Thư Muội Dao mặt đỏ đánh cô hai cái. “Đùa thế được rồi đó!”
“Đã ân ái thành vầy rồi, nếu không phải buổi tối cậu còn nhớ phải về nhà ngủ, tớ đã nghĩ cậu muốn gả ra ngoài rồi.”
“Gả cho nhà tớ rất được nha, ba mẹ tớ tốt lắm, hơn nữa gần như cũng không ở Đài Loan, không có vấn đề mẹ chồng nàng dâu nha.” Chung Hân Di tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ.
Bị hai cô bạn tốt kẹp giết, Thư Muội Dao không có cách nào, đành phải tiếp tục thử mặc, tiếp tục bỏ tiền, tiếp tục tăng số lượng túi to túi nhỏ trên tay.
Đi dạo liền bỏ qua cả thời gian bữa trưa, có người kêu đói bụng, các cô cuối cùng mới tìm chỗ nghỉ ngơi, dùng cơm trưa.
“Ha ha, đại mùa thu hoạch!”
Bên cạnh túi giấy chất đầy, không chỉ Thư Muội Dao, Chung Hân Di và Văn Bội Vân cũng mua không ít, nhìn chiến lợi phẩm được chất đầy chỗ trống, Chung Hân Di vẻ mặt thỏa mãn.
“Trời ơi, một phần ba tháng tiền lương của tôi……” Chôn mặt vào lòng bàn tay, Thư Muội Dao còn đang chìm đắm trong khiếp sợ. Cô mới đi một chút đã xài nhiều tiền như vậy!
“Cũng được mà, đâu có đắt mấy.” Trình độ này đối với Văn Bội Vân mà nói chỉ là case nhỏ, “Cậu cũng chỉ mua một lọ dung dịch 侞 侞 mà thôi, đâu có mua mĩ phẩm bảo dưỡng khác.” (aoi:chắc là nước rửa mặt hay tẩy trang gì đó)
“Tớ mới không mua mĩ phẩm bảo dưỡng.”Đắt muốn chết! Cô kiên quyết phản đối tiêu tiền vào mấy cái đồ đắt dị thường lại không biết có tác dụng hay không đó.
Trong lúc đang tán gẫu, cơm được đưa lên, sau khi ba người dùng xong bữa chính, trên bàn lại chất đầy món điểm tâm ngọt, trà nóng, đi dạo vài giờ cũng mệt rồi, các cô ở trong nhà ăn nghỉ ngơi, tiếp tục nói chuyện.
Đưa chiếc bánh bích quy làm thủ công thứ n vào miệng, hương vị ngọt ngào tan ra, Thư Muội Dao cuối cùng không thể không thừa nhận, kiểu đi dạo phố này thật mệt mỏi, uống xong trà trưa cùng nghỉ ngơi rất hưởng thụ, thỏa mãn như thiên đường nhân gian.
Cô ăn uống no nê rúc vào ghế sô pha, thảnh thơi ăn món điểm tâm ngọt, hòa hảo cùng bạn bè tán chuyện bắc nam linh tinh.
Mà khi các cô nghỉ ngơi đủ rồi, tính rời đi, thì có người tới bên bàn các cô.
“Hai.”
Một giọng nói đàn ông mở đầu, ánh mắt ba người nhất thời chuyển hướng về phía tiếng nói đó.
“Ba người đẹp, không biết các cô có thời gian không?” Người đàn ông chân thành hỏi, “Tôi là Trương Giản Lượng, là kĩ sư điện tử Minh Thăng, mấy đồng sự chúng tôi muốn mời các cô qua cùng uống cà phê, nói chuyện, không biết ba người đẹp có nguyện ý hay không rất hân hạnh được đón tiếp?” Hắn chỉ chỉ chỗ ghế cách đó không xa.
“Không rảnh.” Văn Bội Vân chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ngay cả chỗ hắn chỉ cũng không thèm nhìn, cho luôn đáp án.
Chung Hân Di thì lễ phép hơn, có ý tứ nhìn chỗ đối phương chỉ, đáp lại một nụ cười. “Không được rồi, cám ơn nhé, chúng tôi còn có việc.”
Bị hai người liên tiếp cự tuyệt, nụ cười trên mặt hắn hơi cứng lại, chuyển hướng về phía sau, hắn còn chưa nhìn qua người kia, hy vọng có cơ hội lật bàn.
“Tiểu thư?” So với hai người đẹp bên cạnh, diện mạo cô này thật sự kém một đoạn, nhưng nói không chừng sau khi cô đồng ý, hai người kia cũng sẽ đi cùng.
Trương Giản Lượng đánh chủ ý này, đành phải tiếp tục lộ vẻ mặt lấy lòng, đánh cuộc xem.
Thư Muội Dao từ lúc nhìn thấy gương mặt đối phương, sắc mặt liền thay đổi.
Khuôn mặt tên này, cho dù qua năm, sáu mươi năm, chỉ sợ cô sẽ không thể quên.
