“Cười anh cái gì?” Lập tức lại là vẻ mặt ngoài dự đoán.
“Nhiều lắm.”
“Ai, lần đầu tiên đó không được tính đâu đấy!” Một giây sau, anh lập tức phản ứng, “Anh không cố ý để kém như vậy, hơn nữa anh đã lập tức bồi thường lại cho em –”
“Ai nói với anh cái đó!” Mặt cô đỏ lên che miệng của anh, nhưng lại bị vặn bung ra.
“Anh muốn làm rõ nha, lần đầu thì ai cũng sẽ –” Miệng lại bị bịt lại.
“Được rồi, em biết em biết.” Ở cùng nhau đã được một tháng, cô thỉnh thoảng vẫn không đỡ được anh. “Không cho phép nói tiếp!” (aoi: là lần đầu 2 người xxoo ạ =-=)
Anh lại đem tay vặn xuống dưới, còn nhân cơ hội hôn trộm lòng bàn tay cô vài cái, “Được rồi, em bảo không nói sẽ không nói.”
Bên môi nhịn không được mỉm cười, khi bạn trai buông tay cô ra, Thư Muội Dao chủ động chuyển người ôm lấy anh, cho anh một nụ hôn thật dài.
Mấy cô bạn gái trước của anh mắt chắc chắn mù hết rồi, nên mới bỏ qua một người đàn ông chất lượng tốt thế này. Cô cảm khái, đồng thời càng cảm thấy may mắn.
“Nghiêu, lúc trước anh rốt cục kết giao với bao nhiêu cô gái nha?” Nằm ở trên giường, cô cao hứng hỏi.
Nghe vậy, Chung Ấn Nghiêu lập tức cảm thấy như lâm đại địch.
“Em muốn làm gì?” Sẽ không phải lật nợ cũ, muốn bỏ anh chứ?
“Tò mò.” Cô búng trán anh một cái. “Trả lời!”
“À……” Thoạt nhìn rất không tình nguyện, anh kéo dài âm cuối hồi lâu, mới chậm rãi đưa ra đáp án. “Năm.”
“Năm?”
“Kết giao lâu nhất là năm ngày, ngắn nhất là tám giờ.” Hơn nữa thời gian kết giao càng dài, tình huống chia tay lại càng thảm thiết.
“Nhớ rõ cũng rõ quá nhỉ.” Cô hừ hừ hai tiếng.
Người đàn ông bên cạnh ôm chặt cô, lập tức đầu hàng. “Là em muốn anh nói!” Ai bảo anh trí nhớ tốt vậy chứ!
“Đùa anh thôi!” Cô cười. “Em còn muốn cám ơn bọn họ à, là bọn họ không có mắt, nên mới có thể khiến em đến với anh.”
“Tiểu Dao……” Chung Ấn Nghiêu cảm động một phen. “Anh là của em.” Anh ôm chặt lấy cô.
“Khụ…… Không thở được……” Thiên hạ trong lòng anh buồn bực giãy dụa.
“Bọn họ đều nói anh rất nhạt nhẽo, không biết gì về quần áo, nói chuyện cũng không biết trả lời.” Biết bạn gái thấu hiểu như thế, anh mở máy hát cáo trạng.“Nhưng anh cũng không nói qua anh biết nói chuyện ……”Quần áo hoàn toàn không ở trong phạm vi hiểu biết của anh, mỗi lần bị đội cái mũ “tội danh”này, anh cảm thấy thực vô tội.
Càng khó hiểu hơn là, mỗi lần được cô gái nào tỏ tình, đối phương ngoài miệng đều nói rất “hâm mộ” anh, kết quả không bao lâu liền thay đổi cách nói, ghét anh giống như con rệp vậy. Người như anh hơn phân nửa thờ gian đều chôn đầu trong sách, đối với chuyện trai gái kết giao vốn có khát khao, nhưng trải qua bao lần “tàn phá”, tự tin cũng bị hủy sạch sẽ, sau đó dứt khoát từ chối chuyện tỏ tình, trốn người khác phái rất xa.
Cho đến khi gặp được cô.
Lúc này Thư Muội Dao đổi lại ôm chặt anh.
“Đừng nghe bọn họ nói linh tinh, anh là bạn trai em, em biết anh có bao nhiêu tuyệt vời.” Là bọn họ không biết thưởng thức, đã vậy còn công kích anh, thật sự là vương bát!
Cô tuyệt đối sẽ thật quý trọng anh.
“Tiểu Dao……” Anh vùi vào ngực cô, làm bạn gái giống như gà mái bảo vệ gà con, che chở anh dưới người cô.
***
Cùng bạn trai mỗi ngày đều ở trong thế giới hai người, ngày cuối tuần này, Thư Muội Dao cuối cùng bị hai người cùng phòng kẹp hai bên, bỏ rơi bạn trai, cùng các cô ra ngoài dạo phố.
Trước kia phải làm việc nhiều, cho dù nghỉ ngơi cũng không nhất định có thể bỏ ra cả một ngày, rất ít có thời gian thảnh thơi đi dạo trên đường. Giờ công việc hiện tại có hai ngày nghỉ, cô cuối cùng có thể hưởng thụ chút nhàn nhã, cùng nhóm bạn đi chơi một chút.
