Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 52 - Không hợp lẽ thường


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 13
Nghe xong báo cáo của Thôi Liệt, Mạc Sở Hàn trầm mặc thật lâu. Thần sắc hắn có chút cổ quái, không rõ là vui hay buồn, đôi mắt lạnh lẽo ngưng đọng phức tạp rối rắm.

". . . Sự tình căn bản là như vậy, lúc trước đúng là Lâm Tuyết vì giúp anh nên mới đồng ý cùng Vân Thư Hoa đính hôn. Cô ấy đã dùng bản thân mình đổi lấy cơ hội giúp anh xuất ngoại, nếu không với tính cách chém tận giết tuyệt lãnh khốc vô tình của cha con Lâm gia, bọn họ không thể nào buông tay cho anh trốn ra nước ngoài được, Vì việc này mà Vân Thư Hoa cũng bị cha anh ta đánh cho một trận tơi bời nhưng để có thể kết đôi gắn bó suốt đời với Lâm Tuyết, anh ta không ngại bí quá hoá liều!"

Gương mặt xinh đẹp của Thư Khả trắng bệch ra đến mức không còn chút huyết sắc nào, miệng cô ta không ngừng run rẩy, sợ rằng sắp có đại họa giáng xuống đầu mình. Hóa ra bất cứ chuyện gì cũng không qua được tai mắt của Mạc Sở Hàn, cái tay Thôi Liệt này thật quá lợi hại, nội tình nhiều năm trước mà hắn vẫn đào ra được hết thảy.

Chuyện của Vân Thư Hoa đã bại lộ, vậy cô ta thì sao? Cô ta đã làm những việc hèn hạ gì đây? Nghĩ lại mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng , lòng can đảm cũng đang run rẩy.

"Tôi biết rồi." phản ứng của Mạc Sở Hàn hết sức bình thản, giống như đây không phải là sự phát hiện ngoài ý muốn, hắn giơ tay phất phất ý bảo Thôi Liệt lui ra: "Tiếp tục điều tra, có tình hình gì mới lập tức báo cáo cho tôi!"

"Dạ!" Thôi Liệt tích tự như kim(1), không nói một câu dư thừa vô nghĩa. Nhưng khi xoay người, không biết do hữu ý hay vô tình, hắn đã liếc Thư Khả một cái, ánh mắt hắn có chút kỳ quái.

Thư Khả bị dọa sợ không dám thở lớn, cô ta giống như một kẻ đeo mặt nạ đang đứng trước kính chiếu yêu, không dám ngẩng đầu nhìn lên.

Đợi Thôi Liệt rời khỏi, sau khi trầm mặc một hồi, Mạc Sở Hàn mới lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng: "Xem ra chuyện với Vân Thư Hoa anh đã nghĩ oan cho Lâm Tuyết rồi."

Thư Khả trấn định tâm tư, miễn cưỡng cười nói: "Hiện tại anh có thể đền bù cho cô ấy thật tốt mà. Em biết anh đối với Lâm Tuyết là tình cũ khó quên, giờ vừa đúng lúc, anh nên mượn cái bàn đạp này mà tha thứ cho cô ấy."

"Tha thứ cho cô ta sao?" Mạc Sở Hàn ngấm ngầm cười lạnh xót xa: "Con tiện nhân kia đã muốn gả cho Lương Tuấn Đào còn tự cho rằng đấy là lương duyên trời ban. Cô ta trước giờ đã lẳng lơ bất trị ! Nếu thật tình yêu anh, biết anh hiểu lầm mình, vì sao cô ta không chủ động tìm anh giải thích rõ ràng? Xoay người một cái đã quăng mình vào vòng tay của tên đàn ông khác, đúng là đê tiện. . ."

Lặng lẽ thở dài ra một hơi, Thư Khả có cảm giác mình như vừa dạo qua Quỷ môn quan, kinh tâm động phách. Cô ta cẩn thận đánh giá Mạc Sở Hàn, nhỏ giọng hỏi hắn: "Chẳng lẽ anh không tính đến chuyện đón Lâm Tuyết trở về sao?"

