Mắt Mạc Sở Hàn vằn đỏ, khuôn mặt tuấn tú xanh mét, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, suýt nữa rời bỏ. Hắn nghiến răng vung nắm đấm vào Lương Tuấn Đào nhưng bị đối phương giành trước, bắt được cổ tay rồi phản công một cái.
"Rắc!" Xương cốt rời khỏi vị trí, cổ tay hắn bị vặn bẻ. "A!" Mạc Sở Hàn gấp gáp kêu đau, mồ hôi bên thái dương rơi xuống, hắn cắn răng nhịn vào không hé răng.
"Xem tính tình cậu kìa!" Lương Tuấn Đào khinh thường đẩy hắn ra, phủi phủi tay, động tác đứng dậy vẫn thong thả ung dung như trước.
Thôi Liệt vội chạy đến đỡ lấy Mạc Sở Hàn, anh ta hung hãn nhìn chòng chọc Lương Tuấn Đào một cái, ánh mắt muốn bao nhiêu ác độc liền có bấy nhiêu.
Lương Tuấn Đào trở về bên cạnh Lâm Tuyết, một tay kéo cô vào lòng, một tay xoa nhẹ gò má xinh đẹp, ý cười bên môi ngấm ngầm ma mị: "Bà xã, em là bông hoa xinh đẹp, khó tránh khỏi việc gọi ong mật đến vo ve vây quanh. Sau này chú ý một chút, ra cửa dẫn theo anh làm hộ hoa sứ giả, con sâu nào dám tơ tưởng em, ông xã đây sẽ thay em đập chết hắn!"
"..." Dù sao hắn cũng chưa nói cô là thịt thối gọi ruồi bọ đến, Lâm Tuyết lườm Lương Tuấn Đào một cái, đẩy bàn tay đặt ở eo mình ra, xoay người lập tức rời đi.
Lương Tuấn Đào cũng không tức tối, hắn xoay người lại, liếc hai anh em Vân gia đang nhìn trộm mặt nhau, lại nhìn Mạc Sở Hàn với mắt cá chân bị thương, cổ tay bị bẻ, lạnh lùng phác ra nụ cười châm biếm, cảnh cáo nói: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh chẳng có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát - đập - chết - không - thương - lượng!"
*
Trở lại Lý gia, Vân Thư Hoa để Vân Đóa đi tắm nước ấm, thay quần áo đẹp, buổi tối đưa cô cùng đi ăn cơm.
Vân Đóa luôn nghe lời anh trai, liền theo người giúp việc tới phòng tắm.
Đuổi Vân Đóa đi rồi, Vân Thư Hoa vào thư phòng riêng, sau đó dùng điện thoại cá nhân bấm một dãy số.
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông ngưng trọng, anh ta cầm ống nghe như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.
Điện thoại vang lên vài tiếng, kết nối xong, từ bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc của Lâm Tuyết: "Thư Hoa, anh tìm em sao?"
Sắc mặt Vân Thư Hoa ứ đọng, đôi mặt đẹp hiện lên thần sắc ngọt ngào xen lẫn thống khổ, một lúc lâu sau anh ta vẫn chưa lên tiếng.
"Thư Hoa, là em nè! Em là Lâm Tuyết, anh có nhớ em không? Em cũng rất nhớ anh!" Giọng Lâm Tuyết vẫn trong trẻo êm tai như vậy khiến anh ta hồn khiên mộng nhiễu (1). Nhưng lời nói kia cả đời này cũng không có khả năng là nói với anh ta. "Thư Hoa, sao thế? Chẳng lẽ nghe thấy giọng nói của em lại vui mừng đến độ choáng váng sao? Em yêu anh!"
Cả người chấn động, biết rõ là giả, nhưng Vân Thư Hoa vẫn xúc động sâu sắc. Cô nói yêu anh ta! Cô nói yêu anh ta! Lâm Tuyết nói yêu anh ta...
"Ha ha ha..." Từ điện thoại truyền tới tiếng cười chói tai, là giọng con gái trẻ trung nhưng hoàn toàn khác Lâm Tuyết: "Giỡn với anh thôi, anh không nên tưởng thật chứ! Ha ha ha..." Cất tiếng cười trong chốc lát, cô ta lại đổi giọng, giọng nói thần kì giống y Lâm Tuyết: "Thư Hoa, em là Lâm Tuyết, em nhớ anh! Em rất nhớ anh!"
"Câm miệng!" Vân Thư Hoa mạnh mẽ nhắm chặt mắt, xua đuổi loại mê hoặc trầm luân này, anh ta mở miệng, tiếng nói ôn hòa trước giờ trở nên hờn giận: "Đằng Nguyên Thiên Diệp, loại trò chơi này không hay chút nào!"
"Ha ha..." Giọng cười con gái biến thành tiếng leng keng dễ nghe, giòn tan như châu ngọc chạm vào nhau, cất tiếng cười trong chốc lát, đột nhiên tiếng cười dễ nghe biến thành giọng đàn ông cảnh cáo mang theo sát khí mười phần: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh không có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát sẽ đập - chết - không - thương - lượng!"
