Chờ đợi là chết đói
Loading...

Quyển 2 - Chương 1 - Nước đổ khó hốt lại


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 381
Phía sau là vách tường cứng rắn lạnh như băng, Lâm Tuyết muốn lui cũng không thể lui được nữa!

"Đê tiện!" Cô kịch liệt run rẩy , cố gắng khắc chế sự sợ hãi và bối rối của mình, dựa vào hiểu biết nhiều năm về Mạc Sở Hàn, Lâm Tuyết định dùng ngôn ngữ để kiềm chế hắn: "Không phải anh rất yêu Thư Khả sao? Anh yêu cô ta như thế này sao? Sau lưng Thư Khả lại lén lút vô lễ với tôi! Mạc Sở Hàn, cái tên cặn bã này!"

Rốt cục Mạc Sở Hàn cũng xác định được Lâm Tuyết căn bản không vì sự đụng chạm của mình mà cảm thấy mê loạn vui sướng, ngược lại còn tràn ngập sợ hãi và chán ghét. Khóe miệng hắn hé ra ý tứ châm chọc mỉa mai, đó là loại tự giễu đầy chua sót.

Mạc Sở Hàn không biết phải làm thế nào mới biểu đạt được tâm ý của mình nên hắn lựa chọn cách gần gũi da thịt nguyên thủy nhất giữa nam và nữ, đáng tiếc Lâm Tuyệt không biết thời biết thế mà ôm lấy hắn như trong dự đoán , cô chỉ thấy oán hận và phản cảm.

"Tóm lại anh muốn gì?" thanh âm Lâm Tuyết khàn khàn , cô gắt gao trừng mắt hắn, ánh mắt như đang nhìn con rắn độc, khàn giọng hỏi: "Mạc Sở Hàn, kẻ điên này, cuối cùng anh muốn làm gì?"

Lâm Tuyết tình nguyện muốn Mạc Sở Hàn giống như Lâm Thông, cứ trực tiếp động quyền cước với mình, như vậy tổn thương sẽ quang minh hơn một chút, bản thân cô chống đỡ cũng dễ dàng hơn. Nhưng hắn cứ ngấm ngầm giở trò, lại lập mưu bắt cóc cô đến đây! Cái người đàn ông u ám xấu xa này chẳng lẽ hắn nghĩ rằng cầm tù cô là sẽ chiếm được cô sao?

Mạc Sở Hàn liếc Lâm Tuyết, không nói gì cả nhưng trong mắt lại chan chứa một loại thân thiết mệt mỏi và chút thương tâm.

Cô ở trước hắn tựa như một con mèo nhỏ phải đối mặt với sự tấn công của con rắn độc, sợ hãi đến mức cả người tức giận, hít thở dường như cũng tạm ngưng lại nhưng Lâm Tuyết không có ý định đầu hàng hay cầu xin tha thứ, cho dù biết rõ mình sẽ chết cô cũng muốn liều chết một phen.

Bỗng nhiên, Mạc Sở Hàn đứng dậy, dùng giọng điệu lạnh như băng nói với Lâm Tuyết: "Anh đưa em đến đây chỉ muốn để em gặp một người."

"Tôi không có hứng thú!" Lâm Tuyết cài khuy áo, bàn tay run nhè nhẹ, cô sợ thú tính của Mạc Sở Hàn lại đột nhiên phát tác bổ nhào qua đây. Cô từng muốn dành cho hắn tất cả nhưng hiện tại Lâm Tuyết keo kiệt không muốn cho đi chút nào cả!

Món nợ với Lương Tuấn Đào chỉ có cách dùng thân thể này để hoàn lại cho hắn, gặp phải tuyệt cảnh nhưng hắn vẫn cứ tâm tâm niệm niệm muốn cùng cô động phòng, sao cô có thể khiến hắn thất vọng được?

