Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 5 - Điên cuồng xâm chiếm


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 7
Trong phòng vẽ rộng rãi bài trí tao nhã ấm áp, dưới ngọn đèn sáng ngời, Lương Thiên Dật ngồi đang vẽ tranh.

Hắn ngồi trên xe lăn, trong tay cầm họa bút, tỉ mỉ đưa từng nét, thỉnh thoảng lại gọt giũa. Phòng vẽ cực kì yên ắng, chỉ có một cô hầu nhỏ đứng phía xa xa, khi Đại thiếu gia thấy bất tiện sẽ phân phó việc cho cô.

Lúc vẽ tranh, Lương Thiên Dật đòi hỏi phải an tĩnh cực độ, hắn vẽ tranh như ngựa thần lướt gió tung mây, hoàn toàn theo ý mình. Hắn có gia thế hiển hách, không cần vì cuộc sống và tiền bạc mà phải dâng tặng nghênh đón những thứ thế tục tầm thường, có thể vẽ những thứ mình thích, đây cũng là một loại may mắn!

Lương Thiên Dật có thể tận hưởng quá trình vẽ tranh, tận hưởng cảm hứng sáng tác mãnh liệt, tận hưởng cảm giác thỏa mãn sau khi tác phẩm hoàn thành.

Nhưng...

"Thiên Dật!" Cái giọng nói khiến hắn đau đầu lại xuất hiện, tiếp đó liền thấy Lâm Á Linh lắc lắc thân mình như rắn nước phong tình vạn chủng trườn tới. Ngoài việc một mình vào đây, cô ta còn dẫn theo hai người hầu, tay bưng bữa tối phong phú."Mẹ nói chắc anh không thể xuống lầu ăn cơm nên bảo em đưa bữa tối lên cho anh."

Cho ăn ư? Chẳng lẽ ngay cả việc ăn cơm hắn cũng không thể tự làm sao? Lương Thiên Dật lạnh lùng ngoái đầu nhìn lại , quét mắt mộc cái, kiệm lời ra lệnh: "Bỏ xuống, ra ngoài!"

"A, em vừa đến sao anh đã đuổi em đi?" Lâm Á Linh đâu chịu bị đuổi đi như vậy, cô ta không lùi bước mà tiến tới, dáng vẻ mị hoặc xinh đẹp dựa sát vào hắn, dùng tay trái không bị thương mở nắp, mạnh mẽ chia đồ ăn..

"Cút ngay!" Lương Thiên Dật gặp Lâm Á Linh đã thấy buồn nôn, còn ăn được vào đâu."Cô có thể cách xa tôi một chút không?"

Đây sự khác biệt giữa yêu và ghét ! Lương Tuấn Đào rất hy vọng Lâm Tuyết có thể gần kề mình hơn, còn Lương Thiên Dật thì hận không thể buộc Lâm Á Linh vào tên lửa phóng lên vũ trụ, vĩnh viễn đừng để hắn gặp lại cô ta!

Nhưng, hắn vẫn làm trái với lương tâm giữ cô ta lại, tiếp tục tra tấn chính mình... tra tấn Vân Đóa!

"Thiên Dật, xin anh đừng đối xử với em như vậy được không? Em là nữ nhân của anh! Em yêu anh, mặc dù anh tàn nhẫn bẻ gãy tay em ..." Nói đến đây, Lâm Á Linh không nhịn được, liền vuốt vuốt cổ tay phải vẫn bó thạch cao, rút kinh nghiệm xương máu: "Anh có biết em đau khổ đến đâu không? Nhưng em vẫn chọn ở lại bên anh, chăm sóc cho anh, bất kể anh thành dạng gì em cũng một lòng một dạ với anh!"

Buông bút xuống, Lương Thiên Dật xoay người, không nói gì nữa, bắt đầu dùng bữa tối.

