pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cuộc Chiến Trạch Nam


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 1172
- Tình trạng: Hoàn thành
xinh đẹp thiện lương.
Trương Giản Lượng tuy rằng không phải rất đẹp trai, nhưng cá tính hoạt bát thích tiên phong đi đầu, ở lớp học quan hệ tương đối khá, đối với cô hồi đó mà nói, đã tạo thành điều kiện bạch mã vương tử rồi.
Khi hắn đột nhiên tỏ tình với cô, cô gần như lập tức gật đầu, cũng dưới yêu cầu của hắn, dâng lên nụ hôn đầu tiên của mình.
Ai biết một màn kia lại bị chụp được, làm cô trở thành trò cười cho toàn trường.
Tấm ảnh kia được dán lên bảng tin, trên mặt cô có vạch một mũi tên, ba chữ “Con cóc ghẻ” được viết thật to.
Sau đó cô biết được, màn tỏ tình mộng ảo kia, nguyên nhân là do hắn cá cược với người ta, khiến cô chủ động dâng hôn.
Sự thật tâm bị trở thành trò cười, cô vừa xấu hổ, đồng thời cũng bị tổn thương, nếu có thể lựa chọn, cô cũng hy vọng bản thân xinh đẹp, có thể mua mấy thứ đồ trang sức xinh xắn, mỗi ngày sạch sẽ xinh đẹp đến trường, nhưng cô không được.
Sau khi cô tan học phải đến chỗ làm công, về nhà phải chăm sóc em trai em gái, ba người chiến đấu với chuyện ăn uống, làm bài tập, học hành, làm việc nhà…… Cô không có khả năng, tốn thời gian cùng sức lực vào trò đùa quái ác đó. Cô chỉ có thể làm như chuyện gì cũng chưa xảy ra, đem khổ sở ủy khuất nuốt vào bụng, làm như không nghe thấy những lời châm biếm bên tai, tiếp tục làm “Con nhỏ làm công thiếu muối” của cô.
Cho đến lúc tốt nghiệp, hơn một năm bị nhạo báng, bao nhiêu ủy khuất cũng chỉ có thể tích trong bụng, không thể lau đi vết thương trong lòng, một câu xin lỗi đùa vui của hắn là có thể bỏ qua sao?
“Tôi không chấp nhận.”
Hắn vẻ mặt không thể tin. “Làm ơn, cũng đã mấy tuổi rồi, thành thục một chút được không?” Mang thù có gì tốt chứ?
“Thật có lỗi, tôi chính là lòng dạ nhỏ hẹp, không có cách nào quên được bản thân vì một trò các cược mà trở thành đứa ngốc bị nhạo báng hơn một năm.”Vẻ mặt cô gay gắt.
“Đừng như vậy, cô hiện tại so với hồi trung học xinh đẹp hơn.” Hắn ý đồ nói lời hay muốn sắc mặt đối phương tốt hơn một chút.
Thư Muội Dao xoay người bỏ đi, Trương Giản Lượng lập tức đuổi kịp.
“Nghe nói sau khi tốt nghiệp trung học cô cũng không học lên, hồi trước chúng tôi có tổ chức họp lớp muốn tìm cô nhưng không được, ít nhất cũng để lại phương thức liên lạc chứ, họp mặt gặp bạn học cũ.” Vừa rồi nhìn gần, hắn mới phát hiện Thư Muội Dao hình dáng ngũ quan so với hồi trung học không có gì thay đổi, nhưng dáng dấp lại xinh đẹp hơn rất nhiều.
Trước kia tóc cô ấy giống như cỏ dại, quần áo cũng nhiều nếp nhăn, thoạt nhìn vừa cũ lại bẩn, hiện tại bỏ đi quần áo bẩn, dáng người cũng không quắt queo đàn ông như trước, tuy rằng không thời thượng, cũng không phải rất mốt, nhìn xa thì tầm thường, nhìn gần cả người sạch sẽ mộc mạc, ngược lại có một loại vẻ đẹp thanh tú.
Từ khi ra trường rồi đi làm, tiếp xúc với phái nữ ít đi, đối thủ cạnh tranh lại nhiều hơn, hắn rất hoài niệm thời gian còn học ở trường, cái thời kì không cần tốn nhiều công phu cũng hấp dẫn được ánh mắt của mọi người. Càng hoài niệm kiểu con gái đơn thuần chỉ cần ngoắc ngoắc tay sẽ mắc câu.
Một bên đuổi theo, tầm mắt hắn nhìn chiến lợi phẩm trên tay cô.
Hiện giờ thất nghiệp cao như vậy, xem ra cuộc sống của bạn học cũ này cũng không tệ lắm.
Thư Muội Dao mắt điếc tai ngơ, cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, bắt lấy cánh tay của cô.
“Này, không cần lạnh lùng như thế, tôi mời cô uống cà phê bồi thường.”Hắn cho rằng, Thư Muội Dao từng thích hắn, dỗ một chút khẳng định không thành vấn đề.
“Buông tay!” Cô mới mặc kệ hắn nghĩ cái gì, dù sao cô cũng không muốn gặp lại người này nữa!
“Tôi –”
“Này! Anh làm cái gì thế!” Ở trong nhà hàng gọi điện thoại liên tục nhưng không thấy trả lời, Chung Hân Di và Văn Bội Vân vô cùng lo lắng, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng bạn tốt, vội vàng chạy tới giúp đỡ.
“Cảnh cáo anh không được động tay động chân, tôi báo cảnh sát đấy!” Chung Hân Di chắn giữa hai người, vẻ mặt hung hăng cảnh cáo Trương Giản Lượng.
“Các cô hiểu lầm rồi, tôi và Thư Muội Dao là bạn cấp 3, chỉ là muốn cùng cô ấy ôn chút chuyện cũ.” Người đẹp ở phía trước, hắn cố gắng bày ra phong độ thân sĩ.
“Người nhà còn trở mặt thành thù, huống chi chỉ là cùng học, anh không thấy Muội Dao không muốn nói chuyện với anh sao?” Kéo bạn tốt bảo vệ sau người, Văn Bội Vân thái độ lạnh lùng đến cực điểm.
“Sao thế được? Tôi cùng Thư Muội Dao trước kia cảm tình thực không tệ!” Lại nhìn đến hai người đẹp, hắn nhớ trước kia cũng từng qua lại với mấy cô rất tuyệt, nhưng “phí duy tu” (giữ gìn và tu sửa?) không ít, khí diễm cũng cao, cuối cùng luôn khiến hắn mặt xám mày tro.
Hắn cũng nên thực tế một chút, phụ nữ ấy à, vẫn là kiểu cô dâu nhỏ nắm được trong tay thì tốt hơn.
“Chỉ là có chút hiểu lầm, tôi vẫn muốn xin lỗi cô ấy, nhưng sau khi tốt nghiệp thì mất liên lạc, trước đó họp lớp cũng không liên lạc được với cô ấy, hôm nay tình cờ gặp được, tôi chỉ muốn tán gẫu với cô ấy vài câu, nói lời xin lỗi.”
Nhìn vẻ mặt hắn chân thành, Văn Bội Vân cùng Chung Hân Di nghi hoặc trao đổi ánh mắt.
“Muội Dao, cậu nói sao?” Văn Bội Vân thấp giọng hỏi.
Prev 1 ... 40 41 42 43 44 ... 52 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.000960