The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Ừ, Anh Yêu Em


- Chuyên mục: Teen Story
- Lượt xem: 367
- Tình trạng: Hoàn thành
Hôm nay nó có hẹn lên facebook với Find (xem ở trang 2 ấy). Tối hôm qua tự nhiên cậu hẹn nó hôm nay 2h chiều lên face có chuyện muốn nói. Bỏ lại hai người kia nó nhanh chóng về nhà.
Xe buýt chiều khá vắng người, nên nó thoải mái ngồi mà khỏi chen lấn như mọi ngày. Nó thấy đói, vì ngủ quên mà bỏ cả bữa trưa. Vừa về tới nhà là nó bay ngay lên phòng mở máy tính ra, anh nó vẫn chưa về nữa.
Nhanh chóng đăng nhập vào facebook vừa đúng boong 2h.
– Lên rồi à? – Find
– Ùm, có chuyện gì mà gọi Fun lên vậy?- Nó hơi ngạc nhiên, hôm nay Find còn nhắn tin trước cho nó nữa
– Cho tớ xem hình cậu đi!
– Hình tớ? Tại sao?
– Muốn biết mặt thôi
– Cái này…
Trong một căn phòng với sắc chủ đạo xám đen, một chàng trai thong thả bước vào, nháy đôi mắt xanh cậu nhìn vào dòng tin nhắn trên face. Cậu phải có hình nó mới được. Nhớ lại hôm trước điện thoại cùng máy tính không hiểu sao rủ nhau hư làm cậu phải lết bộ ra tiệm net, nơi này cậu chưa tới bao giờ, vì lười ra tiệm mua điện thoại nên ra đây trước.
Cậu ngồi xuống, nhìn quanh và dừng mắt lại ở người kế bên, là nó! Nó đang nhắn tin cho ai đó, cậu định đăng nhập vào rồi tìm nick nó sau nhưng vừa lên đã thấy tin nhắn là của Fun một cô bạn hay bắt chuyện với cậu, lại nhìn sang máy nó cậu thoáng ngạc nhiên nhìn lại máy mình, o hô cậu với nó đúng là có duyên, nó là cô bạn ấy, là Fun!
Về phần nó hôm trước nó ra tiệm net vì ở nhà…cúp điện, cũng nhờ vậy mà có một người đang rất vui.
Trở lại hiện tại
– Cho tớ xem, nha Fun!
– Có phải Find k v ?
– Sao lại hỏi vậy?
– Bình thường Find đâu có nói nhiều vậy đâu
– Bình thường Find thế nào ? – cậu hỏi
– Ít nói, có vẻ lạnh lùng, rất ít khi trả lời tin nhắn của tớ :(
Duy sững người, những gì nó nói đều đúng cái vỏ bọc của cậu, cái vỏ lạnh lùng để thích ứng được cuộc sống mà cậu phải sống sau này như mỏng dần đi từ sau khi gặp nó. Cậu luôn muốn nói chuyện, muốn chọc nó vui nên sự lạnh lùng đó biến đi đâu luôn rùi!
– Vậy sao, giờ Find khác rồi
– Cũng tốt tớ là kiểu người nói nhiều mà ^^
– Hình Fun, cho Find!
– Không được, cả avatar tớ còn không để hình nữa mà
– Ừ, cho Find xem thôi
– No
– Yes mà!
– No mà!! ><
– Tại sao không?
– Ừ thì không cho được, thế thui!
– K phải lý do, k chấp nhận
– Tùy Find, Fun k cho đếy! Làm gì Fun nè ^^
– Fun chờ nha, mai sẽ có một điều đặc biệt. – Cậu phì cười với lời thách thức của nó, nói câu cuối rồi off trước khi nó kịp phản bác gì.
Nó nhìn cái nick Find đã off mà khó hiểu ghê, ngày mai…sẽ có điều đặc biệt gì ????
– Nhóc, anh về rùi
– Hai, về sớm ha!
– Ngày nào anh chẳng về sớm, nhóc cứ nói thừa!