Chuyện cách nhiều năm, người này đại khái ngay cả cô là ai cũng không biết, càng đừng nói học sinh hồi đó làm trò ác với cô, hành vi ngu ngốc ấy đã làm tổn thương tâm hồn cô.
“Không rảnh.” Cô nặn ra hai chữ này, quay đầu không muốn nhìn thấy gương mặt kia.
Nhưng Trương Giản Lượng nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên kêu to, “Gì? Cô là Thư Muội Dao?!” Hắn nhận ra cô.
Tâm tình Thư Muội Dao nháy mắt rơi xuống tận đáy cốc.
Cô đột nhiên đứng dậy, cầm lấy chỗ túi đồ mua sắm, lướt qua tên khách không mời mà đến này, trực tiếp đi ra khỏi cửa hàng.
Trước lúc đi, cô không quên dặn Chung Hân Di ứng tiền giúp cô, tự mình ra ngoài đợi bọn họ.
Nhưng Trương Giản Lượng lại đuổi tới.
“Thư Muội Dao!”
Cô bước nhanh, thầm nghĩ thoát khỏi cơn ác mộng này.
“Này! Bạn học cũ, thái độ xa lạ thế sao!” Trương Giản Lượng đi bước xa ngăn cô lại.
“Tôi không quen anh.” Cô chán ghét lùi lại, để ra khoảng cách giữa hai người.
“Cô không phải vẫn ghi hận chuyện trước kia chứ? Cũng đã lâu như vậy rồi.”
“Người khó chịu không phải là anh, anh đương nhiên không việc để lo rồi!” Cô bé trước kia dù trong lòng đầy ủy khuất cũng không dám giận dữ, hôm nay cô không hề có chút cố kị nào.
Dường như không nghĩ tới cô sẽ chỉ trích hắn hợp tình hợp lý như vậy, Trương Giản Lượng nhất thời không kịp phản ứng.
“Trước kia không hiểu chuyện mà thôi, bằng không giờ tôi xin lỗi cô.”Vẻ mặt hắn vô tội.
Thư Muội Dao trong lòng khó chịu, lại bối rối.
Xin lỗi?
Thời học trung học cô mỗi ngày phải làm việc đến tận tối mịt, giấc ngủ không đủ, thiếu dinh dưỡng, cô biết bề ngoài của mình chỉ kém một chút nữa là có thể liệt vào hàng vô cùng thê thảm, nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn là một thiếu nữ ôm mộng đẹp, hy vọng có bạch mã vương tử, có thể nhìn thấy cô bé lọ lem bề ngoài không đẹp là cô, nhưng có trái tim x
“Đã ân ái thành vầy rồi, nếu không phải buổi tối cậu còn nhớ phải về nhà ngủ, tớ đã nghĩ cậu muốn gả ra ngoài rồi.”
“Gả cho nhà tớ rất được nha, ba mẹ tớ tốt lắm, hơn nữa gần như cũng không ở Đài Loan, không có vấn đề mẹ chồng nàng dâu nha.” Chung Hân Di tiếp tục đẩy mạnh tiêu thụ.
Bị hai cô bạn tốt kẹp giết, Thư Muội Dao không có cách nào, đành phải tiếp tục thử mặc, tiếp tục bỏ tiền, tiếp tục tăng số lượng túi to túi nhỏ trên tay.
Đi dạo liền bỏ qua cả thời gian bữa trưa, có người kêu đói bụng, các cô cuối cùng mới tìm chỗ nghỉ ngơi, dùng cơm trưa.
“Ha ha, đại mùa thu hoạch!”
Bên cạnh túi giấy chất đầy, không chỉ Thư Muội Dao, Chung Hân Di và Văn Bội Vân cũng mua không ít, nhìn chiến lợi phẩm được chất đầy chỗ trống, Chung Hân Di vẻ mặt thỏa mãn.
“Trời ơi, một phần ba tháng tiền lương của tôi……” Chôn mặt vào lòng bàn tay, Thư Muội Dao còn đang chìm đắm trong khiếp sợ. Cô mới đi một chút đã xài nhiều tiền như vậy!
“Cũng được mà, đâu có đắt mấy.” Trình độ này đối với Văn Bội Vân mà nói chỉ là case nhỏ, “Cậu cũng chỉ mua một lọ dung dịch 侞 侞 mà thôi, đâu có mua mĩ phẩm bảo dưỡng khác.” (aoi:chắc là nước rửa mặt hay tẩy trang gì đó)
“Tớ mới không mua mĩ phẩm bảo dưỡng.”Đắt muốn chết! Cô kiên quyết phản đối tiêu tiền vào mấy cái đồ đắt dị thường lại không biết có tác dụng hay không đó.
Trong lúc đang tán gẫu, cơm được đưa lên, sau khi ba người dùng xong bữa chính, trên bàn lại chất đầy món điểm tâm ngọt, trà nóng, đi dạo vài giờ cũng mệt rồi, các cô ở trong nhà ăn nghỉ ngơi, tiếp tục nói chuyện.
