“Vậy anh cũng không cần phải đứng phía sau dọa người như thế chứ!” Người này chắc là đã ở trong văn phòng cô được một lúc rồi, thân là ông chủ, lại không giống ông chủ một chút nào.
“Tôi tới đây quan sát chút.” Bị nhân viên gầm thét, hắn lơ đễnh, chỉ biểu hiện phong độ. “Thế nào, cô cùng A Nghiêu “xác định” rồi hả?”
Hai người đều đã kết giao một thời gian, câu “Xác định” kia rất có ý tại ngôn ngoại, đối mặt với cái tên không đứng đắn như thế, Thư Muội Dao quyết định làm như cái gì cũng chưa nghe thấy.
“Tôi trở về làm việc.” Làm ơn tha cho cô đi.
Lướt qua cái bàn trực tiếp vòng qua hắn, Thư Muội Dao trở lại vị trí của mình.
Tiền Quán Kiệt cũng đi theo. Vị trí hiện tại của cô vẫn là chỗ đầu tiên cô chọn.
“A Nghiêu kia mấy ngày nay khuôn mặt vô cùng rạng rỡ, tôi làm loạn, cậu ta cũng không tức giận, tình trạng “si đần” gần như có thể so sánh với lúc cô đồng ý kết giao với cậu ấy.” Hắn trực tiếp ngồi bên cạnh bàn, cầm lấy vật để bàn nhỏ ngắm nghía.
Thư Muội Dao liếc hắn một cái. “Không được làm loạn người ta.” Hơn nữa anh ấy cũng không “si đần”.
“Đau lòng?” Hắn giơ lên nụ cười xấu xa.
Ánh mắt nhìn lên trên. “Nếu anh không đến để làm việc, có thể không cần đến công ty.”
“Tôi đến công ty cũng có thể không cần làm việc.” Hắn nhún vai. Dù sao hai CEO của Ngải Bảo, một tên chủ nội, một tên chủ ngoại. Hắn vừa vặn phụ trách ra bên ngoài đi xuất đầu lộ diện làm cái bình hoa đó.
Thật sự là một nửa phút cũng không thể chịu được tên đàn ông không đứng đắn này! Người như thế này cũng có thể mở công ty làm ông chủ, hơn nữa theo như cô biết, còn kiếm không ít tiền, thật sự không có lương tâm rồi. Thư Muội Dao oán thầm.
“Dù sao anh cũng đã đến đây, thì đi giúp làm chút chuyện đi, phòng e phải làm 3d tương tác mua đồ thương thành, cần giúp đỡ.” Cô lấy đồ trên tay hắn ra, trực tiếp giao công việc cho hắn.
“Cô làm sao mà biết?” Hắn nhướng mày.
“Tôi ngày nào cũng ở trong công ty thì làm sao mà không biết được.” Cô kỳ quái nhìn hắn. “Ấn Nghiêu nói anh rất lợi hại, nếu đến công ty rồi, thì đi giúp chút đi.”
Mà cô biết, công ty Ngải Bảo này cùng công ty bình thường không giống nhau lắm, công ty bình thường đều là ông chủ cam kết với nhân viên, tiền kiếm được rơi hết vào túi ông chủ, rồi mới phát cho nhân viên tiền lương, tiền thưởng. Ngải Bảo thì có vẻ như là hợp tác quan hệ bạn bè, bán đi một dự án, công ty rút thành ba, làm như song phương giao tiếp nghiệp vụ rút một chút thành năm, mặt khác chia đều năm mươi năm mươi cho những người phụ trách dự án.
Sau khi biết được những điều này, cô mới biết bạn trai kiếm được rất nhiều tiền.
Công ty chỉ có mình anh làm nghiệp vụ, ngoài tình huống chương trình anh viết bị một công ty bên ngoài trực tiếp mua ra, đại đa số dự án đều có phần anh.
Mà Tiền Quán Kiệt thân là CEO công ty, tiền lương của hắn là do nhân viên cố gắng mới có, hẳn phải nên giúp đỡ miễn phí. Thư Muội Dao cho rằng như thế.
Người đàn ông vốn đang mỉm cười, vẻ mặt khẽ biến, hắn sâu xa khó hiểu nhìn cô.
“Dao Dao, có muốn suy nghĩ làm bạn gái tôi hay không? Tôi so với A Nghiêu không hề kém nha.”
Lời hắn nói rước lấy một cái lườm ngoan độc.
Luận về bên ngoài, Tiền Quán Kiệt cho rằng, nhìn tổng thể, quả thật phù hợp với tiêu chuẩn trai đẹp đương thời, kỳ thật không chỉ có hắn, còn có cái tên quái đản Cao Diệc Tường kia, lúc không nói gì cái dáng vẻ lạnh lùng đó, cũng có tiềm lực mê đảo người khác phái.
