Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cầu Vồng và Mưa


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 380
- Tình trạng: Hoàn thành
Đỡ đau rồi chứ? Anh yên tâm đi. Chúng tôi không có ý đồ xấu gì với anh đâu! Vì phải đi học nên đành khóa cửa lại. Anh chịu khó đợi vậy nhé!

Cháo tôi để trong lò vi sóng, anh ăn đi rồi uống thuốc nhé! Tôi để thuốc trên bàn ăn đấy!

À, còn bộ quần áo của anh rách quá nên tôi vứt đi rồi. Đừng trách tôi nhé!

Sáng an lành!”

Bỏ lại nắng mơ màng đọng trong căn phòng ấm áp. Chàng trai bước vào phòng ăn kiếm tìm đồ mà “ân nhân” đã dặn. Bụng của anh đã biểu tình rầm rộ.

*-*-*

Tại hiệu sách Sunday gần “Hoa Đào”.

Hiệu sách nhỏ nép mình sau những chùm hoa giấy màu hồng xinh xắn, khoác lên mình nét lãng mạn giữa màu tấp nập, ồn ã của phố phường. Không gian thật dễ chịu và mát mẻ. Những cuốn sách đẹp đẽ hãnh diện vươn mình trên giá, hương sách mới còn lẩn khuất đâu đó trong không gian làm nức lòng người mê sách.

Khách thưa vắng, một vài ông lão khẽ cựa mình khi nắng choàng tỉnh dậy. Có lẽ bởi hôm nay là ngày đầu tuần, công việc và học tập còn vội giữ chân con người lại. Bởi không lí do gì mà tụi con gái mộng mơ bãng đi chốn thiên đường dịu ngọt này.

Gần cửa, một chiếc bàn dài có đặt máy tính và một vài đồ dùng cho việc mua bán. Một chàng trai mặc áo trắng đồng phục trường “Hoa Đào” mang nét đẹp nam tính không kém phần dịu dàng ngồi đối diện chàng tiếp tân. Cậu khẽ nhíu mày, dường như có chuyện gì đang gấp lắm mà không sao giải quyết được.

-Mày đã tìm kĩ những chỗ thằng Phong đến chưa? – chàng tiếp tân lên tiếng.

-Rồi! Nhưng chẳng lợi lộc gì! Thằng nhóc ấy dường như bốc hơi sau đợt giao hàng ấy! Ai cũng bảo không gặp nó! – chàng trai áo trắng thì thầm.

-Hoàng Tuấn, mày có nghĩ tụi thằng Long liên quan không? – cậu tiếp tân giật mình hét lớn.

Hoàng Tuấn – người con trai áo trắng, chợt ánh lên tia nhìn kì quái. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh bạn.

-Tao không nghĩ thằng Long dám làm gì đâu! Nó đang bị thương kia mà! À Duy này! – Tuấn chuyển sang thái độ dịu hơn – Vừa có người gọi đến bảo giao cuốn “Cẩm nang sống” với hai quyển “Phút giây” ở địa chỉ X đấy! Mau đi đi! – Tuấn đứng dậy, cậu chỉnh lại chiếc caravat thắt hời hợt trước ngực – Chuyện thằng Phong để sau đi! Giờ tao vào lớp đã!

Duy gục gặc cái đầu. Vừa bỏ mấy cuốn sách vào bọc, cậu lầm bầm với thái độ cười cợt:

-Tao chỉ sợ thằng nhóc ấy lại gây họa cho người ta thôi!

-Mày bớt đàn bà tí đi!

Tuấn nhếch môi cười đểu người anh em rồi mau chóng biến mất sau cánh cửa thủy tinh trong suốt.

*-*-*

Trưa.

Những vệt nắng dài loang lổ trượt dài trên phố nhỏ. Nắng phả ra cái nóng rẫy của mùa hè miền nhiệt đới khiến những con người nhắn nhó thầm oán trách tiết trời quái đản. Vừa hôm qua còn mát dịu mà nay đã vênh váo tỏa hơi nóng cầu kì.

