. Có lẽ vì quá quen với gam màu u tối nên giờ hơi ngạc nhiên khi sắc hồng, đỏ tuơi giăng kín căn phòng.
Chợt, bức ảnh lớn treo cuối góc phòng làm Phong ngỡ ngàng trong giây lát. Một cô gái có gương mặt thân thiện đang cười rất tươi với đôi mắt màu nâu trong vắt. Mái tóc cô ấy dài chấm lưng, nụ cười trong veo toát lên thần thái dịu dàng, ấm áp. Sau lưng là một cánh đồng xanh non, mỡ màng đang dâng trào sức sống.
Anh khẽ lắc đầu. Có lẽ do cô gái này xinh đẹp hơn những người con gái anh từng gặp nên mới có ấn tượng mạnh đến vậy. Nhưng rõ ràng, ở cô gái này có điểm gì khác biệt so với nét đẹp “model” của nữ giới hiện nay. Nét đẹp ấy vừa sáng trong, ngây ngô, yếu đuối, lại vừa toát lên nét mạnh mẽ, kiên cường trong đôi mắt.
Quẳng mình lên sô pha. Phong lục tìm điện thoại trong túi. Nhưng bộ quần áo của anh đã đuợc thay bằng đồ ngủ của ai đó. Thoáng bực mình. Anh nhắm nghiền đôi mắt cho hình ảnh cô gái kia tan biến. Nhưng…
Phong đoán đây là nhà của một cô gái, bởi chẳng thằng con trai chính hiệu nào lại trang hoàng khắp lối hoa và gấu bông. Hoặc… tên con trai đó không hề thích một đứa con gái nào…
Khẽ rùng mình với suy nghĩ điên rồ ấy. Phong mở choàng mắt. Một mẩu giấy vàng nhỏ xíu được gắn trên lọ hoa với dòng tin dài ngoằng (theo Phong là thế):
“Xin chào! ^^

