Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 28


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 142
Thỉnh thoảng những người đàn ông cầm súng ẩn hiện trong bụi cỏ, con mắt sắc bén, trên mặt ngầm sát khí. Có điều thấy Tào Dịch Côn đặc biệt lái qua, họ liền ẩn vào sâu trong lùm cây không một tiếng động.

Hai người trong xe nói chuyện rất nhỏ, gần như là thì thầm khe khẽ, Lâm Tuyết biết điều bọn họ nói hẳn là cơ mật, cũng không phải cố gắng tránh những người khác trong xe ( vì trên xe đều là tâm phúc của bọn họ ), mà là thói quen cảnh giác nhiều năm dưỡng thành của người lính.

Lâm Tuyết cũng không cố nghe lén, bởi vì nên để cô biết, Lương Tuấn Đào sẽ nói cho cô biết!

Khoảng mười mấy phút đồng hồ sau, xe dừng lại, lúc này bọn họ đã tới địa bạn khống chế của Tào Dịch Côn, cũng chính là giải đất trung tâm.

Khi xe dừng lại, một tòa thành khổng lồ ẩn trong rừng cây xuất hiện trước mắt, giống như pháo đài cổ kính thời trung cổ! Đây là di tích cổ đại sao? Nếu không tại sao lại tồn tại giữa rừng rậm xanh um!

Trong lòng Lâm Tuyết thở dài, quả nhiên là thế giới rộng lớn không thiếu điều lạ, người ngoài đâu ai ngờ trong rừng cây sẽ phát hiện ra một tòa thành!

"Cậu được á!" Lương Tuấn Đào đấm vào ngực Tào Dịch Côn một quyền, hắn trêu chọc: "Xây đắp nơi này, chiếm núi làm vua! Hãy thành thật trả lời cho thỏa đáng, cậu có bắt phụ nữ nhà lành về làm áp trại phu nhân hay không!"

"Này!" Tào Dịch Côn chưa từng kiêng dè giấu diếm nửa phần, ngược lại còn hơi đắc ý: "Vậy có là gì? Tôi bị lưu đày ở đây nhiều năm, chẳng lẽ vẫn muốn tôi làm nhà sư khổ hạnh sao? Buôn bán thuốc phiện cả ngày kiếm được đống tiền, tôi xa xỉ một phen, thỉnh thoảng hưởng thụ cũng không quá"

Đối mặt với Tào Dịch Côn nói toạc móng heo, Lương Tuấn Đào chỉ hơi nhếch môi, hắn không nói nữa.

Xe ngừng lại liền có người tiến lên mở cửa cho họ.

Cửa xe mở ra, khí nóng từ mọi phía lập tức ập vào. Làm sao để hình dung được loại khí nóng này nhỉ? Có thể nói là tại thời điểm nóng nhất, trước mắt như có một tầng sương mù gạt đi không được, gây trở ngại tầm mắt, cũng ảnh hưởng lớn đến tư duy linh hoạt của não bộ.

Quá lạnh hoặc quá nóng đều ảnh hưởng đến đại não, thính giác, thị giác và năng lực phán đoán của con người, những người hàng năm sinh sống tại đây đã dần dần thích nghi được với hoàn cảnh sống cực kì oi bức này, người mới đến thì không đỡ được!

Đây là lí do vì sao chính phủ các nước luôn không có cách quét sạch được tàn dư tội phạm trên mảnh đất này, bởi tám chín phần mười chiến sĩ phái tới trừ độc đều chết như thế.

Hành động lần này không phải là mù quáng, mà được tính toán từ lâu! Để đạt được thành tựu, quân bộ dốc sức giúp đỡ Tào Dịch Côn để có nội ứng đắc lực trên mảnh đất thần bí này, nếu cứ lỗ mãng xông tới thì không khác gì tự tìm đường chết!

Xuống xe, thấy những phần tử võ trang trên tay vác súng đảm nhiệm việc đứng gác, Lâm Tuyết cuối cùng đã hiểu, thật ra không phải Tào Dịch Côn trời sinh da đã ngăm đen.

Hầu như da đàn ông ở đây đều ngăm ngăm đen, chủ yếu do 4 mùa trong năm đều nắng gắt mãnh liệt. Nhưng răng bọn họ đặc biệt trắng, nguyên nhân do 2 điều: thứ nhất, nước dùng để uống đều là nước suối núi, nhiều flo rất tốt cho răng trắng đẹp; thứ hai, do da đen nên răng sẽ có vẻ trắng hơn!

Trời oi bức nóng nực suýt khiến người ta chóng mặt, sĩ quan chiến sĩ tham gia hành động lần này đều phải trải qua tầng tầng khảo nghiệm, mới chọn ra được bộ đội đặc chủng, tuy cũng cảm thấy oi bức, nhưng ít nhất có thể chịu đựng được. Thể năng Lâm Tuyết không tốt lắm, căn bản không thể so được với Lương Tuấn Đào và những người đó, từ xe đi bộ đến cửa thành khoảng nửa dặm, vậy mà cô lại xuất hiện triệu chứng bị trúng nắng nhẹ.

Lâm Tuyết cắn răng chịu đựng, cô không dám để bản thân biểu hiện ra ngoài, cố gắng dùng thân thể duy trì bước đi vững vàng. Rất mau, lập tức qua cửa thành, bên trong hẳn là mở điều hòa nhiệt độ.

Khoảng cách này, gần như ba bước có một trạm gác, ánh mắt khi quan sát Lâm Tuyết của những người võ trang không chút ngoại lệ đều toát ra tia sáng thú tính nguy hiểm.

Lâm Tuyết cũng không lạ gì với ánh mắt thú tính này, bởi khi người họ Lương nào đó động dục, bình thường cô đều bắt gặp nhưng hiện tại cô đã hết sức lực để ý chuyện này, chỉ có thể giả vờ như không thấy, chuyên tâm mà đi con đường của mình.

Tòan bộ tòa thành dùng đá lớn xây dựng, hai phiến đá to làm cửa không khỏi khiến Lâm Tuyết nhớ tới cái động trong núi Lương Tuấn Đào từng đưa cô đến, cửa đá ngàn cân hạ xuống, bất cứ kẻ nào cũng không thể mở ra.

Thật ra, chính xác mà nói tòa thành này đúng là lô cốt phòng ngự lớn, chống cháy chống đạn đề phòng bị đánh bất ngờ, vững chắc cẩn thận!

Qua cửa đá, dưới chân là đá xanh trơn bóng, có hương vị mộc mạc vụng về nguyên thủy, do khí hậu nơi này oi bức ẩm ướt không thích hợp trải thảm nên tiếp xúc với chân đều là những phiến đá mát mẻ.

Hai bên lối đi là tường đá, đèn tường tạo hình đơn giản trang nhã, chẳng qua ánh sáng có hơi tối, chỉ có thể tạm thấy rõ đường dưới chân mà thôi.

Đó cũng là một biện pháp phòng ngự, ngộ nhỡ quân địch tấn công vào, từ bên ngoài với hoàn cảnh sáng ngời sẽ không kịp thích ứng được với sự mờ tối bên trong, trong nháy mắt chênh lệch thị giác sẽ giúp người bên trong có cơ hội phản kích.

Prev 1 ... 5 6 7 8 9 10 Next

Đọc tiếp: Chương 29 - Hết
Quay lại: Chương 27 - Tôi sẽ ghen tỵ, sẽ ăn giấm chua
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000840