Trên vỉa hè, những đứa học sinh áo trắng tinh khôi còn mải đùa nghịch sau buổi học dài đằng đẵng. Một vài người vội vã với chiếc đồng hồ đong đếm thời giờ trên tay. Mọi thứ thật hỗn độn và ồn ào.

Để quay lại thời trẻ con bé bỏng, Nhã Phương và Hải My quyết định tạt vào quán kem nhỏ gần trạm xe bus với cái tên “Ngọt ngào” đáng yêu. Vẫn thói quen cũ, vẫn là hương dâu cho Phương và sô cô la của My. Biết là nóng nực, nhưng khách hàng hễ bước chân vào “Ngọt ngào” vẫn không khỏi rùng mình với hình ảnh hai cô bé nhỏ nhắn đang hì hục ăn kem như người thợ đào đường với đống ly thủy tinh ngất ngưởng trên bàn.

Ăn chán chê, hai cô gái mới ngẩng mặt lên cười khúc khích mặc cho những ánh mắt soi mói, cảm thông và cả ghen tị đang phóng về mình như UFO.

-Giờ cậu về nhà tớ luôn đi! – Nhã Phương cười toe, quệt vết kem lem trên môi.

Uống xong ngụm nước Hải My mới ngẩng mặt lên nhìn cô bạn. Một nét ái ngại thoáng lướt qua thái độ của My. Cô bạn mỉm cười:

-Xin lỗi cậu nhé, Nhã Phương! Tại hôm qua tớ đã ngủ lại nhà cậu rồi nên giờ phải về thôi, không thì…

-Cậu sợ mẹ mắng à? – Phương ỉu xìu như bánh bao ngập nước.

Hải My vội xua tay:

-Không có! Mẹ và bố tớ về quê ngoại mấy hôm rồi!

-Vậy tại sao? - Nhã Phương tròn mắt.

Hải My thở dài thườn thượt. Cô bé chợt gắt lên với thái độ dữ dằn:

-Là vì ông anh quý hóa của tớ đấy! Lão ấy lười chảy mỡ ra! Tớ đi một cái là nhịn luôn. Có lẽ bây giờ đang ngất ở nhà rồi cũng nên!

Nhã Phương phá lên cười. Anh trai của Hải My tên Hải Quân. Quân là một họa sĩ vẽ truyện tranh độc quyền cho công ty A. Với tài năng của mình, số tiền mỗi tháng anh kiếm được đủ nuôi cho cả gia đình. Tuy anh không đẹp trai, cũng không cao ráo hay to con gì. Chỉ là một thằng nhóc mang mác 25 tuổi lùn tịt với gương mặt đầy tàn nhang, cái mũi tẹt và dáng người bé tẹo. Nhưng vẫn được con gái yêu quý rất nhiều, có lẽ bởi đôi tay tài hoa đáng ghen tị của anh. Những kỉ niệm về anh Quân đối với Nhã Phương không nhiều. Nhưng trong tiềm thức của cô bé, đó là một người dí dỏm, vui tính và mang lại niềm vui cho mọi người. Hải Quân rất mực yêu thương em gái. Hải My luôn được anh trai chiều chuộng nên lúc nào trong túi cũng rủng rẻng tiền. Ngoại trừ cái tính lười vô phương cứu chữa của Hải Quân là My không thể chịu được. Sữa và bánh có sẵn trong tủ lạnh mà cũng lười lấy ra ăn. Suốt ngày ru rú trong phòng vẽ truyện tranh và uống nước cầm hơi. Có thể nói Hải Quân là chàng trai chăm chỉ và mẫu mực nhất mà Phương từng gặp.
Prev 1 ... 5 6 7 8 9 ... 14 Next
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.001394
Polaroid