So sánh tiếp đó, Chung Ấn Nghiêu mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng khá là quy củ, chỉ cần anh không mở miệng — À, phải nói, cả ba tên này không nên mở miệng. Bọn họ một khi mở miệng, sức quyến rũ cấp lũy thừa cũng thẳng tắp rơi xuống. Nhưng Thư Muội Dao đã chìm đắm trong bể tình, hoàn toàn không thấy bạn trai nói chuyện có vấn đề gì, thậm chí cảm thấy khi anh hâm lên cái dáng vẻ đó đến là đáng yêu.
Mà cái tên rễ hành kia thế nào? Mà dám so sánh cùng bạn trai thân ái của cô!
“Anh kém hơn.” Cô lạnh nhạt nói. “Không muốn giúp, thì về văn phòng anh đi!” Tức chết người đi được.
Tiền Quán Kiệt bị phản ứng của cô chọc cười.
“Ai, tôi đây là khen cô nha.”
“Không cần.” Tên quỷ tự đại. Cô ghét nhất người như vậy!
“Tiểu thư, tôi là CEO nha.”
“Nếu dự án của mọi người không được đưa ra, tiền lương của tôi cũng sẽ không có tin tức.” Cô nhắc nhở hắn, tiền lương của hắn cũng nhờ thế mà có, muốn lĩnh tiền lương, phải đi làm việc.
Tiền Quán Kiệt tràn đầy ý cười nhìn cô. Công ty thành lập đến nay, hắn không phải không bị người khác nói qua, nhưng mà vừa mới vào công ty không lâu, còn thái độ trực tiếp như thế, cô chính là người đầu tiên.
Từ sau khi cô đến đây, tiếng kêu rên trong công ty cũng ít đi, không chỉ phòng trà có đầy đủ đồ uống, cô còn chủ động giúp đi pha trà, ngoài trừ cơm trưa sớm hơn, thỉnh thoảng còn có điểm tâm buổi chiều. Cô quả thật đem một đầu tập trung vào công việc ngay cả cái vỏ cây bị gặm cũng chăm sóc rất tốt.
Lúc trước vốn là mọi người tự trông nom, tạp vụ xem ai rảnh rỗi có lòng sẽ đến xử lý, mà phần lớn đều là A Nghiêu xử lý, nay một đống chuyện tạp nham, phản ứng đầu tiên của mọi người là đến tìm cô.
Hắn rất ít khi xuất hiện ở công ty, nhưng những việc này hắn đều thấy.
“Dao Dao, học wacthế nào rồi?” Hắn hỏi.
“Tôi tới đây quan sát chút.” Bị nhân viên gầm thét, hắn lơ đễnh, chỉ biểu hiện phong độ. “Thế nào, cô cùng A Nghiêu “xác định” rồi hả?”
Hai người đều đã kết giao một thời gian, câu “Xác định” kia rất có ý tại ngôn ngoại, đối mặt với cái tên không đứng đắn như thế, Thư Muội Dao quyết định làm như cái gì cũng chưa nghe thấy.
“Tôi trở về làm việc.” Làm ơn tha cho cô đi.
Lướt qua cái bàn trực tiếp vòng qua hắn, Thư Muội Dao trở lại vị trí của mình.
Tiền Quán Kiệt cũng đi theo. Vị trí hiện tại của cô vẫn là chỗ đầu tiên cô chọn.
“A Nghiêu kia mấy ngày nay khuôn mặt vô cùng rạng rỡ, tôi làm loạn, cậu ta cũng không tức giận, tình trạng “si đần” gần như có thể so sánh với lúc cô đồng ý kết giao với cậu ấy.” Hắn trực tiếp ngồi bên cạnh bàn, cầm lấy vật để bàn nhỏ ngắm nghía.
Thư Muội Dao liếc hắn một cái. “Không được làm loạn người ta.” Hơn nữa anh ấy cũng không “si đần”.
“Đau lòng?” Hắn giơ lên nụ cười xấu xa.
Ánh mắt nhìn lên trên. “Nếu anh không đến để làm việc, có thể không cần đến công ty.”
“Tôi đến công ty cũng có thể không cần làm việc.” Hắn nhún vai. Dù sao hai CEO của Ngải Bảo, một tên chủ nội, một tên chủ ngoại. Hắn vừa vặn phụ trách ra bên ngoài đi xuất đầu lộ diện làm cái bình hoa đó.
Thật sự là một nửa phút cũng không thể chịu được tên đàn ông không đứng đắn này! Người như thế này cũng có thể mở công ty làm ông chủ, hơn nữa theo như cô biết, còn kiếm không ít tiền, thật sự không có lương tâm rồi. Thư Muội Dao oán thầm.
“Dù sao anh cũng đã đến đây, thì đi giúp làm chút chuyện đi, phòng e phải làm 3d tương tác mua đồ thương thành, cần giúp đỡ.” Cô lấy đồ trên tay hắn ra, trực tiếp giao công việc cho hắn.