– Ờ, ngày nào cũng 11h mới về sớm ghê ha hai.
– Bận công việc chứ có rảnh đâu
– Ừ, em biết, đưa chị Chi đi chơi thôi cũng bận lắm rồi nhỉ? – Nó cười gian nhìn anh nó
– Nói nhiều, lên thay đồ nhanh anh chở đi
– Đi đâu? Đi chơi hả? Công viên phải không? – nó nhảy tưng tưng lên
– Đồ con nít, đi thay đồ mau!
– Hu yeah! đi chơi – nó chạy chân sáo lên phòng thay đồ
Phong lắc đầu nhìn em mình, hôm nay anh quyết định làm điều này cũng vì muốn gia đình lại như xưa mà anh không chắc phản ứng của nó sẽ như thế nào nữa. Sẽ tức giận, phản kháng hay tỏ ra lạnh lùng
Nó hí hửng mặt cười toe nhảy tót vào xe trước cả anh nó, gì chứ đi chơi thì không cần rủ nó cũng đi theo. Phong ngồi vào xe rồi khởi động gương mặt không biểu cảm gì nhiều nhưng ánh mắt nghi ngại vẫn nhìn nó, mơ hồ như có điều muốn nói nhưng không thể nào thốt ra được.
– Công viên thẳng tiến!!! – nó hét đầy phấn khích, lắc lắc đầu đầy tinh nghịch.
– Đồ ham chơi! – Phong xì một tiếng rồi nhìn nó phán
– Chưa bằng anh mà, có ai đó lúc nhỏ vì muốn đi chơi mà giả xỉu để ra khỏi nhà ấy nhỉ ? – nó xoa cằm khơi lại lịch sử
– Quá khứ qua rồi để nó đi luôn đi, nói nhiều!
– Em đây còn phải học tập, xin chỉ bảo!
Nó nắm tay lại như mấy anh hùng hảo hán trong phim kiếm hiệp cười nửa miệng nhìn anh nó. Anh nó không nói gì, nhưng trong lòng thầm nhủ mà như đang gào thét rằng '' quân tử trả thù 10 năm chưa muộn!!!!'' (có phải a e k vậy trời)
– Này nhóc, uống đi
– Thánh cìu! – nó đưa tay lấy chai coca tu một hơi không chút nghi hoặc
Phong nhìn nó, quan sát cô nhóc. Cũng may là nó không nghi gì, anh vẫn tiếp tục chạy, con đường này có dẫn tới sự hạnh phúc hay lại bắt đầu cho sự đau khổ, chính bản thân anh cũng không biết…
Nó cảm thấy buồn ngủ, cực kì buồn ngủ là khác, nó dựa đầu vào kiếng xe ngủ ngon lành, Phong thở phào nhìn Vy, cuối cùng cũng thành công.
Anh ra xe sau nó vì còn bận bỏ thuốc ngủ vào chai coca (ặc! bận gê). Nó biết rõ đường ra công viên, rõ đến từng viên đá lát đường luôn chứ chẳng chơi. Nên anh mà không dùng cách này anh không thể đưa nó đi được.
– Oáp! tới công viên chưa, chơi đu quay nha! – nó chưa kịp dụi mắt đã đòi chơi, Phong chán nản nhìn nó, cái tật ham chơi đến chết cũng chẳng bỏ.
– Em xuống xe đi – giọng anh khàn đi, quan sát phản ứng của nó, một năm trước nó khóc um lên đòi rời khỏi nơi này, không muốn đặt chân tới đây một lần nào nữa.
Nơi này, là nhà nó, phải là ngôi nhà mà nó từng rất thích, nơi chứa bao nhiêu kỉ niệm vui của nó giờ cũng là nơi nó thấy kinh tởm nhất.
Prev 1 ... 7 8 9 10 11 ... 23 Next
›› Em dấu cô đơn ở đâu
›› Thời gian để yêu
›› Chỉ cần tin và yêu
›› Hẹn gặp lại cậu
›› Kế hoạch cưa trai
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000429