Nhược Phù vội vàng mau tránh ra đôi môi anh ta gần như sắp đụng phải lỗ tai mình nói: “Không cần, hắn không có.”
Tả Ti Phong không có như cô mong đợi một loại xuất hiện đối với cô dây dưa không dời, cô nên thở nhẹ một hơi âm thầm may mắn mới phải, nhưng vì sao cô ngược lại cảm thấy tâm nhéo lên, hơn nữa còn có chút mất mác cùng đau nhói?
“Nói không chừng hắn tùy thời cũng sẽ xuất hiện, chúng ta càng nên phải biểu hiện được thân thiết một chút mới có thể làm cho hắn tin.” nói xong, Từ Tử Trác lại sát đến bên tai của cô hôn mà nói.
Nhược Phù đang muốn mở miệng bác bỏ đề nghị của anh ta thì lại liếc thấy bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Tả Ti Phong, hắn không nói lời nào độc chiếm một cái bàn thẳng nhìn chằm chằm đài biểu diễn nhìn.
“Hắn. . . . . . Hắn tới.” Nhược Phù khẽ run lên tiếng nói, cũng hướng trên người Từ Tử Trác tới gần.
Cô nhất định phải ép buộc chính mình diễn tốt vở kịch này, bởi vì đây là biện pháp duy nhất khiến Tả Ti Phong đối với cô chết tâm, cũng là cơ hội tốt nhất cô kết thúc hồi tình cảm hành hạ này!
Từ Tử Trác rất phối hợp vội vàng ôm Nhược Phù, còn đàng hoàng không khách khí thừa cơ hôn xuống má cô.
Khách tối nay cực kỳ ít, cho nên Từ Tử Trác một cái liếc liền ở trong đám người nhìn thấy Tả Ti Phong đặc biệt cao lớn xuất chúng, hắn khí chất nổi bật bất phàm khiến đồng dạng thân là
đàn ông Từ Tả Trác không khỏi ghen tỵ liếc hắn một cái sau lại đem Nhược Phù ôm càng chặt hơn.
“Người đàn ông kia nhìn một cái cũng biết là một hoa hoa công tử chuyên tổn thương lừa gạt phụ nữ, em quyết tâm bỏ rơi hắn là đúng, anh nhất định giúp một tay.”
Không đợi Nhược Phù gật đầu đồng ý, Từ Tử Trác đột nhiên nghiêng người muốn đi hôn lên đôi môi đỏ tươi mềm mại của Nhược Phù.
Nhược Phù còn không kịp có bất kỳ phản ứng, một đạo tiếng hô mềm mại đột nhiên hô lên từ phía sau bọn họ: “Từ Tử Trác, anh lại dám hôn môi phụ nữ!”
Vừa thấy đến cô gái kia khí thế hung hung, Từ Tử Trác liền giống như là chuột thấy mèo một loại nhảy lên, nhảy cách xa xa Nhược Phù.
“Bích Chi, em. . . . . . Em như thế nào tới rồi? Em chớ hiểu lầm. . . . . . Hiểu lầm. . . . . .” Từ Tử Trác tay chân luống cuống liền vội vàng giải thích.
“Còn nói tôi hiểu lầm?” Bích Chi nhảy lên đài biểu diễn tức giận vô cùng tát anh ta một cái, Nhược Phù bị sợ đến không khỏi trợn mắt há mồm.
Không để ý Từ Tử Trác trên gương mặt còn lưu dấu năm ngón tay, Bích Chi lại nhéo tai của anh ta gào ầm: “Anh thật là có can đảm! Lại dám gạt tôi cùng một người phụ nữ khác hẹn hò, anh nhất định phải chết!”
Từ Tử Trác đau đến oa oa gào to lên, vội vàng cầu xin tha thứ: “Em…em hiểu lầm á! Mau buông anh ra. . . . . . Anh làm sao dám đối với em không chung thủy, này tất cả đều là hiểu lầm, em nghe anh giải thích.”
“Bị tôi chính mắt bắt được anh còn muốn giải thích cái gì? Anh hôm nay chết chắc, còn nữa, tôi cũng vậy sẽ không bỏ qua cho người phụ nữ lại dám quyến rũ anh!” giận đến lông mày nhướng lên Bích Chi tại lửa ghen điên cuồng đốt chính là một cái tát vung về phía gò má mềm mại của Nhược Phù.
Thật may là một cái cánh tay cứng rắn kịp thời duỗi qua ngăn lại cô ấy hung hãn công kích ra, là Tả Ti Phong!
“Đừng đụng tới Nhược Phù của tôi! Ai dám làm tổn thương Nhược Phù của tôi, tôi tuyệt không tha cho người đó!” hắn lạnh lùng cảnh cáo nói.
Bích Chi không khỏi bị sự uy nghiêm của Tả Ti Phong làm cho kinh hãi, thấy không đánh thành Nhược Phù, không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại lại đánh Từ Tử Trác.