Đưa chiếc bánh bích quy làm thủ công thứ n vào miệng, hương vị ngọt ngào tan ra, Thư Muội Dao cuối cùng không thể không thừa nhận, kiểu đi dạo phố này thật mệt mỏi, uống xong trà trưa cùng nghỉ ngơi rất hưởng thụ, thỏa mãn như thiên đường nhân gian.
Cô ăn uống no nê rúc vào ghế sô pha, thảnh thơi ăn món điểm tâm ngọt, hòa hảo cùng bạn bè tán chuyện bắc nam linh tinh.
Mà khi các cô nghỉ ngơi đủ rồi, tính rời đi, thì có người tới bên bàn các cô.
“Hai.”
Một giọng nói đàn ông mở đầu, ánh mắt ba người nhất thời chuyển hướng về phía tiếng nói đó.
“Ba người đẹp, không biết các cô có thời gian không?” Người đàn ông chân thành hỏi, “Tôi là Trương Giản Lượng, là kĩ sư điện tử Minh Thăng, mấy đồng sự chúng tôi muốn mời các cô qua cùng uống cà phê, nói chuyện, không biết ba người đẹp có nguyện ý hay không rất hân hạnh được đón tiếp?” Hắn chỉ chỉ chỗ ghế cách đó không xa.
“Không rảnh.” Văn Bội Vân chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ngay cả chỗ hắn chỉ cũng không thèm nhìn, cho luôn đáp án.
Chung Hân Di thì lễ phép hơn, có ý tứ nhìn chỗ đối phương chỉ, đáp lại một nụ cười. “Không được rồi, cám ơn nhé, chúng tôi còn có việc.”
Bị hai người liên tiếp cự tuyệt, nụ cười trên mặt hắn hơi cứng lại, chuyển hướng về phía sau, hắn còn chưa nhìn qua người kia, hy vọng có cơ hội lật bàn.
“Tiểu thư?” So với hai người đẹp bên cạnh, diện mạo cô này thật sự kém một đoạn, nhưng nói không chừng sau khi cô đồng ý, hai người kia cũng sẽ đi cùng.
Trương Giản Lượng đánh chủ ý này, đành phải tiếp tục lộ vẻ mặt lấy lòng, đánh cuộc xem.
Thư Muội Dao từ lúc nhìn thấy gương mặt đối phương, sắc mặt liền thay đổi.
Khuôn mặt tên này, cho dù qua năm, sáu mươi năm, chỉ sợ cô sẽ không thể quên.
Chuyện cách nhiều năm, người này đại khái ngay cả cô là ai cũng không biết, càng đừng nói học sinh hồi đó làm trò ác với cô, hành vi ngu ngốc ấy đã làm tổn thương tâm hồn cô.
“Không rảnh.” Cô nặn ra hai chữ này, quay đầu không muốn nhìn thấy gương mặt kia.
Nhưng Trương Giản Lượng nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên kêu to, “Gì? Cô là Thư Muội Dao?!” Hắn nhận ra cô.
Tâm tình Thư Muội Dao nháy mắt rơi xuống tận đáy cốc.
Cô đột nhiên đứng dậy, cầm lấy chỗ túi đồ mua sắm, lướt qua tên khách không mời mà đến này, trực tiếp đi ra khỏi cửa hàng.
Trước lúc đi, cô không quên dặn Chung Hân Di ứng tiền giúp cô, tự mình ra ngoài đợi bọn họ.
Nhưng Trương Giản Lượng lại đuổi tới.
“Thư Muội Dao!”
Cô bước nhanh, thầm nghĩ thoát khỏi cơn ác mộng này.
“Này! Bạn học cũ, thái độ xa lạ thế sao!” Trương Giản Lượng đi bước xa ngăn cô lại.
“Tôi không quen anh.” Cô chán ghét lùi lại, để ra khoảng cách giữa hai người.
“Cô không phải vẫn ghi hận chuyện trước kia chứ? Cũng đã lâu như vậy rồi.”
“Người khó chịu không phải là anh, anh đương nhiên không việc để lo rồi!” Cô bé trước kia dù trong lòng đầy ủy khuất cũng không dám giận dữ, hôm nay cô không hề có chút cố kị nào.
Dường như không nghĩ tới cô sẽ chỉ trích hắn hợp tình hợp lý như vậy, Trương Giản Lượng nhất thời không kịp phản ứng.
“Trước kia không hiểu chuyện mà thôi, bằng không giờ tôi xin lỗi cô.”Vẻ mặt hắn vô tội.
Thư Muội Dao trong lòng khó chịu, lại bối rối.
Xin lỗi?
Thời học trung học cô mỗi ngày phải làm việc đến tận tối mịt, giấc ngủ không đủ, thiếu dinh dưỡng, cô biết bề ngoài của mình chỉ kém một chút nữa là có thể liệt vào hàng vô cùng thê thảm, nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn là một thiếu nữ ôm mộng đẹp, hy vọng có bạch mã vương tử, có thể nhìn thấy cô bé lọ lem bề ngoài không đẹp là cô, nhưng có trái tim x

