"Muốn tranh công cũng không tranh với cậu!" Lương Tuấn Đào mở cửa xe rồi cho Tào Dịch Côn một cú đấm, đối phương linh hoạt tránh thoát rồi kéo lên xe.
Quá nóng, Lâm Tuyết chẳng quan tâm suy nghĩ nhiều, cô theo sát mà lên xe, vì trong xe có điều hòa, ít nhiều có thể hít thở bình thường.
"Ồ!" Tào Dịch Côn thấy Lâm Tuyết liền nhịn không được mà huýt gió, khoa trương kêu lên: "Lương lão nhị, anh ghê gớm a! Tới nơi này chấp hành nhiệm vụ còn mang theo cô bé xinh đẹp, anh. . ."
"Kêu gào cái gì?" Lương Tuấn Đào lấy khăn lông ướt lau mồ hôi khắp trước ngực, hắn tức giận nói: "Bà xã tôi, cậu đừng hiểu sai!"
* * *
Chuyện hắn kết hôn cùng Lâm Tuyết không giấu được Tào Dịch Côn, thay vì che che dấu dấu khiến đối phương đoán già đoán non không bằng nói ra sự thật, ngược lại thẳng thắn tỏ rõ để đối phương thoải mái.
Làm chiến hữu lâu năm với Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào hiểu rõ, người kia ghét nhất là giấu diếm lừa gạt, hắn sẽ cho rằng như vậy là khinh thường mình! Dám xem thường Tào Lão Thất, đoán chừng kết quả của người đó rất thê thảm, tên trung tá lần trước quân bộ phái tới chính là ví dụ cụ thể. Không biết vì sao anh ta ầm ĩ với Tào Dịch Côn, kết quả liền bị đánh một trận rồi đuổi khỏi Tam Giác Vàng.
Vì chuyện đó, quan hệ giữa Tào Dịch Côn và quân bộ có chút căng thẳng, đành vậy, vây cánh hắn đã lớn, tính tình lại ương ngạnh như bò, kiên quyết nói chuyện không chừng hỏng ván. Quân bộ mất hơi sức lớn giúp hắn vùng dậy, đương nhiên không muốn cục diện trở nên bế tắc, sau nhiều lần suy xét cẩn thận, quyết định cử Lương Tuấn Đào - người có quan hệ thân thiết với Tào Dịch Côn đến phối hợp chấp hành nhiệm vụ.
". . ." Nghe xong lời giới thiệu của Lương Tuấn Đào, Tào Dịch Côn cực kì kinh ngạc -- thằng nhãi này quá khùng, vậy mà dứt khoát đưa bà xã đến đây!
Lâm Tuyết quay đầu, tạm thời không nhìn đến người đàn ông đang không ngừng quan sát mình bằng ánh mắt nóng bỏng, cô ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa xe.
"Tiểu tử, cậu làm hòa thượng lâu lắm rồi à? Người phụ nữ của tôi mà cậu cũng dám nhìn như vậy sao? Cẩn thận tôi móc mắt cậu ra đấy!" Lương Tuấn Đào ném khăn lông ướt vừa lau mồ hôi về phía Tào Dịch Côn.
Tào Dịch Côn vội nghiêng người tránh thoát, hắn thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ thở dài: "Nơi này thực sự thiếu phụ nữ a, nhất là phụ nữ đẹp! Tôi nói này, sao anh lại cam lòng đưa bà xã đến đây? Nếu không muốn đàn ông phóng đãng chảy nước miếng vì cô ấy, trừ phi anh lấy khăn trải giường quấn kín cô ấy từ đầu đến chân !"
Lương Tuấn Đào biết lời đối phương nói là thật, ở đây ngang với vương quốc hòa thượng, tìm được đàn bà thật sự hiếm! Ngoài trùm buôn thuốc phiện đứng đầu, hầu hết thời gian, đàn ông bình thường đều trải qua cuộc sống cấm dục nên thấy phụ nữ liền hận không thể trợn mắt đến lòi ra!
Trước đây quyết định mang nữ binh đến là vì rất nhiều điểm thuận tiện, ví dụ như ở một số cửa trạm, đàn ông không dễ vào nhưng phụ nữ thì dễ, chủ yếu bởi đối với phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp, đàn ông bản xứ hoàn toàn không có lực miễn dịch.
Tốc độ xe không hề mau như tạo điều kiện thuận lợi để họ đi thăm mảnh đất thần bí này. Hai người đàn ông trong xe trò chuyện tự nhiên, nghe cực kỳ quen thuộc.
Trong lúc đi trên đường, Lương Tuấn Đào đại để đã giới thiệu cho Lâm Tuyết tình hình cơ bản của nơi này. Cô biết người đàn ông tên Tào Dịch Côn trước kia cũng là bộ đội đặc chủng, anh ta là chiến hữu lâu năm của Lương Tuấn Đào.
