Lam chạy đến ôm anh, cu Bin đang mãi loay hoay với mớ đồ chơi dưới sàn cũng bì bạch bò ra phía cửa, Hà Duy phải bế nó lên để không bị mớ đồ chơi bừa bộn cản trở. Giữa những phút giây ngắn ngủi đó, ánh mắt Hà Duy và Ngọc Khương chạm nhau, không hề ngỡ ngàng hay bịn rịn,
Ánh mắt Ngọc Khương bình thản, không chút xao động, chỉ là thoáng phút chốc nó chợt sa sầm
Ánh mắt Hà Duy chợt đuộm buồn, trong đáy mắt là toàn bộ hình ảnh của anh…chỉ là đang ôm một người không phải cậu.
Cậu mỉm cười, bước đến gần đôi vợ chồng kia, miệng nở một nụ cười đầy miễn cưỡng, may là khi đó Lam đang đứng xoay lưng về phía cậu nên không thấy…chỉ có anh
– Dạy hư con nít…hai người nha!
– Á…_ Lam bối rối gỡ vòng tay khỏi chồng mình, rồi quay qua bế cu Bin từ tay cậu, hai mẹ con đi vào trong, chỉ kịp nói “hai người nói chuyện nha, em vô trong nấu chút đồ…”
Ngọc Khương ôm lấy cu Bin thơm lấy thơm để lên má nó, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc, anh không hề biết những cử chỉ đó, đang giết chết đi phần nào trong Hà Duy niềm hi vọng mà cậu vẫn luôn mang
“ Sau này, anh sẽ cùng em, hai chúng ta nhận nuôi một đứa bé, là con của em và anh, nha! Rồi chúng ta sẽ có mái nhà của riêng chúng ta, ngày đó nhất định sẽ đến”
Ngày đó, thằng thanh niên 27 tuổi như Hà Duy, đang say đắm trong hạnh phúc, được ấp ủ bởi vòng tay của người mà mình yêu thương, cậu đã tin ngày đó sẽ đến
Ít nhất là cho đến ngày hôm nay…
– Bữa nay qua đây chơi với cu Bin hả?
Hà Duy đứng đó, không nói gì, chỉ lại nở một nụ cười khô khốc, cậu đến gần anh, cố nói thật nhỏ “em nhớ anh”. Chợt Ngọc Khương thoáng sững sờ, bối rối đặt cu Bin xuống sàn, đang định nói gì đó với cậu thì Lam từ trong bếp đi ra, im lặng nhìn hai người đàn ông trước mặt… Bên ngoài là tiếng chó sủa vì có xe đi ngang qua…
…
– Hà Duy, em mở cửa cho anh, mới hơn 7h, sao ngủ sớm vậy?
Ngọc Khương đang rất cáu gắt, lúc trưa, Hà Duy đi về, bộ dạng vẫn còn rất vui vẻ, anh định tối nay sẽ đát cậu đi ăn tối, cả tuần này, không gặp Hà Duy, anh thấy cậu ốm đi nhiều nhưng vì có Lam nên anh không tiện hỏi. Cậu đóng kín cửa, mặc cho anh gọi, lại còn tắt đèn vờ như đi ngủ. Cảnh cửa vẫn im lìm, mãi cho đến khi những cú gõ càng quyết liệt, cánh của mới được mở ra, bên trong tối om, bóng đêm như tràn ra ngoài, Ngọc Khương nhìn vào cũng không biết cậu đang ở đâu, anh đi vào, với tay bật đèn lên…
Hà Duy ngồi lặng lẽ bên một góc giường, gương mặt vô cảm, chỉ là ánh mắt đang trôi về phía xa xăm, đây là lần đầu tiên Ngọc Khương thấy Hà Duy như thế. Anh dắt xe vào đóng rồi đến bên cạnh ôm cậu vào lòng
– Sao vậy? Giận anh về sớm không báo em biết hả?
-…
Hà Duy không trả lời, chỉ vòng tay ôm chặt lấy anh, cố hít lấy hít để mùi hương quen thuộc từ anh
Suy nghĩ
Thứ mà Hà Duy làm duy nhất sau khi từ nhà anh trở về, rốt cuộc, anh và cậu phải duy trì tình trạng như thế này đến bao giờ? Chưa phải chỉ là một chuyện anh về sớm mà không báo cậu…
– Lam có bầu nữa rồi, chúc mừng anh!
Mang sự chua chát gieo vào lòng anh, thêm vào đó sự khinh bỉ, cậu muốn anh biết
– Anh…đó là con anh
– Em có nói anh không phải là cha nó à
Anh im lặng, cậu cũng im lặng vẫn trong tư thế ôm nhau, không gian chỉ còn những nhịp thở nhè nhẹ, tiếng kim đồng hồ quay từng khắc trôi qua trong sự im lặng đáng ghét, hay cả hai đã quên mất sự tồn tại xung quanh?