Giọng điệu và âm sắc giống Lương Tuấn Đào như đúc, gần như khiến người ta tưởng lầm rằng Lương Tuấn Đào đang nói chuyện.
Vân Thư Hoa tức giận đến mức cả người run run, anh ta chất vấn cô gái: "Cô theo dõi tôi sao?"
"Người ta quan tâm đến anh mà!" Đằng Nguyên Thiên Diệp khôi phục lại giọng nói của mình, mang theo một tia yếu ớt: "Thư Hoa, người ta nhớ anh! Thực sự nhớ lắm ... nhớ lắm!"
Đáng tiếc, sự nhung nhớ của cô ta không cách nào chạm được vào người đàn ông này. Vân Thư Hoa không để lộ chút cảm động nào, anh ta hờ hững, lạnh nhạt trách mắng: "Ồn ào đủ chưa?"
Thấy anh ta có vẻ giận dữ, Đằng Nguyên Thiên Diệp mới không tiếp tục ầm ĩ, cô ta có chút mất hứng: "Mỗi lần gọi điện thoại cho em đều là vì cô gái tên Lâm Tuyết kia, đúng là không thú vị!"
"..." Vân Thư Hoa hơi yên lặng, bởi lần này anh ta gọi cho đối phương vẫn là vì Lâm Tuyết.
"Sao? Lại bị em đoán trúng rồi!" Đằng Nguyên Thiên Diệp để ý không tha, còn sẳng giọng nói: "Nếu anh bảo không hỏi chuyện Lâm Tuyết, mà là nhớ thương em, đặc biệt hỏi thăm em, vậy bảo em vì anh làm gì cũng được!"
Nhưng yêu cầu này đối với Vân Thư Hoa mà nói hoàn toàn không làm được! Anh ta chỉ nhớ thương Lâm Tuyết, mỗi lần tìm Đằng Nguyên Thiên Diệp đều là vì cô, bằng không anh ta căn bản không muốn tiếp tục qua lại với cô gái người Nhật này.
Chương 16 - Tử lộ
Chương 17 - Nổ súng
Chương 18 - Kẻ bại hoại này
Chương 19 - Từ chối
Chương 20 - Diễn kịch
Khách quý
Chương 22 - Buông cô ấy ra
Chương 23 - Đa tạ
Chương 24 - Nói lời phải giữ chữ tín
Chương 25 - Đau lại càng đau
Chương 26 - Tin tốt lành
Chương 27 - Khế ước vợ chồng
Chương 28 - Còn thích cô ta không?
Chương 29 - Đào tạo lại
Chương 30 - Đơn độc chiến đấu
"Rắc!" Xương cốt rời khỏi vị trí, cổ tay hắn bị vặn bẻ. "A!" Mạc Sở Hàn gấp gáp kêu đau, mồ hôi bên thái dương rơi xuống, hắn cắn răng nhịn vào không hé răng.
"Xem tính tình cậu kìa!" Lương Tuấn Đào khinh thường đẩy hắn ra, phủi phủi tay, động tác đứng dậy vẫn thong thả ung dung như trước.
Thôi Liệt vội chạy đến đỡ lấy Mạc Sở Hàn, anh ta hung hãn nhìn chòng chọc Lương Tuấn Đào một cái, ánh mắt muốn bao nhiêu ác độc liền có bấy nhiêu.
Lương Tuấn Đào trở về bên cạnh Lâm Tuyết, một tay kéo cô vào lòng, một tay xoa nhẹ gò má xinh đẹp, ý cười bên môi ngấm ngầm ma mị: "Bà xã, em là bông hoa xinh đẹp, khó tránh khỏi việc gọi ong mật đến vo ve vây quanh. Sau này chú ý một chút, ra cửa dẫn theo anh làm hộ hoa sứ giả, con sâu nào dám tơ tưởng em, ông xã đây sẽ thay em đập chết hắn!"
"..." Dù sao hắn cũng chưa nói cô là thịt thối gọi ruồi bọ đến, Lâm Tuyết lườm Lương Tuấn Đào một cái, đẩy bàn tay đặt ở eo mình ra, xoay người lập tức rời đi.
Lương Tuấn Đào cũng không tức tối, hắn xoay người lại, liếc hai anh em Vân gia đang nhìn trộm mặt nhau, lại nhìn Mạc Sở Hàn với mắt cá chân bị thương, cổ tay bị bẻ, lạnh lùng phác ra nụ cười châm biếm, cảnh cáo nói: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh chẳng có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát - đập - chết - không - thương - lượng!"
*
Trở lại Lý gia, Vân Thư Hoa để Vân Đóa đi tắm nước ấm, thay quần áo đẹp, buổi tối đưa cô cùng đi ăn cơm.
Vân Đóa luôn nghe lời anh trai, liền theo người giúp việc tới phòng tắm.
Đuổi Vân Đóa đi rồi, Vân Thư Hoa vào thư phòng riêng, sau đó dùng điện thoại cá nhân bấm một dãy số.
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông ngưng trọng, anh ta cầm ống nghe như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.