Cũng không chịu được bạn gái quyền đấm cước đá nữa Từ Tử Trác rốt cuộc nói ra sự thật, “Em hiểu lầm, anh cùng cô ấy thật không có gì, chúng ta chỉ là hàng xóm, anh theo nàng chỉ là muốn diễn xuất đùa giỡn đuổi đi người đàn ông đang dây dưa cô ấy. Anh làm sao dám sau lưng em đi yêu cô gái khác, anh còn muốn sống. . . Ách! Không phải rồi! Trên đời này anh chỉ yêu em một người phụ nữ.”
Không ngờ từ Tử Trác cư nhiên đem sự thật đều nói ra hết, thoáng chốc, Nhược Phù không khỏi sắc mặt tái nhợt, khó chịu xoay người rời đi.
Tả Ti Phong liền vội vàng kéo cô, một tay đem cô ôm vào trong lòng.
Cô thân thể mềm mại đẫy đà ngọt ngào lập tức dẫn đốt nhiệt tình hừng hực của hắn,
Hắn ngừng thở thật chặt ôm lấy cô, vội vàng khát vọng muốn đem cô khảm vào trong thân thể của hắn.
“Phù, em đừng nghĩ muốn đi nữa.” Tả Ti Phong thanh âm khàn khàn thì thào nói. “Em hành hạ anh hành hạ đến còn chưa đủ sao? Còn cố ý tìm đàn ông tới chọc giận anh! Anh sẽ không lại làm như thế, anh sẽ không thả em đi.”
Hắn đã sớm lợi dụng thời gian một ngày biết rõ tình hình cuộc sống của Nhược Phù sau khi rời đi hắn, đang tại cô tìm Từ Tử Trác giả bộ là người yêu của cô sau, nhanh chóng tìm đến bạn gái Từ Tử Trác tới phá hư kế hoạch của cô.
Tả Ti Phong trên người truyền đến mùi xạ hương đậm đặc là mùi hương mà cô nửa đêm trong giấc mơ cũng nhớ tới, cô tâm thần có chút bị rung động, không nhịn được xụi lơ ở trong ngực hắn, chợt nhớ tới quyết tâm của mình, cảnh giác đến chính mình như thế nào ngốc đến lần nữa bị hắn hấp dẫn, vội vàng tức giận đẩy hắn ra.
“Buông tôi ra! Chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ gì rồi, đừng đến trêu chọc tôi nữa. . . . . .”
Tả Ti Phong không có như cô mong đợi một loại xuất hiện đối với cô dây dưa không dời, cô nên thở nhẹ một hơi âm thầm may mắn mới phải, nhưng vì sao cô ngược lại cảm thấy tâm nhéo lên, hơn nữa còn có chút mất mác cùng đau nhói?
“Nói không chừng hắn tùy thời cũng sẽ xuất hiện, chúng ta càng nên phải biểu hiện được thân thiết một chút mới có thể làm cho hắn tin.” nói xong, Từ Tử Trác lại sát đến bên tai của cô hôn mà nói.
Nhược Phù đang muốn mở miệng bác bỏ đề nghị của anh ta thì lại liếc thấy bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Tả Ti Phong, hắn không nói lời nào độc chiếm một cái bàn thẳng nhìn chằm chằm đài biểu diễn nhìn.
“Hắn. . . . . . Hắn tới.” Nhược Phù khẽ run lên tiếng nói, cũng hướng trên người Từ Tử Trác tới gần.
Cô nhất định phải ép buộc chính mình diễn tốt vở kịch này, bởi vì đây là biện pháp duy nhất khiến Tả Ti Phong đối với cô chết tâm, cũng là cơ hội tốt nhất cô kết thúc hồi tình cảm hành hạ này!
Từ Tử Trác rất phối hợp vội vàng ôm Nhược Phù, còn đàng hoàng không khách khí thừa cơ hôn xuống má cô.
Khách tối nay cực kỳ ít, cho nên Từ Tử Trác một cái liếc liền ở trong đám người nhìn thấy Tả Ti Phong đặc biệt cao lớn xuất chúng, hắn khí chất nổi bật bất phàm khiến đồng dạng thân là
đàn ông Từ Tả Trác không khỏi ghen tỵ liếc hắn một cái sau lại đem Nhược Phù ôm càng chặt hơn.
“Người đàn ông kia nhìn một cái cũng biết là một hoa hoa công tử chuyên tổn thương lừa gạt phụ nữ, em quyết tâm bỏ rơi hắn là đúng, anh nhất định giúp một tay.”
Không đợi Nhược Phù gật đầu đồng ý, Từ Tử Trác đột nhiên nghiêng người muốn đi hôn lên đôi môi đỏ tươi mềm mại của Nhược Phù.