“Cô làm sao mà biết?” Hắn nhướng mày.
“Tôi ngày nào cũng ở trong công ty thì làm sao mà không biết được.” Cô kỳ quái nhìn hắn. “Ấn Nghiêu nói anh rất lợi hại, nếu đến công ty rồi, thì đi giúp chút đi.”
Mà cô biết, công ty Ngải Bảo này cùng công ty bình thường không giống nhau lắm, công ty bình thường đều là ông chủ cam kết với nhân viên, tiền kiếm được rơi hết vào túi ông chủ, rồi mới phát cho nhân viên tiền lương, tiền thưởng. Ngải Bảo thì có vẻ như là hợp tác quan hệ bạn bè, bán đi một dự án, công ty rút thành ba, làm như song phương giao tiếp nghiệp vụ rút một chút thành năm, mặt khác chia đều năm mươi năm mươi cho những người phụ trách dự án.
Sau khi biết được những điều này, cô mới biết bạn trai kiếm được rất nhiều tiền.
Công ty chỉ có mình anh làm nghiệp vụ, ngoài tình huống chương trình anh viết bị một công ty bên ngoài trực tiếp mua ra, đại đa số dự án đều có phần anh.
Mà Tiền Quán Kiệt thân là CEO công ty, tiền lương của hắn là do nhân viên cố gắng mới có, hẳn phải nên giúp đỡ miễn phí. Thư Muội Dao cho rằng như thế.
Người đàn ông vốn đang mỉm cười, vẻ mặt khẽ biến, hắn sâu xa khó hiểu nhìn cô.
“Dao Dao, có muốn suy nghĩ làm bạn gái tôi hay không? Tôi so với A Nghiêu không hề kém nha.”
Lời hắn nói rước lấy một cái lườm ngoan độc.
Luận về bên ngoài, Tiền Quán Kiệt cho rằng, nhìn tổng thể, quả thật phù hợp với tiêu chuẩn trai đẹp đương thời, kỳ thật không chỉ có hắn, còn có cái tên quái đản Cao Diệc Tường kia, lúc không nói gì cái dáng vẻ lạnh lùng đó, cũng có tiềm lực mê đảo người khác phái.
So sánh tiếp đó, Chung Ấn Nghiêu mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng khá là quy củ, chỉ cần anh không mở miệng — À, phải nói, cả ba tên này không nên mở miệng. Bọn họ một khi mở miệng, sức quyến rũ cấp lũy thừa cũng thẳng tắp rơi xuống. Nhưng Thư Muội Dao đã chìm đắm trong bể tình, hoàn toàn không thấy bạn trai nói chuyện có vấn đề gì, thậm chí cảm thấy khi anh hâm lên cái dáng vẻ đó đến là đáng yêu.
Mà cái tên rễ hành kia thế nào? Mà dám so sánh cùng bạn trai thân ái của cô!
“Anh kém hơn.” Cô lạnh nhạt nói. “Không muốn giúp, thì về văn phòng anh đi!” Tức chết người đi được.
Tiền Quán Kiệt bị phản ứng của cô chọc cười.
“Ai, tôi đây là khen cô nha.”
“Không cần.” Tên quỷ tự đại. Cô ghét nhất người như vậy!
“Tiểu thư, tôi là CEO nha.”
“Nếu dự án của mọi người không được đưa ra, tiền lương của tôi cũng sẽ không có tin tức.” Cô nhắc nhở hắn, tiền lương của hắn cũng nhờ thế mà có, muốn lĩnh tiền lương, phải đi làm việc.
Tiền Quán Kiệt tràn đầy ý cười nhìn cô. Công ty thành lập đến nay, hắn không phải không bị người khác nói qua, nhưng mà vừa mới vào công ty không lâu, còn thái độ trực tiếp như thế, cô chính là người đầu tiên.
Từ sau khi cô đến đây, tiếng kêu rên trong công ty cũng ít đi, không chỉ phòng trà có đầy đủ đồ uống, cô còn chủ động giúp đi pha trà, ngoài trừ cơm trưa sớm hơn, thỉnh thoảng còn có điểm tâm buổi chiều. Cô quả thật đem một đầu tập trung vào công việc ngay cả cái vỏ cây bị gặm cũng chăm sóc rất tốt.
Lúc trước vốn là mọi người tự trông nom, tạp vụ xem ai rảnh rỗi có lòng sẽ đến xử lý, mà phần lớn đều là A Nghiêu xử lý, nay một đống chuyện tạp nham, phản ứng đầu tiên của mọi người là đến tìm cô.
Hắn rất ít khi xuất hiện ở công ty, nhưng những việc này hắn đều thấy.
“Dao Dao, học wacthế nào rồi?” Hắn hỏi.

