Rồi cả hai lại quấn lấy nhau trong hơi thở dồn dập, không khí trong căn phòng càng thêm bí bách. Nhất là khi hai thân thể đàn ông đang quấn chặt lấy nhau, hôn mỗi lúc một mãnh liệt, chỉ hận không thể hoà hai cơ thể nóng rực kia làm một, anh vùi mặt vào cơ thể kia như trút hết cả một tuần thương nhớ, cậu đau đớn, đầy vội vã nhưng ngập chìm trong yêu thương ấm áp
Để rồi sau đó, giữa bóng đêm tĩnh mịch, cậu lại chỉ một mình, anh trở vể với mái ấm của mình. Hà Duy đắp chăn nhưng cái lạnh len lõi tận thớ thịt, phía dưới đau âm ĩ cũng không làm bớt đi cái cảm giác rét mướt đáng sợ kia, tay ấn điện thoại, tìm đọc những dòng tin nhắn anh gửi cho mình, Hà Duy bật khóc lúc nào không hay, nước mắt theo dòng lặng lẽ thấm xuống gối, trong đêm tối ấy, tình yêu của cả hai đã vỡ tan…
Phải, Hà Duy biết, nó đã vỡ tan từ ngày mái ấm nhỏ của anh chào đón tiếng cười của thành viên mới, hay kể từ ngày anh lập gia đình
Tất cả có còn ý nghĩa gì nữa đâu, anh và cậu mãi chỉ là yêu nhau, nhưng không thể nào là của nhau
Hả Duy tự nhủ lòng, chỉ đêm nay thôi, rơi nước mắt cho thoả thích, cho tan đi cái đau buồn của sự thật, dù chỉ là trong chốc lát
“Rồi tất cả sẽ như lúc đầu…anh về với chị ấy, về với gia đình nhỏ của anh đi nhé, chị không thể thiếu anh, cả đứa con của anh mà chị ấy đang mang nữa…”
Mấy ngày sau, Hà Duy thôi việc, chuyện này anh không biết, cậu âm thầm mua vé đi Châu Âu, anh cũng không biết. Chỉ là tìm đến cậu sau một ngày làm việc tất tả để rồi vội vã ra về mặc cho cậu nằm đó, nín thinh không nói một lời, anh nghĩ cậu mệt nên ngủ rồi, cũng không nói nhiều chỉ lặng lẽ ra về, có biết đâu cậu nằm đó quặn thắt lòng
Anh và cậu, rồi cũng đến lúc kết thúc, cậu muốn giải thoát khỏi tình trạng này, sự độc chiếm trong cậu quá lớn để chứa thêm một gia đình nhỏ bé kia của anh
Chiều hôm đó, cái hôm mà cậu xin nghĩ làm, anh đã đứng như trời trồng trước cánh cửa phòng trọ quen thuộc, anh không nhớ lầm phòng, nhưng rõ ràng là nơi cậu ở, bây giờ đã khoá kín, anh gọi điện thoại cả ngày không bắt máy, nếu là đi ra ngoài cũng phải mang điện thoại theo chứ
– Anh tìm anh Duy hả?
Con bé sống ở phòng đối diện nhìn anh tròn xoe mắt, vẻ ngạc nhiên không giấu nổi
Anh mỉm cười gật đầu rồi hỏi nhỏ “ Anh Duy đâu rồi em?”
– Ảnh không có nói với anh là ảnh dọn đi rồi sao?
Nghe như sét đánh ngang tai, nhưng anh lại hỏi lại một lần nữa, anh nghĩ mình nghe nhầm nhưng không cả hai lần đều là một đáp án. Mới hôm qua anh còn đến, mọi thứ vẫn bình thường mà
– Em biết ảnh đi đâu không?
– Không, ảnh qua chào rồi nói mai mốt sẽ ghé thăm em
Anh chết lặng, tựa như não tê liệt, ngừng hoạt động…Rồi tiếng chuông điện thoại reo lên réo rắt, anh như phát điên khi nhìn dãy số quen thuộc gọi đến, anh không lưu tên cậu, bởi lẽ dãy số kia đối với anh mà nói đã khắc sâu trong trí nhở từ rất lâu rồi. Anh bước ra ngoài hiên trước ngõ, ấn nút vội vàng
– Em lại làm trò gì thế?