Điện thoại vang lên vài tiếng, kết nối xong, từ bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc của Lâm Tuyết: "Thư Hoa, anh tìm em sao?"
Sắc mặt Vân Thư Hoa ứ đọng, đôi mặt đẹp hiện lên thần sắc ngọt ngào xen lẫn thống khổ, một lúc lâu sau anh ta vẫn chưa lên tiếng.
"Thư Hoa, là em nè! Em là Lâm Tuyết, anh có nhớ em không? Em cũng rất nhớ anh!" Giọng Lâm Tuyết vẫn trong trẻo êm tai như vậy khiến anh ta hồn khiên mộng nhiễu (1). Nhưng lời nói kia cả đời này cũng không có khả năng là nói với anh ta. "Thư Hoa, sao thế? Chẳng lẽ nghe thấy giọng nói của em lại vui mừng đến độ choáng váng sao? Em yêu anh!"
Cả người chấn động, biết rõ là giả, nhưng Vân Thư Hoa vẫn xúc động sâu sắc. Cô nói yêu anh ta! Cô nói yêu anh ta! Lâm Tuyết nói yêu anh ta...
"Ha ha ha..." Từ điện thoại truyền tới tiếng cười chói tai, là giọng con gái trẻ trung nhưng hoàn toàn khác Lâm Tuyết: "Giỡn với anh thôi, anh không nên tưởng thật chứ! Ha ha ha..." Cất tiếng cười trong chốc lát, cô ta lại đổi giọng, giọng nói thần kì giống y Lâm Tuyết: "Thư Hoa, em là Lâm Tuyết, em nhớ anh! Em rất nhớ anh!"
"Câm miệng!" Vân Thư Hoa mạnh mẽ nhắm chặt mắt, xua đuổi loại mê hoặc trầm luân này, anh ta mở miệng, tiếng nói ôn hòa trước giờ trở nên hờn giận: "Đằng Nguyên Thiên Diệp, loại trò chơi này không hay chút nào!"
"Ha ha..." Giọng cười con gái biến thành tiếng leng keng dễ nghe, giòn tan như châu ngọc chạm vào nhau, cất tiếng cười trong chốc lát, đột nhiên tiếng cười dễ nghe biến thành giọng đàn ông cảnh cáo mang theo sát khí mười phần: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh không có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát sẽ đập - chết - không - thương - lượng!"
Giọng điệu và âm sắc giống Lương Tuấn Đào như đúc, gần như khiến người ta tưởng lầm rằng Lương Tuấn Đào đang nói chuyện.
Vân Thư Hoa tức giận đến mức cả người run run, anh ta chất vấn cô gái: "Cô theo dõi tôi sao?"
"Người ta quan tâm đến anh mà!" Đằng Nguyên Thiên Diệp khôi phục lại giọng nói của mình, mang theo một tia yếu ớt: "Thư Hoa, người ta nhớ anh! Thực sự nhớ lắm ... nhớ lắm!"
Đáng tiếc, sự nhung nhớ của cô ta không cách nào chạm được vào người đàn ông này. Vân Thư Hoa không để lộ chút cảm động nào, anh ta hờ hững, lạnh nhạt trách mắng: "Ồn ào đủ chưa?"
Thấy anh ta có vẻ giận dữ, Đằng Nguyên Thiên Diệp mới không tiếp tục ầm ĩ, cô ta có chút mất hứng: "Mỗi lần gọi điện thoại cho em đều là vì cô gái tên Lâm Tuyết kia, đúng là không thú vị!"
"..." Vân Thư Hoa hơi yên lặng, bởi lần này anh ta gọi cho đối phương vẫn là vì Lâm Tuyết.
"Sao? Lại bị em đoán trúng rồi!" Đằng Nguyên Thiên Diệp để ý không tha, còn sẳng giọng nói: "Nếu anh bảo không hỏi chuyện Lâm Tuyết, mà là nhớ thương em, đặc biệt hỏi thăm em, vậy bảo em vì anh làm gì cũng được!"
Nhưng yêu cầu này đối với Vân Thư Hoa mà nói hoàn toàn không làm được! Anh ta chỉ nhớ thương Lâm Tuyết, mỗi lần tìm Đằng Nguyên Thiên Diệp đều là vì cô, bằng không anh ta căn bản không muốn tiếp tục qua lại với cô gái người Nhật này.
Đọc tiếp: Chương 24 - Trước hôn lễ
Quay lại: Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Danh sách chươngChương 16 - Tử lộ
Chương 17 - Nổ súng
Chương 18 - Kẻ bại hoại này
Chương 19 - Từ chối
Chương 20 - Diễn kịch
Khách quý
Chương 22 - Buông cô ấy ra
Chương 23 - Đa tạ
Chương 24 - Nói lời phải giữ chữ tín
Chương 25 - Đau lại càng đau
Chương 26 - Tin tốt lành
Chương 27 - Khế ước vợ chồng
Chương 28 - Còn thích cô ta không?
Chương 29 - Đào tạo lại
Chương 30 - Đơn độc chiến đấu