“Dao Dao, mau tới đây, thử mặc cái này đi!” Chung Hân Di bắt lấy một bộ quần áo vẫy vẫy với cô.
“Khăn quàng cổ này nhìn rất đẹp, sắp năm mới rồi, có thể mua màu đỏ.” Văn Bội Vân cũng hỗ trợ đề nghị, mạnh mẽ tuyên truyền.
Mới đi dạo chưa được mấy giờ, trên tay đã túi lớn túi nhỏ, Thư Muội Dao cầu xin tha thứ, “Đủ chưa vậy?”
“Đủ sao được, quần áo của cậu rất ít đó!” Hai người trăm miệng một lời.
“Dù sao cậu cứ mua tận lực đi, anh trai tớ sẽ thanh toán.”
Nhìn Thư Muội Dao thật vất vả bỏ đi lệnh cấm, biết yêu bản thân hơn một chút, hai cô bạn cùng phòng lại có cùng chí hướng, nhiệm vụ hàng đầu chính là khiến cô thỏa mãn dục vọng mỗi cô gái nên có — mua sắm!
Hơn nữa là điên cuồng mua sắm!
“Tớ sẽ tự trả tiền!” Cô gầm nhẹ.
Cô vừa mới lĩnh phần tiên lương đầu tiên không lâu, đối với sự hào phóng của công ty rất hoảng sợ, không chỉ tiền lương, tiền thưởng rất cao, gần như bằng ba phần công việc kia gộp lại, có tiêu một chút cũng không có gì nghiêm trọng.
Nhưng tiết kiệm đã quen, hành động vung tiền như vậy làm cô vô cùng đau lòng.
“Không cần giúp anh tớ tiết kiệm, tớ vừa gọi điện cho ảnh, ảnh sẽ tới đây trả tiền.” Chung Hân Di tỏ vẻ. “Cậu mua nhiều đồ nội y gợi cảm mặc cho ảnh xem, báo đáp ảnh là tốt rồi.”
Thư Muội Dao dở khóc dở cười. Hân Di rốt cục muốn vét sạch túi tiền anh trai cô ấy, hay là muốn từ anh tìm phúc lợi?
“Nội y gợi cảm tớ có bán, giá gốc cho cậu, muốn nóng bỏng kiểu gì cũng có.” Văn Bội Vân không quên việc buôn bán. “Hai bộ trước đó hiệu quả không tồi đi?” Cô ấy cười như tên trộm.
“Nhiều lắm.”
“Ai, lần đầu tiên đó không được tính đâu đấy!” Một giây sau, anh lập tức phản ứng, “Anh không cố ý để kém như vậy, hơn nữa anh đã lập tức bồi thường lại cho em –”
“Ai nói với anh cái đó!” Mặt cô đỏ lên che miệng của anh, nhưng lại bị vặn bung ra.
“Anh muốn làm rõ nha, lần đầu thì ai cũng sẽ –” Miệng lại bị bịt lại.
“Được rồi, em biết em biết.” Ở cùng nhau đã được một tháng, cô thỉnh thoảng vẫn không đỡ được anh. “Không cho phép nói tiếp!” (aoi: là lần đầu 2 người xxoo ạ =-=)
Anh lại đem tay vặn xuống dưới, còn nhân cơ hội hôn trộm lòng bàn tay cô vài cái, “Được rồi, em bảo không nói sẽ không nói.”
Bên môi nhịn không được mỉm cười, khi bạn trai buông tay cô ra, Thư Muội Dao chủ động chuyển người ôm lấy anh, cho anh một nụ hôn thật dài.
Mấy cô bạn gái trước của anh mắt chắc chắn mù hết rồi, nên mới bỏ qua một người đàn ông chất lượng tốt thế này. Cô cảm khái, đồng thời càng cảm thấy may mắn.
“Nghiêu, lúc trước anh rốt cục kết giao với bao nhiêu cô gái nha?” Nằm ở trên giường, cô cao hứng hỏi.
Nghe vậy, Chung Ấn Nghiêu lập tức cảm thấy như lâm đại địch.
“Em muốn làm gì?” Sẽ không phải lật nợ cũ, muốn bỏ anh chứ?
“Tò mò.” Cô búng trán anh một cái. “Trả lời!”
“À……” Thoạt nhìn rất không tình nguyện, anh kéo dài âm cuối hồi lâu, mới chậm rãi đưa ra đáp án. “Năm.”
“Năm?”
“Kết giao lâu nhất là năm ngày, ngắn nhất là tám giờ.” Hơn nữa thời gian kết giao càng dài, tình huống chia tay lại càng thảm thiết.
“Nhớ rõ cũng rõ quá nhỉ.” Cô hừ hừ hai tiếng.
Người đàn ông bên cạnh ôm chặt cô, lập tức đầu hàng. “Là em muốn anh nói!” Ai bảo anh trí nhớ tốt vậy chứ!