Mạc Sở Hàn định hút điếu thuốc, Thư Khả thấy thế vội vàng lấy chiếc bật lửa bạch kim quẹt lửa cho hắn, từ miệng Mạc Sở Hàn chậm rãi phun ra một vòng khói, hắn âm mị giương môi: "Anh cần phải coi trọng cô ta sao? Muốn được anh tha thứ trừ phi Lâm Tuyết tự mình đến trước mặt anh nhận lỗi!"

*

Ăn xong điểm tâm, cuối cùng Lâm Tuyết cũng đợi được điện thoại Lương Tuấn Đào gọi đến."Anh đang ở bệnh viện, nhất thời không thoát ra được, như thế này đi, anh sẽ để Lưu Bắc Thành lái xe qua đón em về Quân khu. ."

"Không cần!" Lâm Tuyết cự tuyệt hắn: "Thủ trưởng, tôi muốn xin nghỉ hai ngày cùng bạn hữu ngao du bát phố, có được không?"

Nam tử trầm ngâm trong chốc lát, hỏi lại cô: "Em ăn dấm sao?"

"Không !" Lâm Tuyết vội vàng làm sáng tỏ: "Thật sự không có! Anh hầu hạ mối tình đầu của mình cho tốt đi, dù sao cũng thật gay go, chỉ cần anh đừng để thân thể vượt quá giới hạn, không làm trái với khế ước là được!"

"A, " Lương Tuấn Đào nhẹ nhàng cười rộ lên, hắn rõ ràng còn có tâm tình trêu chọc cô: "Xem ra em cũng rất có trách nhiệm với tờ khế ước kia."

Lâm Tuyết cũng lười phải cùng hắn khua môi múa mép, lạnh nhạt nói: "Còn chuyện gì khác không? Tôi muốn cúp máy."

"Khoan!" Hắn vội vàng ngăn cản, hạ thấp giong mang theo vài phần bày tỏ: "Bà xã à, đừng nóng giận. Lúc trước vì cứu anh nên Hoàng Y Na suýt nữa mất mạng, còn mắc phải một thân bệnh tật. Bây giờ anh không thể nào thờ ơ lãnh đạm với cô ấy được. Em yên tâm, nếu anh đã cưới em thì sẽ toàn tâm toàn ý với em, anh cũng không có hứng thú chơi trò tình cảm vượt giới hạn cho phép kia

". . ." Lâm Tuyết phát hiện trước mắt mình dần trở nên mơ hồ. Chất lỏng mông lung trong tầm mắt là nước mắt sao? Cô kinh ngạc vô cùng, bởi vì cái này nhiều năm rồi cũng chưa từng có! Cho dù bị Lâm Thông đánh tới mình mẩy đầy thương tích, cho dù bị Mạc Sở Hàn tổn thương đến tận tâm can cô cũng không rơi một giọt nước mắt!

Hiện tại, lại vì những câu không thể tính là lời yêu thương tuyệt hảo của tên du côn kia mà rơi lệ, đến tột cùng là như thế nào đây? Tuyến lệ của cô quá phát triển hay do tâm lý cô yếu đuối? Cái gì đã khiến cô từ từ thay đổi trong yên lặng thế này?

1 2 Next

Đọc tiếp: Chương 53 - Cách thế ôn tồn
Quay lại: Chương 51 - Tình yêu khuynh thành
Danh sách chương
Chương 8 - Trở về sẽ xử lý cô
Chương 9 - Thủ trưởng gái lâm
Chương 10 - Lại căn tôi (ấm áp)
Chương 11 - Bà xã định đoạt
Chương 12 - Bà xã anh chạy kìa
Chương 13 - Nổi giận
Chương 14 - Nhớ cho kỹ ai mới là người đàn ông của em
Chương 15 - Khi thân mật với bà xã, đừng ai đến làm tôi mất hứng
Chương 16 - Ông chủ sau hậu trường
Chương 17 - Phí tổn thanh xuân của hai chị em cô là bao nhiêu
Chương 18 - Cho nổ chuồng chố của hắn
Chương 19
Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng
Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Prev 1 ... 3 4 5 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000397