Nhược Phù còn không kịp có bất kỳ phản ứng, một đạo tiếng hô mềm mại đột nhiên hô lên từ phía sau bọn họ: “Từ Tử Trác, anh lại dám hôn môi phụ nữ!”
Vừa thấy đến cô gái kia khí thế hung hung, Từ Tử Trác liền giống như là chuột thấy mèo một loại nhảy lên, nhảy cách xa xa Nhược Phù.
“Bích Chi, em. . . . . . Em như thế nào tới rồi? Em chớ hiểu lầm. . . . . . Hiểu lầm. . . . . .” Từ Tử Trác tay chân luống cuống liền vội vàng giải thích.
“Còn nói tôi hiểu lầm?” Bích Chi nhảy lên đài biểu diễn tức giận vô cùng tát anh ta một cái, Nhược Phù bị sợ đến không khỏi trợn mắt há mồm.
Không để ý Từ Tử Trác trên gương mặt còn lưu dấu năm ngón tay, Bích Chi lại nhéo tai của anh ta gào ầm: “Anh thật là có can đảm! Lại dám gạt tôi cùng một người phụ nữ khác hẹn hò, anh nhất định phải chết!”
Từ Tử Trác đau đến oa oa gào to lên, vội vàng cầu xin tha thứ: “Em…em hiểu lầm á! Mau buông anh ra. . . . . . Anh làm sao dám đối với em không chung thủy, này tất cả đều là hiểu lầm, em nghe anh giải thích.”
“Bị tôi chính mắt bắt được anh còn muốn giải thích cái gì? Anh hôm nay chết chắc, còn nữa, tôi cũng vậy sẽ không bỏ qua cho người phụ nữ lại dám quyến rũ anh!” giận đến lông mày nhướng lên Bích Chi tại lửa ghen điên cuồng đốt chính là một cái tát vung về phía gò má mềm mại của Nhược Phù.
Thật may là một cái cánh tay cứng rắn kịp thời duỗi qua ngăn lại cô ấy hung hãn công kích ra, là Tả Ti Phong!
“Đừng đụng tới Nhược Phù của tôi! Ai dám làm tổn thương Nhược Phù của tôi, tôi tuyệt không tha cho người đó!” hắn lạnh lùng cảnh cáo nói.
Bích Chi không khỏi bị sự uy nghiêm của Tả Ti Phong làm cho kinh hãi, thấy không đánh thành Nhược Phù, không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại lại đánh Từ Tử Trác.
Cũng không chịu được bạn gái quyền đấm cước đá nữa Từ Tử Trác rốt cuộc nói ra sự thật, “Em hiểu lầm, anh cùng cô ấy thật không có gì, chúng ta chỉ là hàng xóm, anh theo nàng chỉ là muốn diễn xuất đùa giỡn đuổi đi người đàn ông đang dây dưa cô ấy. Anh làm sao dám sau lưng em đi yêu cô gái khác, anh còn muốn sống. . . Ách! Không phải rồi! Trên đời này anh chỉ yêu em một người phụ nữ.”
Không ngờ từ Tử Trác cư nhiên đem sự thật đều nói ra hết, thoáng chốc, Nhược Phù không khỏi sắc mặt tái nhợt, khó chịu xoay người rời đi.
Tả Ti Phong liền vội vàng kéo cô, một tay đem cô ôm vào trong lòng.
Cô thân thể mềm mại đẫy đà ngọt ngào lập tức dẫn đốt nhiệt tình hừng hực của hắn,
Hắn ngừng thở thật chặt ôm lấy cô, vội vàng khát vọng muốn đem cô khảm vào trong thân thể của hắn.
“Phù, em đừng nghĩ muốn đi nữa.” Tả Ti Phong thanh âm khàn khàn thì thào nói. “Em hành hạ anh hành hạ đến còn chưa đủ sao? Còn cố ý tìm đàn ông tới chọc giận anh! Anh sẽ không lại làm như thế, anh sẽ không thả em đi.”
Hắn đã sớm lợi dụng thời gian một ngày biết rõ tình hình cuộc sống của Nhược Phù sau khi rời đi hắn, đang tại cô tìm Từ Tử Trác giả bộ là người yêu của cô sau, nhanh chóng tìm đến bạn gái Từ Tử Trác tới phá hư kế hoạch của cô.
Tả Ti Phong trên người truyền đến mùi xạ hương đậm đặc là mùi hương mà cô nửa đêm trong giấc mơ cũng nhớ tới, cô tâm thần có chút bị rung động, không nhịn được xụi lơ ở trong ngực hắn, chợt nhớ tới quyết tâm của mình, cảnh giác đến chính mình như thế nào ngốc đến lần nữa bị hắn hấp dẫn, vội vàng tức giận đẩy hắn ra.
“Buông tôi ra! Chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ gì rồi, đừng đến trêu chọc tôi nữa. . . . . .”