Có điều sau đó, hình như do đánh nhau ẩu đả mà Tào Dịch Côn bị quân đội khai trừ khỏi quân đoàn, anh ta nhiều lần lưu lạc mà tới vùng Tam Giác Vàng này. Dựa vào sự ngang bướng khôn khéo và năng lực huấn luyện tại bộ đội đạc chủng, anh ta rất nhanh đã vững nền móng ở đây.
Khu vực Tam Giác Vàng phức tạp, diện tích rộng lớn bị các tổ chức võ trang khác nhau phân chia thành địa bàn riêng biệt, Tào Dịch Côn chính là một trong số đó.
Do có quân bộ chống lưng nên tốc độ vùng dậy của anh ta rất nhanh, nhất là 2 năm gần đây, thế lực Tào Dịch Côn đột nhiên phát triển mạnh, nhanh chóng có địa vị sánh ngang với Hoắc gia - một trùm buôn thuốc phiện khác ở Tam Giác Vàng.
Vũ khí của Tào Dịch Côn được trang bị hoàn hảo, có nhiều phi cơ trực thăng và máy bay chiến đấu tiên tiến nhất, trong mấy lần sống mái với các trùm buôn thuốc phiện khác, giữa trận chiến đều chắc thắng không bại, dần dần sừng sững không ngã, trở thành trùm buôn thuốc phiện tiếng tăm lừng lẫy ở Tam Giác Vàng.
Lâm Tuyết thấy xe dần dần lái vào sâu trong khu vực cây cối rậm rạp che lấp bầu trời, ánh sáng gay gắt bị tán cây che khuất dần trở nên mù mịt.
Đi vào rừng cây không lâu, cô lại phát hiện ra pháo cao xạ dấu trong bụi cỏ, nhắm ngay hướng không vực bọn họ vừa bay quanh.
Lâm Tuyết không khỏi cả kinh, suy nghĩ một chút mới hiểu được, hóa ra chỉ có vùng đất trống không kia được tạo ra để máy bay trực thăng đáp xuống, còn những nơi khác đều rậm rạp cây cối! Bên trong này dấu pháo cao xạ chính là để đề phòng trực thăng của kẻ thù bên ngoài xâm lấn.
Xe tiếp tục lái vào bên trong, mặt đường bắt đầu gập ghềnh không bằng phẳng nhưng xe Hummer có giảm xóc tốt nên không nhận ra đường quá xóc.
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Quá nóng, Lâm Tuyết chẳng quan tâm suy nghĩ nhiều, cô theo sát mà lên xe, vì trong xe có điều hòa, ít nhiều có thể hít thở bình thường.
"Ồ!" Tào Dịch Côn thấy Lâm Tuyết liền nhịn không được mà huýt gió, khoa trương kêu lên: "Lương lão nhị, anh ghê gớm a! Tới nơi này chấp hành nhiệm vụ còn mang theo cô bé xinh đẹp, anh. . ."
"Kêu gào cái gì?" Lương Tuấn Đào lấy khăn lông ướt lau mồ hôi khắp trước ngực, hắn tức giận nói: "Bà xã tôi, cậu đừng hiểu sai!"
* * *
Chuyện hắn kết hôn cùng Lâm Tuyết không giấu được Tào Dịch Côn, thay vì che che dấu dấu khiến đối phương đoán già đoán non không bằng nói ra sự thật, ngược lại thẳng thắn tỏ rõ để đối phương thoải mái.
Làm chiến hữu lâu năm với Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào hiểu rõ, người kia ghét nhất là giấu diếm lừa gạt, hắn sẽ cho rằng như vậy là khinh thường mình! Dám xem thường Tào Lão Thất, đoán chừng kết quả của người đó rất thê thảm, tên trung tá lần trước quân bộ phái tới chính là ví dụ cụ thể. Không biết vì sao anh ta ầm ĩ với Tào Dịch Côn, kết quả liền bị đánh một trận rồi đuổi khỏi Tam Giác Vàng.
Vì chuyện đó, quan hệ giữa Tào Dịch Côn và quân bộ có chút căng thẳng, đành vậy, vây cánh hắn đã lớn, tính tình lại ương ngạnh như bò, kiên quyết nói chuyện không chừng hỏng ván. Quân bộ mất hơi sức lớn giúp hắn vùng dậy, đương nhiên không muốn cục diện trở nên bế tắc, sau nhiều lần suy xét cẩn thận, quyết định cử Lương Tuấn Đào - người có quan hệ thân thiết với Tào Dịch Côn đến phối hợp chấp hành nhiệm vụ.
". . ." Nghe xong lời giới thiệu của Lương Tuấn Đào, Tào Dịch Côn cực kì kinh ngạc -- thằng nhãi này quá khùng, vậy mà dứt khoát đưa bà xã đến đây!