– Tại sao lại giấu em?
– Anh không muốn em buồn thôi
– Anh nghĩ nó làm em buồn sao?
Rồi cậu cười phá lên, vùng khỏi vòng tay đang ấm áp kia, cái lạnh từ bên trong khiến cậu bật khỏi vòng tay đó một cách mãnh liệt, cậu nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt ấy vẫn sáng, vẫn đẹp, có chăng là giờ đây đang bối rối vô cùng, anh nắm lấy tay cậu, nhưng rồi cậu lại vùng ra, tạo khoảng cách với anh
“Ai là người thứ ba, người lén lút đứng sau hạnh phúc?”
Không phải là cậu suy diễn chứ, tại sao, câu trả lời như vang vọng tận óc, xoáy sâu vào hi vọng nhỏ nhoi của Hà Duy
Lả cậu sao?
– Nếu bây giờ, em với chị Lam đang sắp chết đuối, anh sẽ cứu ai?
– Em…
– Anh trả lời đi_ cậu gằng từng tiếng, lời nói mỗi lúc một nặng nề.
– Em không còn trẻ con nữa Hà Duy, sao lại hỏi như vậy?
Anh hét lên với cậu, giọng đầy vẻ bực bội, tại sao cậu lại hỏi anh như thế, tình cảm có thể đem ra cân đo đong đếm hay sao?
Bốp! cậu đấm mạnh vào má trái của anh, cả hai bổ nhào lên tấm nệm kế bên, lúc này những gì cậu cảm thấy chỉ là cay đắng, chua xót, ghen tị
Ghen tị cô gái kia có thể cùng anh đường đường chính chính
Cay đắng, chua xót cho bản thân, cho mối tình thầm lặng, cho tình yêu đứng sau lưng một mái ấm gia đình, phải, là lén lút đứng sau
Hơn cả là ghen tị, người con gái đó có thể sinh con cho anh, còn cậu, chỉ là một thằng con trai, không thể nào làm được chuyện đó
Phụ nữ khi níu kéo chồng về với mái ấm gia đình, người ta còn có con cái, có tình yêu, còn cậu…chỉ có thể níu lấy anh bằng tình yêu, thứ dễ vỡ còn hơn cả pha lê hay thuỷ tinh…thậm chí là như một quả bóng nước, chỉ chực vỡ ra trong tích tắc…
Cậu hoảng loạn, thèm khát…
Anh hoang mang, đầy hình ảnh cậu trong đáy mắt
Ánh mắt Ngọc Khương bình thản, không chút xao động, chỉ là thoáng phút chốc nó chợt sa sầm
Ánh mắt Hà Duy chợt đuộm buồn, trong đáy mắt là toàn bộ hình ảnh của anh…chỉ là đang ôm một người không phải cậu.
Cậu mỉm cười, bước đến gần đôi vợ chồng kia, miệng nở một nụ cười đầy miễn cưỡng, may là khi đó Lam đang đứng xoay lưng về phía cậu nên không thấy…chỉ có anh
– Dạy hư con nít…hai người nha!
– Á…_ Lam bối rối gỡ vòng tay khỏi chồng mình, rồi quay qua bế cu Bin từ tay cậu, hai mẹ con đi vào trong, chỉ kịp nói “hai người nói chuyện nha, em vô trong nấu chút đồ…”
Ngọc Khương ôm lấy cu Bin thơm lấy thơm để lên má nó, dáng vẻ vô cùng hạnh phúc, anh không hề biết những cử chỉ đó, đang giết chết đi phần nào trong Hà Duy niềm hi vọng mà cậu vẫn luôn mang
“ Sau này, anh sẽ cùng em, hai chúng ta nhận nuôi một đứa bé, là con của em và anh, nha! Rồi chúng ta sẽ có mái nhà của riêng chúng ta, ngày đó nhất định sẽ đến”
Ngày đó, thằng thanh niên 27 tuổi như Hà Duy, đang say đắm trong hạnh phúc, được ấp ủ bởi vòng tay của người mà mình yêu thương, cậu đã tin ngày đó sẽ đến
Ít nhất là cho đến ngày hôm nay…
– Bữa nay qua đây chơi với cu Bin hả?
Hà Duy đứng đó, không nói gì, chỉ lại nở một nụ cười khô khốc, cậu đến gần anh, cố nói thật nhỏ “em nhớ anh”. Chợt Ngọc Khương thoáng sững sờ, bối rối đặt cu Bin xuống sàn, đang định nói gì đó với cậu thì Lam từ trong bếp đi ra, im lặng nhìn hai người đàn ông trước mặt… Bên ngoài là tiếng chó sủa vì có xe đi ngang qua…
…
– Hà Duy, em mở cửa cho anh, mới hơn 7h, sao ngủ sớm vậy?