Phía bên kia, đáp lại chỉ là hơi thở khó nhọc từ một nụ cười chua xót, kèm theo là tiếng ồn ào của bước chân, tiếng loa phát thanh “Chuyến bay số 27 đi New York…”
– Em đang ở sân bay hả? Em đi đâu? Sao không nói cho anh biết
– Em…anh nghe em nói nè
Tiếng ồn ào dịu bớt, cậu chọn một chỗ ngồi vắng vẻ, ngồi xuống rồi bình thản, nhắm mắt dồn hết can đảm nói chuyện với anh
– Anh đừng có ra sân bay, không kịp đâu…còn nửa tiếng nửa là em bay rồi, anh nghe em nói nè
– Anh phải chăm sóc cho gia đình của mình thật tốt…dù em ghét phải nói điều này lắm, em nghĩ chúng ta nên bỏ cuộc, anh à, em thật sự mệt mỏi, cuộc sống như vậy…
– Em…đừng đi, anh sẽ cố gắng…
– Thôi, anh à, chúng mình có duyên…em được anh yêu thương từng đó năm, đã là tốt rồi, em không chịu nỗi cứ phải lén lút, cảm giác tội lỗi trong em lớn lắm…em thương cu Bin, thương Lam nữa, em nói anh có tin không?
– Anh…tin, em đừng có đi, từ từ, từ từ rồi anh
– Rồi anh bỏ gia đình, bỏ vợ con…đến với em, phải không? Rồi cả anh và em có sống yên không anh, em và anh không phải chỉ sống cho riêng mình, cuộc đời này có quá nhiều thứ cho mình bận tâm anh à… Có lẽ tụi mình chỉ tới đây thôi, đã là vui rồi
Cậu cười gắng từng tiếng, cố át đi cái cảm giác nóng rảy nơi hốc mắt, móng tay đã bấm sau vào lòng bàn tay không biết tự lúc nào
– Anh để em đi nha, đừng làm người khác phải đau khổ chỉ vỉ chúng ta…
– Em muốn đi thật sao? Em không yêu anh sao Duy? Rõ ràng tất cả vẫn đang rất tốt cơ mà, duy trì như vậy chúng ta vẫn tốt, gia đình…anh vẫn tốt mà
– Em mệt rồi…mà đúng là em chán rồi, chán anh lắm rồi…chúng ta chia tay, coi như giài thoát cho em đi…
– Em…ĐƯỢC, EM ĐI ĐI, ĐI LUÔN ĐI, TỪ NAY VỀ SAU…_ anh hét lên, cảm giác thất vọng ngập tràn, tại sao mọi thứ hôm qua vẫn còn yên ổn, vừa quay lưng, cậu đã chán anh rồi sao? Coi anh là gì? Thích thì tới không thích thì phủi tay sao? Vậy thì cứ đi đi, phần tự tôn của một người đàn ông trong anh đã trực chào chỉ vì những lời cậu nói đã đâm sau vào anh, như từng nhát dao cứ cứa mãi một vị trí
– Sắp đến giờ lên máy bay rồi…tạm biệt!
-…
– Cám ơn anh thời gian qua
Tuuút! Anh cúp máy, nhẹ nhàng như cái cách cậu nói “chia tay đi”…
Để rồi sau đó, giữa bóng đêm tĩnh mịch, cậu lại chỉ một mình, anh trở vể với mái ấm của mình. Hà Duy đắp chăn nhưng cái lạnh len lõi tận thớ thịt, phía dưới đau âm ĩ cũng không làm bớt đi cái cảm giác rét mướt đáng sợ kia, tay ấn điện thoại, tìm đọc những dòng tin nhắn anh gửi cho mình, Hà Duy bật khóc lúc nào không hay, nước mắt theo dòng lặng lẽ thấm xuống gối, trong đêm tối ấy, tình yêu của cả hai đã vỡ tan…
Phải, Hà Duy biết, nó đã vỡ tan từ ngày mái ấm nhỏ của anh chào đón tiếng cười của thành viên mới, hay kể từ ngày anh lập gia đình
Tất cả có còn ý nghĩa gì nữa đâu, anh và cậu mãi chỉ là yêu nhau, nhưng không thể nào là của nhau
Hả Duy tự nhủ lòng, chỉ đêm nay thôi, rơi nước mắt cho thoả thích, cho tan đi cái đau buồn của sự thật, dù chỉ là trong chốc lát
“Rồi tất cả sẽ như lúc đầu…anh về với chị ấy, về với gia đình nhỏ của anh đi nhé, chị không thể thiếu anh, cả đứa con của anh mà chị ấy đang mang nữa…”
Mấy ngày sau, Hà Duy thôi việc, chuyện này anh không biết, cậu âm thầm mua vé đi Châu Âu, anh cũng không biết. Chỉ là tìm đến cậu sau một ngày làm việc tất tả để rồi vội vã ra về mặc cho cậu nằm đó, nín thinh không nói một lời, anh nghĩ cậu mệt nên ngủ rồi, cũng không nói nhiều chỉ lặng lẽ ra về, có biết đâu cậu nằm đó quặn thắt lòng
Anh và cậu, rồi cũng đến lúc kết thúc, cậu muốn giải thoát khỏi tình trạng này, sự độc chiếm trong cậu quá lớn để chứa thêm một gia đình nhỏ bé kia của anh
Chiều hôm đó, cái hôm mà cậu xin nghĩ làm, anh đã đứng như trời trồng trước cánh cửa phòng trọ quen thuộc, anh không nhớ lầm phòng, nhưng rõ ràng là nơi cậu ở, bây giờ đã khoá kín, anh gọi điện thoại cả ngày không bắt máy, nếu là đi ra ngoài cũng phải mang điện thoại theo chứ
– Anh tìm anh Duy hả?