Lâm Tuyết quay đầu, tạm thời không nhìn đến người đàn ông đang không ngừng quan sát mình bằng ánh mắt nóng bỏng, cô ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa xe.
"Tiểu tử, cậu làm hòa thượng lâu lắm rồi à? Người phụ nữ của tôi mà cậu cũng dám nhìn như vậy sao? Cẩn thận tôi móc mắt cậu ra đấy!" Lương Tuấn Đào ném khăn lông ướt vừa lau mồ hôi về phía Tào Dịch Côn.
Tào Dịch Côn vội nghiêng người tránh thoát, hắn thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ thở dài: "Nơi này thực sự thiếu phụ nữ a, nhất là phụ nữ đẹp! Tôi nói này, sao anh lại cam lòng đưa bà xã đến đây? Nếu không muốn đàn ông phóng đãng chảy nước miếng vì cô ấy, trừ phi anh lấy khăn trải giường quấn kín cô ấy từ đầu đến chân !"
Lương Tuấn Đào biết lời đối phương nói là thật, ở đây ngang với vương quốc hòa thượng, tìm được đàn bà thật sự hiếm! Ngoài trùm buôn thuốc phiện đứng đầu, hầu hết thời gian, đàn ông bình thường đều trải qua cuộc sống cấm dục nên thấy phụ nữ liền hận không thể trợn mắt đến lòi ra!
Trước đây quyết định mang nữ binh đến là vì rất nhiều điểm thuận tiện, ví dụ như ở một số cửa trạm, đàn ông không dễ vào nhưng phụ nữ thì dễ, chủ yếu bởi đối với phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp, đàn ông bản xứ hoàn toàn không có lực miễn dịch.
Tốc độ xe không hề mau như tạo điều kiện thuận lợi để họ đi thăm mảnh đất thần bí này. Hai người đàn ông trong xe trò chuyện tự nhiên, nghe cực kỳ quen thuộc.
Trong lúc đi trên đường, Lương Tuấn Đào đại để đã giới thiệu cho Lâm Tuyết tình hình cơ bản của nơi này. Cô biết người đàn ông tên Tào Dịch Côn trước kia cũng là bộ đội đặc chủng, anh ta là chiến hữu lâu năm của Lương Tuấn Đào.
Có điều sau đó, hình như do đánh nhau ẩu đả mà Tào Dịch Côn bị quân đội khai trừ khỏi quân đoàn, anh ta nhiều lần lưu lạc mà tới vùng Tam Giác Vàng này. Dựa vào sự ngang bướng khôn khéo và năng lực huấn luyện tại bộ đội đạc chủng, anh ta rất nhanh đã vững nền móng ở đây.
Khu vực Tam Giác Vàng phức tạp, diện tích rộng lớn bị các tổ chức võ trang khác nhau phân chia thành địa bàn riêng biệt, Tào Dịch Côn chính là một trong số đó.
Do có quân bộ chống lưng nên tốc độ vùng dậy của anh ta rất nhanh, nhất là 2 năm gần đây, thế lực Tào Dịch Côn đột nhiên phát triển mạnh, nhanh chóng có địa vị sánh ngang với Hoắc gia - một trùm buôn thuốc phiện khác ở Tam Giác Vàng.
Vũ khí của Tào Dịch Côn được trang bị hoàn hảo, có nhiều phi cơ trực thăng và máy bay chiến đấu tiên tiến nhất, trong mấy lần sống mái với các trùm buôn thuốc phiện khác, giữa trận chiến đều chắc thắng không bại, dần dần sừng sững không ngã, trở thành trùm buôn thuốc phiện tiếng tăm lừng lẫy ở Tam Giác Vàng.
Lâm Tuyết thấy xe dần dần lái vào sâu trong khu vực cây cối rậm rạp che lấp bầu trời, ánh sáng gay gắt bị tán cây che khuất dần trở nên mù mịt.
Đi vào rừng cây không lâu, cô lại phát hiện ra pháo cao xạ dấu trong bụi cỏ, nhắm ngay hướng không vực bọn họ vừa bay quanh.
Lâm Tuyết không khỏi cả kinh, suy nghĩ một chút mới hiểu được, hóa ra chỉ có vùng đất trống không kia được tạo ra để máy bay trực thăng đáp xuống, còn những nơi khác đều rậm rạp cây cối! Bên trong này dấu pháo cao xạ chính là để đề phòng trực thăng của kẻ thù bên ngoài xâm lấn.
Xe tiếp tục lái vào bên trong, mặt đường bắt đầu gập ghềnh không bằng phẳng nhưng xe Hummer có giảm xóc tốt nên không nhận ra đường quá xóc.
Đọc tiếp: Chương 29 - Hết
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

