XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cầu Vồng và Mưa


- Chuyên mục: Truyện ngắn
- Lượt xem: 384
- Tình trạng: Hoàn thành
Chẳng biết có nên tống cổ anh chàng cứng đầu mà ngốc nghếch này ra khỏi nhà không nhỉ? Đây mà là “vị thần”, là “Hoàng tử” của trường cấp ba hay sao? Nhã Phương thực sự nghi ngờ thị hiếu của Hải My.

Chẳng thèm quan tâm, Phong ậm ừ rồi ngã lăn ra ghế. Đau đầu quá!

Nhã Phương bực bội lên tiếng:

-Tại sao anh lại không ăn cháo mà uống thuốc hả?

-Uống nước rồi! – Phong nhăn mày đáp cộc lốc.

Như châm ngòi nổ cho đại bác, Phương càng điên tiết hơn. Cô bé chẳng muốn cáu gắt với tên ngốc này, đành thở dài nói:

-Dậy ăn đi! Tôi mua cho anh bịch khác rồi!

-Không! – Phong kiên quyết.

Máu đã dồn tới đỉnh đầu Nhã Phương. Cô bé nhủ: “Mặt thì đẹp mà sao muốn đạp cho phát quá đi!”. Nói nhiều hơn một chút anh chàng này sẽ đứt dây thanh quản hay sao? Dù là kẻ ngông cuồng nhất cũng chưa bao giờ ăn nói bát nháo với Phương như tên hắc ám này. Phương ngoảnh mặt nhìn ra bên ngoài. Những tia nắng vàng sẽ làm cô bé dễ chịu hơn nhiều so với con người thô lỗ, đáng ghét kia. Cô bé nói bâng quơ:

-Tỉnh rồi mau đi đi!

Đăng Phong vẫn nhắm nghiền mắt, giọng lạnh lùng bật ra:

-Điện thoại của tôi đâu?

Bất chợt, Nhã Phương giật nảy. Có lẽ tối qua lúc Hải My và bác tài xế già thay đồ cho Phong đã quẳng mất bộ quần áo cùng chiếc điện thoại của anh ta mất rồi. Nhưng dù sao Nhã Phương vẫn không thể để anh chàng này đè đầu cưỡi cổ được. Cô bé đáp tỉnh bơ:

-Sao lại hỏi tôi? Có lẽ nó rớt đâu đó rồi!

Đăng Phong khẽ nâng mi mắt nhìn con bé mảnh khảnh trước mặt. Đúng là cô gái không dễ bắt nạt tí nào. Rõ ràng điện thoại và ví tiền của anh được cất trong túi quần, xưa nay luôn thế, vậy mà cô nhóc kia lại bảo “rớt đâu đó”. Chẳng phải vứt đồ của anh mà không chịu nhận đấy sao. Ranh ma thật! Nhưng vì cô bé có ơn cứu anh nên Phong nhường nhịn vậy. Anh nói:

-Mượn điện thoại!

Nhã Phương lừ mắt nhìn anh, hai gò má đỏ ửng lên vì giận. Trông cô bé hệt như con cún bị người ta giành mất đồ ăn lúc thăng hoa. Dùng hết sức có thể, Phương ném chiếc điện thoại vào bản mặt đáng ghét kia. Mong là dế yêu sẽ giúp cô bé bớt phần bực tức.

Nhưng có lẽ ông trời đang nghiêng theo phe ác. Rất nhanh, Phong chụp lấy điện thoại của Phương. Anh ném cái nhìn tinh quái khó hiểu về phía con nhóc láu cá kia.

Nhã Phương thoáng rùng mình, ánh mắt đáng sợ này…

Phong bấm số của ai đó rồi quay sang hỏi cô bé:

-Địa chỉ?

Phương cáu gắt, cô bé nói tộc ra luôn vì chẳng muốn chứa chấp loại người đáng bỏ đi này thêm chút nào nữa:

-Đường X…

Chẳng hiểu sao Hải My lại thích con người có bản chất xấu xa, đểu giả kia nhỉ? Có lẽ cả “Hoa Đào” cũng bị cậu ta lừa rồi! Tối nay ghé nhà, cô bé phải vạch trần bộ mặt cáo già của tên Phong này mới được. Tên chết bầm!