“Đùa anh thôi!” Cô cười. “Em còn muốn cám ơn bọn họ à, là bọn họ không có mắt, nên mới có thể khiến em đến với anh.”
“Tiểu Dao……” Chung Ấn Nghiêu cảm động một phen. “Anh là của em.” Anh ôm chặt lấy cô.
“Khụ…… Không thở được……” Thiên hạ trong lòng anh buồn bực giãy dụa.
“Bọn họ đều nói anh rất nhạt nhẽo, không biết gì về quần áo, nói chuyện cũng không biết trả lời.” Biết bạn gái thấu hiểu như thế, anh mở máy hát cáo trạng.“Nhưng anh cũng không nói qua anh biết nói chuyện ……”Quần áo hoàn toàn không ở trong phạm vi hiểu biết của anh, mỗi lần bị đội cái mũ “tội danh”này, anh cảm thấy thực vô tội.
Càng khó hiểu hơn là, mỗi lần được cô gái nào tỏ tình, đối phương ngoài miệng đều nói rất “hâm mộ” anh, kết quả không bao lâu liền thay đổi cách nói, ghét anh giống như con rệp vậy. Người như anh hơn phân nửa thờ gian đều chôn đầu trong sách, đối với chuyện trai gái kết giao vốn có khát khao, nhưng trải qua bao lần “tàn phá”, tự tin cũng bị hủy sạch sẽ, sau đó dứt khoát từ chối chuyện tỏ tình, trốn người khác phái rất xa.
Cho đến khi gặp được cô.
Lúc này Thư Muội Dao đổi lại ôm chặt anh.
“Đừng nghe bọn họ nói linh tinh, anh là bạn trai em, em biết anh có bao nhiêu tuyệt vời.” Là bọn họ không biết thưởng thức, đã vậy còn công kích anh, thật sự là vương bát!
Cô tuyệt đối sẽ thật quý trọng anh.
“Tiểu Dao……” Anh vùi vào ngực cô, làm bạn gái giống như gà mái bảo vệ gà con, che chở anh dưới người cô.
***
Cùng bạn trai mỗi ngày đều ở trong thế giới hai người, ngày cuối tuần này, Thư Muội Dao cuối cùng bị hai người cùng phòng kẹp hai bên, bỏ rơi bạn trai, cùng các cô ra ngoài dạo phố.
Trước kia phải làm việc nhiều, cho dù nghỉ ngơi cũng không nhất định có thể bỏ ra cả một ngày, rất ít có thời gian thảnh thơi đi dạo trên đường. Giờ công việc hiện tại có hai ngày nghỉ, cô cuối cùng có thể hưởng thụ chút nhàn nhã, cùng nhóm bạn đi chơi một chút.
“Dao Dao, mau tới đây, thử mặc cái này đi!” Chung Hân Di bắt lấy một bộ quần áo vẫy vẫy với cô.
“Khăn quàng cổ này nhìn rất đẹp, sắp năm mới rồi, có thể mua màu đỏ.” Văn Bội Vân cũng hỗ trợ đề nghị, mạnh mẽ tuyên truyền.
Mới đi dạo chưa được mấy giờ, trên tay đã túi lớn túi nhỏ, Thư Muội Dao cầu xin tha thứ, “Đủ chưa vậy?”
“Đủ sao được, quần áo của cậu rất ít đó!” Hai người trăm miệng một lời.
“Dù sao cậu cứ mua tận lực đi, anh trai tớ sẽ thanh toán.”
Nhìn Thư Muội Dao thật vất vả bỏ đi lệnh cấm, biết yêu bản thân hơn một chút, hai cô bạn cùng phòng lại có cùng chí hướng, nhiệm vụ hàng đầu chính là khiến cô thỏa mãn dục vọng mỗi cô gái nên có — mua sắm!
Hơn nữa là điên cuồng mua sắm!
“Tớ sẽ tự trả tiền!” Cô gầm nhẹ.
Cô vừa mới lĩnh phần tiên lương đầu tiên không lâu, đối với sự hào phóng của công ty rất hoảng sợ, không chỉ tiền lương, tiền thưởng rất cao, gần như bằng ba phần công việc kia gộp lại, có tiêu một chút cũng không có gì nghiêm trọng.
Nhưng tiết kiệm đã quen, hành động vung tiền như vậy làm cô vô cùng đau lòng.
“Không cần giúp anh tớ tiết kiệm, tớ vừa gọi điện cho ảnh, ảnh sẽ tới đây trả tiền.” Chung Hân Di tỏ vẻ. “Cậu mua nhiều đồ nội y gợi cảm mặc cho ảnh xem, báo đáp ảnh là tốt rồi.”
Thư Muội Dao dở khóc dở cười. Hân Di rốt cục muốn vét sạch túi tiền anh trai cô ấy, hay là muốn từ anh tìm phúc lợi?
“Nội y gợi cảm tớ có bán, giá gốc cho cậu, muốn nóng bỏng kiểu gì cũng có.” Văn Bội Vân không quên việc buôn bán. “Hai bộ trước đó hiệu quả không tồi đi?” Cô ấy cười như tên trộm.