Con bé sống ở phòng đối diện nhìn anh tròn xoe mắt, vẻ ngạc nhiên không giấu nổi
Anh mỉm cười gật đầu rồi hỏi nhỏ “ Anh Duy đâu rồi em?”
– Ảnh không có nói với anh là ảnh dọn đi rồi sao?
Nghe như sét đánh ngang tai, nhưng anh lại hỏi lại một lần nữa, anh nghĩ mình nghe nhầm nhưng không cả hai lần đều là một đáp án. Mới hôm qua anh còn đến, mọi thứ vẫn bình thường mà
– Em biết ảnh đi đâu không?
– Không, ảnh qua chào rồi nói mai mốt sẽ ghé thăm em
Anh chết lặng, tựa như não tê liệt, ngừng hoạt động…Rồi tiếng chuông điện thoại reo lên réo rắt, anh như phát điên khi nhìn dãy số quen thuộc gọi đến, anh không lưu tên cậu, bởi lẽ dãy số kia đối với anh mà nói đã khắc sâu trong trí nhở từ rất lâu rồi. Anh bước ra ngoài hiên trước ngõ, ấn nút vội vàng
– Em lại làm trò gì thế?
Phía bên kia, đáp lại chỉ là hơi thở khó nhọc từ một nụ cười chua xót, kèm theo là tiếng ồn ào của bước chân, tiếng loa phát thanh “Chuyến bay số 27 đi New York…”
– Em đang ở sân bay hả? Em đi đâu? Sao không nói cho anh biết
– Em…anh nghe em nói nè
Tiếng ồn ào dịu bớt, cậu chọn một chỗ ngồi vắng vẻ, ngồi xuống rồi bình thản, nhắm mắt dồn hết can đảm nói chuyện với anh
– Anh đừng có ra sân bay, không kịp đâu…còn nửa tiếng nửa là em bay rồi, anh nghe em nói nè
– Anh phải chăm sóc cho gia đình của mình thật tốt…dù em ghét phải nói điều này lắm, em nghĩ chúng ta nên bỏ cuộc, anh à, em thật sự mệt mỏi, cuộc sống như vậy…
– Em…đừng đi, anh sẽ cố gắng…
– Thôi, anh à, chúng mình có duyên…em được anh yêu thương từng đó năm, đã là tốt rồi, em không chịu nỗi cứ phải lén lút, cảm giác tội lỗi trong em lớn lắm…em thương cu Bin, thương Lam nữa, em nói anh có tin không?
– Anh…tin, em đừng có đi, từ từ, từ từ rồi anh
– Rồi anh bỏ gia đình, bỏ vợ con…đến với em, phải không? Rồi cả anh và em có sống yên không anh, em và anh không phải chỉ sống cho riêng mình, cuộc đời này có quá nhiều thứ cho mình bận tâm anh à… Có lẽ tụi mình chỉ tới đây thôi, đã là vui rồi
Cậu cười gắng từng tiếng, cố át đi cái cảm giác nóng rảy nơi hốc mắt, móng tay đã bấm sau vào lòng bàn tay không biết tự lúc nào
– Anh để em đi nha, đừng làm người khác phải đau khổ chỉ vỉ chúng ta…
– Em muốn đi thật sao? Em không yêu anh sao Duy? Rõ ràng tất cả vẫn đang rất tốt cơ mà, duy trì như vậy chúng ta vẫn tốt, gia đình…anh vẫn tốt mà
– Em mệt rồi…mà đúng là em chán rồi, chán anh lắm rồi…chúng ta chia tay, coi như giài thoát cho em đi…
– Em…ĐƯỢC, EM ĐI ĐI, ĐI LUÔN ĐI, TỪ NAY VỀ SAU…_ anh hét lên, cảm giác thất vọng ngập tràn, tại sao mọi thứ hôm qua vẫn còn yên ổn, vừa quay lưng, cậu đã chán anh rồi sao? Coi anh là gì? Thích thì tới không thích thì phủi tay sao? Vậy thì cứ đi đi, phần tự tôn của một người đàn ông trong anh đã trực chào chỉ vì những lời cậu nói đã đâm sau vào anh, như từng nhát dao cứ cứa mãi một vị trí
– Sắp đến giờ lên máy bay rồi…tạm biệt!
-…
– Cám ơn anh thời gian qua
Tuuút! Anh cúp máy, nhẹ nhàng như cái cách cậu nói “chia tay đi”…