Bỏ mặc Đăng Phong ngồi bất động hệt tên tự kỉ ở phòng khách. Nhã Phương bỏ vào phòng mà không quên đá đểu anh chàng bằng thái độ hình sự làm ai đó suýt phì cười.

-Đồ đạc phòng khách không đáng mấy xu đâu! Thôi cái ánh mắt thèm thuồng man rợ ấy đi!

Rầm!

Cánh cửa gỗ bị đóng sầm lại trong sự tức tối của cô gái nhỏ.

Chẳng phải nhóc con kia muốn bảo: đi thì đừng có chộm đồ của tôi!? Phong đánh rơi mình trên sô pha, miệng lẩm bẩm:

-Special girl!

Lần đầu một cô gái gặp Phong, hoặc cô ta sẽ réo ầm lên vì vẻ ngoài bóng bẩy của anh, hoặc cô ta chẳng buồn để ý vì không thèm quan tâm. Còn con nhóc hung hăng này là lần đầu Phong gặp. Gương mặt thì hiền lành mà sao ác quá đi!

Bất chợt, hình ảnh một cô gái dịu dàng với nụ cười ấm áp, ánh mắt ngọt ngào khẽ lướt qua tâm trí Phong làm anh đau nhói.

Cới bỏ bộ đồ đã lem nhem vết bẩn, Nhã Phương khoác lên mình chiếc áo pull in hình chiếc ô màu tím với chân váy hồng chấm gối. Vừa vuốt lại mái tóc dài, Nhã Phương vừa tức tối. Dù cô bé là người kiềm chế giỏi cỡ nào hay tốt bụng đến mấy thì cũng không thể không phát khùng trước con người đáng ghét ngoài kia.

Vì ai mà Nhã Phương phải vất vả? Vì ai mà Nhã Phương tới giờ vẫn chưa có gì bỏ bụng? Vì ai? Vì ai?

Vậy mà hắn ta dám đối xử với ân nhân lạnh lùng, quái đản như vậy. Không còn nhân cách gì trong con người khô khốc ấy hay sao? Chỉ nghĩ tới thôi cũng đủ làm cô gái nhỏ điên tiết.

Mẹ Nhã Phương đã dạy rằng: “Con không nên chỉ vì một ai đó xấu xa trong muôn vàn tội ác mà tự làm hỏng tính cách tốt đẹp của mình!”. Vậy nên cô bé sẽ quên cái bản mặt khó ưa kia.

Bụng réo ầm ầm vì đói, Nhã Phương quyết định bỏ ra ngoài và mặc kệ tên con trai cứng cổ kia. Đừng có trách cô bé ác ôn bởi ngay từ đầu hắn ta đâu có ý định ăn!?

Mặc kệ con người nằm nhắm nghiền mắt trên sô pha. Nhã Phương ngẩng cao đầu bỏ ra ngoài.

Đóng sầm cửa lại, Phương dứ nắm đấm trước mặt mà nguyền rủa:

-Đi chết đi! Đồ con heo!

Hít một ngụm không khí trong lành sau màn nắng giòn tan, Nhã Phương mỉm cười lấy lại tinh thần khoan khoái. Sườn xào thẳng tiến!

Vừa ra đến cổng, đằng sao hàng rào trắng có dây leo xinh xắn, chàng Warmboy đang ngước mắt nhìn quanh quất với mẩu giấy nhỏ trong tay. Có lẽ cậu ấy tìm địa chỉ của ai đó.

“Thình thịch… thình thịch…”

Hai gò má Phương ửng hồng nghe con tim rộn ràng, xao xuyến.

Chưa kịp để Phương định thần trí óc, chàng Warmboy chợt cười tươi tiến lại, thân thiện nói:

-Xin lỗi đã làm phiền, bạn có thể cho mình hỏi chút không?

Prev 1 ... 7 8 9 10 11 ... 14 Next
›› Ba ! Liệu có muộn cho lười xin lỗi
›› Để nhớ 1 thời ta đã qua
›› Khung trời vàng không lá
›› Anh sẽ yêu em mãi chứ
›› Cầu Vồng và Mưa
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000571