Lâm Á Linh nói đúng, nếu đã lựa chọn, thì phải trả giá rất lớn. Hắn muốn giữ nữ nhân này lại bên người thì sẽ phải thích ứng với sự tồn tại của cô ta.

Thấy Lương Thiên Dật bắt đầu dùng bữa , trên khuôn mặt đẹp của Lâm Á Linh lộ ra vui mừng. Vội ân cần giúp hắn gắp đồ ăn, ở bên cạnh ỏn ẻn nói: "Đây là đũa sạch, em chưa dùng qua."

Cuối cùng cô ta cũng không ngốc, biết Lương Thiên Dật ghét mình, nếu dùng đũa của chính mình gắp cho hắn, chắc hắn sẽ không ăn.

Nhưng vì dùng tay trái nên rất không thuần thục, gắp đến nửa đường đã rớt.

Người giúp việc vội chạy lại giúp đỡ, lau dọn sạch sẽ rồi đổi chén đĩa mới.

"Cô có thể ..." Lương Thiên Dật không nhịn được nữa, hắn muốn nói cô có thể cách xa tôi một chút không?

Nhưng cuối cùng vẫn nhẫn xuống, cứ để nữ nhân ghê tởm này tra tấn mình đi, nếu không hắn khó chịu,sau đó có khả năng lại tự mình hại mình.

"Thiên Dật, anh bảo em làm gì?" Lần đầu tiên Lâm Á Linh thấy Lương Thiên Dật chủ động nói chuyện với mình, không khỏi thụ sủng nhược kinh, vội vàng chớp chớp mắt đẹp liều mạng nịnh nọt, dùng giọng nói mềm nhũn như nước nhỏ giọt ỏn ẻn: "Anh nói đi, đừng ngại."

"Đưa tôi bát canh dưa chua!" Lương Thiên Dật quay đầu, khôi phục sắc mặt băng sơn. ikienthuc.org

"Được!" Lâm Á Linh vui vẻ rạo rực, vội vàng làm việc được giao cho, nhưng cô ta chưa từng hầu hạ ai, hơn nữa tay phải gãy xương làm gì cũng bất tiện, thiếu chút đổ cả cái chén đang cầm.

Cuối cùng, sau một hồi tay chân luống cuống, dưới sự trợ giúp của mấy người giúp việc, Lâm Á Linh đã thành công múc được một chén canh dưa chua, đưa đến trước mặt Lương Thiên Dật. Bụng cũng đã đói, cô ta dày mặt hỏi: "Thiên Dật, em có thể cùng dùng bữa với anh không?"

Lương Thiên Dật buông bát, nói: "Cô bưng ra bên ngoài ăn đi!"

"Được, được!" Lâm Á Linh vội vứt bỏ mong muốn, cười làm lành: "Hiện tại em không đói bụng nữa, chờ anh ăn no, em sẽ mang ra ngoài ăn!"

Ngắm Lương Thiên Dật yên lặng ăn cơm, tuy hắn ngồi trên xe lăn nhưng dáng vẻ của nam tử này vẫn cực kỳ đẹp trai. Hắn có một hình dáng tốt lắm, nếu không phải bị liệt, nhất định là anh tuấn cao lớn, dù so ra kém với Lương Tuấn Đào nhưng cũng là suất ca trăm dặm mới tìm được.

Lâm Á Linh càng nhìn càng mê muội, cô ta nhịn không được lại kề sát, biết Lương Thiên Dật ghét mình chạm vào hắn nên vẫn bảo trì khoảng cách một chút, cô ta không biết nói gì nên cố tìm đề tài để nói: "Thiên Dật , anh biết không? Lâm Tuyết bị đuổi khỏi nhà chúng ta rồi đó!"

Lương Thiên Dật ngừng nhai nuốt, mắt hơi liếc xéo.

1 2 3 ... 7 Next

Đọc tiếp: Chương 6 - Loại nguy hiểm
Quay lại: Chương 4 - Đêm nay phải dỗ dành cô ấy
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000015s. Total load: 0.000579