Duck hunt
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cầu Vồng và Mưa


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 383
- Tình trạng: Hoàn thành

Chia tay Hải My ở quán kem. My có nói tối qua đón Nhã Phương đến nhà chơi và chào hỏi Hải Quân luôn. Cô bé thấy vui lắm. Lần trở lại này có lẽ không hề nhàm chán chút nào. Tình yêu thương cứ đong đầy dần làm con tim Phương hạnh phúc.

Ngày đầu tiên đến lớp khá suôn sẻ với Phương. Tuy có chút rắc rối với bác bảo vệ ngoài cổng trường làm Phương phì cười mãi. Cô bé không nghĩ bác ấy còn… mê trai hơn cả hai đứa nhóc này.

Thấy hai con nhóc mặc váy xanh lơ y chang nhau chạy hồng hộc vào cổng trường như đua maraton, bác bảo vệ vội vàng ngăn lại. Mặc cho Phương mỏi miệng giải thích rằng:

-Cháu là học sinh mới ạ! Cháu chưa có đồng phục bởi hôm nay là ngày đầu cháu đi học!

Bác bảo vệ mẫu mực với thái độ kiên quyết tống cổ hai con nhóc loi choi ra ngoài. Bác nhíu hàng lông mày nghiêm nghị mà nạt:

-Tụi bây đừng hòng lừa ta nhé! Định trốn vào để gây gổ đánh nhau với học sinh “Hoa Đào” đúng không? Đi ngay trước khi ta gọi công an đến!

Đang lúc khóc dở mếu dở với cái đầu vốn tinh ranh nhưng bỗng ngừng hoạt động trong trường hợp oái oăm này, thì một chàng trai với gương mặt thân thiện bước vào trường mỉm cười với hai đứa nhóc. Dù đang đau lòng vì xin mãi mà bác bảo vệ vẫn chẳng xi nhê quyết định nhưng Nhã Phương vẫn nhận ra cậu học sinh này là người hôm trước đụng vào cô bé. Gương mặt Phương nóng ran và tim đập thình thịch khi bắt gặp nụ cười mê hoặc ấy. Chẳng biết từ khi nào, nickname Warmboy đã được cô bé gắn chặt cho cậu bạn lạ.

Warmboy khẽ nhíu mày xem xét sự việc. Cậu mỉm cười khi biết hai cô bạn kia gặp chuyện không may với bác bảo vệ già khó tính. Warmboy nhanh trí tiến lại bắt chuyện với bác bảo vệ cùng đủ thứ linh tinh trên đời nhằm đánh lạc hướng đôi mắt. Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ phẩy tay ra dấu cho hai cô gái mau trốn vào trong. Nhưng lúc ấy Nhã Phương chẳng còn biết gì là gì, đầu óc vốn nhanh nhạy đã mơ màng như trên Sao Hỏa. Phải vất vả lắm Hải My mới “khuân” được “đống của nợ” vào tới lớp. Mất công cô bạn thắc mắc mãi: “Hôm nay Phương đói quá nên “đơ” à?”

Ấn tượng của nhã Phương với chàng trai ấm áp kia vẫn chưa bao giờ bớt đẹp. Trong cuộc sống, có ba loại con trai Phương thường bắt gặp. Một là đẹp trai thì hư hỏng, hai là xấu trai nhưng ngoan ngoãn vô cùng, ba là chẳng có gì nổi bật. Nhưng Warmboy là chàng trai đầu tiên ngoại lệ. Cậu ấy vừa tốt bụng lại vừa đẹp trai. Đôi mắt màu café dịu dàng với nụ cười tỏa nắng ấy làm con tim Nhã Phương khẽ khàng ngây dại. Cô bé cứ miên man nghĩ về warmboy mà không biết rằng ở nhà cũng có một chàng trai đang chờ cô bé.

Cạch!

Nhã Phương đẩy cửa bước vào với tâm trạng lâng lâng còn mơ màng.

“La…lá…là…” – cô bé ngân nga khúc hát, khóe môi còn in nguyên nụ cười ngây ngô.

Chợt, Phương như chết đứng khi thấy chàng trai tên Phong bất tỉnh trên sàn nhà.



Chương 4: Hai con người đối lập



-Này! Anh sao vậy? – Nhã Phương ngồi sụp xuống sàn nhà, ra sức lay chàng trai đẹp như hoa.

Với sức của một cô gái mới lớn, Nhã Phương phải vất vả lắm mới lết được Phong lên sô pha. Chẳng hiểu anh chàng này làm sao mà sắc mặt xanh xao, tái mét. Chợt, Nhã Phương căng đôi mắt. Cô bé hoảng hốt chạy vào phòng ăn. Cảnh tượng trước mặt làm Phương chết đứng.

Sáng nay, dù hai đứa dậy muộn đến nỗi không kịp ăn sáng. Đi đến nửa đường thì Hải My nhớ ra còn có Đăng Phong ở nhà. Vậy là lại hộc tốc lao xuống bus để phi vào tiệm ăn nào đó vác một bịch cháo gà về cho anh chàng, một chút thuốc giảm đau được Nhã Phương chuẩn bị sẵn từ tối qua. Báo hại hai con nhóc suýt soát đâm vào ô tô mấy lần. Rồi lại bà cô bán cháo đỏng đảnh huyên thuyên đủ điều làm cả hai phát mệt. Cũng may Phương ngăn lại kịp, không có lẽ Hải My đã nhét thẳng chiếc giày búp bê vào miệng bà cô lắm lời kia.

Công sức của hai đứa bỏ ra cho cậu chàng này nhiều đến thế vậy mà lại dám phụ công. Bát cháo gà còn nguyên trên bàn đã nguội lạnh. Bên cạnh chậu cây nhỏ trên bàn ăn là đống thuốc vương vãi. Nhã Phương kinh hoàng. Anh chàng này chắc chắn không ăn mà đã uống thuốc, lại uống nhầm mới khổ. Vỉ thuốc giảm đau ở bọc màu trắng, Phương đã bỏ riêng, vậy mà không hiểu anh chàng này moi đâu ra một tá thuốc đau đầu, đau bụng mà uống cả.

Phần vì bực, phần vì thương, phần lại buồn cười vì chàng trai ngốc nghếch kia. Nhã Phương đặt nhẹ tay lên trán chàng trai. Cũng may Phong chỉ uống vài viên thuốc đau đầu lẫn đau bụng. Nếu không chắc chầu Diêm Vương rồi.

Cô bé vội vàng chạy đi mua bịch cháo khác cho anh chàng không biết điều kia.

Lúc lâu sau, Đăng Phong tỉnh dậy, anh thấy nhức đầu khủng khiếp. Cảm giác hệt như vừa từ cõi chết trở về.

Nâng dần mi mắt, vẫn là căn nhà nhỏ của một đứa con gái (hi vọng là thế). Nhưng đối diện với anh là cô gái xinh đẹp trong bức ảnh cuối phòng. Phong thoáng ngỡ ngàng. Trông kìa, đôi mày cô ta nhăn nhúm lại. Bực anh cái gì chứ!?

Để giữ phép lịch sự tối thiểu của một kẻ mang ơn, Phong lẩm bẩm:

-Chào buổi sáng!

Nhã Phương choáng váng, cô bé thở dài:

-13:00 P.m rồi!

Prev 1 ... 6 7 8 9 10 ... 14 Next
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000450