Thân thể băng thanh ngọc khiết này là tài phú duy nhất của Lâm Tuyết cũng là thứ duy nhất cô có thể tặng cho Lương Tuấn Đào!

Sửa sang xong quần áo, Lâm Tuyết mới phát hiện ra Mạc Sở Hàn vẫn chờ mình. Hắn đang che giấu cảm xúc nào đó, không thể ngờ được, khi nói chuyện với cô giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn: "Em đừng lo , anh sẽ không ép buộc em đâu."

Lâm Tuyết ngẩng đầu, lạnh lùng liếc hắn. Sau khi đã bình tĩnh trở lại cô cảm thấy rõ ràng Mạc Sở Hàn còn có mưu đồ lớn hơn. Hắn bắt cóc cô đến đây, nếu không phải vì sắc vậy sẽ là vì lợi!

Người đàn ông âm u hèn hạ ngoan độc này để đạt được mục đích chuyện gì hắn cũng làm được.

Miên man suy nghĩ, Lâm Tuyết không tự chủ được đã theo Mạc Sở Hàn ra ngoài, cô thấy so với việc một mình ở cùng hắn trong phòng ngủ thì đi đến đâu cũng có cảm giác an toàn hơn. Rời khỏi phòng ngủ, Mạc Sở Hàn đưa Lâm Tuyết xuyên qua một hành lang hẹp dài dẫn đến một căn phòng ánh sáng mờ mịt.

Trong phòng có một người đeo kính lão đang tựa vào cửa sổ thêu thùa may vá, nghe tiếng người đi vào, người kia liền quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Tuyết, đôi mắt sau cặp kính lão sáng ngời, bà ta đột nhiên đứng dậy, cao hứng chào đón: "Tiểu Tuyết, cuối cùng cũng được gặp con rồi, con không biết ta nhớ con đến cỡ nào đâu!"

Lâm Tuyết như bị trúng đòn phủ đầu, đôi mắt mở lớn bắn ra tia kinh hãi. Khi người kia đến gần muốn vươn tay kéo cô, đột nhiên Lâm Tuyết thét lên một tiếng thê lương long trời lở đất .

Hóa ra kia là mẫu thân của Vân Thư Hoa, không phải bà ấy đã chết rồi sao? Lâm Tuyết còn tham gia tang lễ của bà, bây giờ bỗng nhiên gặp lại, bà còn chân thực tới gần vươn tay định chạm vào cô, chuyện này sao không khiến Lâm Tuyết sợ hãi đến cực độ được chứ?

Vân mẫu bị tiếng thét chói tai của Lâm Tuyết dọa sợ không nhẹ, bà vội rút tay về, biểu tình trên mặt so với Lâm Tuyết còn kinh hoàng hơn , đại khái bà không biết vì sao cô lại phản ứng cực đoan đến vậy.

Lâm Tuyết liên tục lui về phía sau cho đến khi đụng phải gì đó, cô vừa kêu lên sợ hãi, nhìn lại hóa ra là Mạc Sở Hàn đang đứng sau mình. Ổn định lại tinh thần, Lâm Tuyết hít sâu một hơi, ép bản thân phải thật bình tĩnh.

Rõ như ban ngày, chẳng phải thật kỳ lạ sao? Ánh sáng trong phòng mờ mịt nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng Vân mẫu. Nghe nói quỷ sẽ không có bóng, có bóng thế này đã chứng minh được bà ấy là người không phải quỷ!

Trầm mặc một hồi, lá gan của Lâm Tuyết cũng lớn thêm, cô bước nhanh về phía trước, dũng cảm kéo tay người phụ nữ kia , quả nhiên thân thể của đối phương rất ấm áp, Lâm Tuyết đưa bà đến trước cửa sổ, dưới ánh sáng quan sát Vân mẫu thật tỉ mỉ.

1 2 3 ... 19 Next

Đọc tiếp: Chương 2 - Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em
Quay lại: Chương 53 - Cách thế ôn tồn
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000437
Teya Salat