Ngọc Khương đang rất cáu gắt, lúc trưa, Hà Duy đi về, bộ dạng vẫn còn rất vui vẻ, anh định tối nay sẽ đát cậu đi ăn tối, cả tuần này, không gặp Hà Duy, anh thấy cậu ốm đi nhiều nhưng vì có Lam nên anh không tiện hỏi. Cậu đóng kín cửa, mặc cho anh gọi, lại còn tắt đèn vờ như đi ngủ. Cảnh cửa vẫn im lìm, mãi cho đến khi những cú gõ càng quyết liệt, cánh của mới được mở ra, bên trong tối om, bóng đêm như tràn ra ngoài, Ngọc Khương nhìn vào cũng không biết cậu đang ở đâu, anh đi vào, với tay bật đèn lên…
Hà Duy ngồi lặng lẽ bên một góc giường, gương mặt vô cảm, chỉ là ánh mắt đang trôi về phía xa xăm, đây là lần đầu tiên Ngọc Khương thấy Hà Duy như thế. Anh dắt xe vào đóng rồi đến bên cạnh ôm cậu vào lòng
– Sao vậy? Giận anh về sớm không báo em biết hả?
-…
Hà Duy không trả lời, chỉ vòng tay ôm chặt lấy anh, cố hít lấy hít để mùi hương quen thuộc từ anh
Suy nghĩ
Thứ mà Hà Duy làm duy nhất sau khi từ nhà anh trở về, rốt cuộc, anh và cậu phải duy trì tình trạng như thế này đến bao giờ? Chưa phải chỉ là một chuyện anh về sớm mà không báo cậu…
– Lam có bầu nữa rồi, chúc mừng anh!
Mang sự chua chát gieo vào lòng anh, thêm vào đó sự khinh bỉ, cậu muốn anh biết
– Anh…đó là con anh
– Em có nói anh không phải là cha nó à
Anh im lặng, cậu cũng im lặng vẫn trong tư thế ôm nhau, không gian chỉ còn những nhịp thở nhè nhẹ, tiếng kim đồng hồ quay từng khắc trôi qua trong sự im lặng đáng ghét, hay cả hai đã quên mất sự tồn tại xung quanh?
– Tại sao lại giấu em?
– Anh không muốn em buồn thôi
– Anh nghĩ nó làm em buồn sao?
Rồi cậu cười phá lên, vùng khỏi vòng tay đang ấm áp kia, cái lạnh từ bên trong khiến cậu bật khỏi vòng tay đó một cách mãnh liệt, cậu nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt ấy vẫn sáng, vẫn đẹp, có chăng là giờ đây đang bối rối vô cùng, anh nắm lấy tay cậu, nhưng rồi cậu lại vùng ra, tạo khoảng cách với anh
“Ai là người thứ ba, người lén lút đứng sau hạnh phúc?”
Không phải là cậu suy diễn chứ, tại sao, câu trả lời như vang vọng tận óc, xoáy sâu vào hi vọng nhỏ nhoi của Hà Duy
Lả cậu sao?
– Nếu bây giờ, em với chị Lam đang sắp chết đuối, anh sẽ cứu ai?
– Em…
– Anh trả lời đi_ cậu gằng từng tiếng, lời nói mỗi lúc một nặng nề.
– Em không còn trẻ con nữa Hà Duy, sao lại hỏi như vậy?
Anh hét lên với cậu, giọng đầy vẻ bực bội, tại sao cậu lại hỏi anh như thế, tình cảm có thể đem ra cân đo đong đếm hay sao?
Bốp! cậu đấm mạnh vào má trái của anh, cả hai bổ nhào lên tấm nệm kế bên, lúc này những gì cậu cảm thấy chỉ là cay đắng, chua xót, ghen tị
Ghen tị cô gái kia có thể cùng anh đường đường chính chính
Cay đắng, chua xót cho bản thân, cho mối tình thầm lặng, cho tình yêu đứng sau lưng một mái ấm gia đình, phải, là lén lút đứng sau
Hơn cả là ghen tị, người con gái đó có thể sinh con cho anh, còn cậu, chỉ là một thằng con trai, không thể nào làm được chuyện đó
Phụ nữ khi níu kéo chồng về với mái ấm gia đình, người ta còn có con cái, có tình yêu, còn cậu…chỉ có thể níu lấy anh bằng tình yêu, thứ dễ vỡ còn hơn cả pha lê hay thuỷ tinh…thậm chí là như một quả bóng nước, chỉ chực vỡ ra trong tích tắc…
Cậu hoảng loạn, thèm khát…
Anh hoang mang, đầy hình ảnh cậu trong đáy mắt


